Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 50: Chương 50: Có em bé rồi, không cần chơi trò chơi nữa!




#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt

CHƯƠNG 49: CÓ EM BÉ RỒI, KHÔNG CẦN CHƠI TRÒ CHƠI NỮA!

"Ăn nữa không?"

Hứa TRác Tuyệt nhìn chỗ vỏ trên bàn, lại hết hai quả nữa, nhìn Tô Tịnh An vẫn còn ngồi xoa xoa cái bụng, thèm thuồng liếm mép.

"Thêm một quả nữa thôi, rồi ngày mai lại ăn!"

Tô Tịnh An lắc lắc, nhét thêm một quả táo nữa vào tay anh, một quả nữa, thêm một quả nữa rồi đi ngủ.

PHỤ NỮ CÓ BẦU LẠI ĂN NHIỀU NHƯ VẬY?

"Thơm một cái, cho em ăn thêm một quả!"

Tiểu bạch thỏ nhìn chỗ táo ở trước mặt, liếm liếm mép, lại nhìn vẻ mặt của anh, cúi xuống nhìn cái bụng, xoa xoa một lúc, thì chồm người qua, đè Hứa Trác Truyệt ngã xuống ghế, hôn tới tấp.

PHỤ NỮ MANG THAI LÀ MẠNH BAO NHƯ THẾ?

Hứa Trác Tuyệt buồn cười, ban nãy còn cho rằng cô sẽ vẫn giận dỗi không chịu, ai ngờ lại chủ động như thế! Cũng cúi xuống đáp trả.

"Muốn nữa không?"

Anh nhìn cô cười, liếm liếm mép, Tô Tịnh An lắc lắc trèo xuống khỏi người anh, đỏ mặt, ánh mắt lảng tránh nhìn cái này cái kia, không dám nhìn anh.

Hôn xong rồi, cô được ăn thêm ba quả nữa, đến quả thứ tư cuối cùng cũng lắc đầu, ăn không nổi. Ngoan ngoãn ngồi ở ghế đợi anh đi đổ vỏ, khúc khích cười một mình, ngày mai sẽ được đi gặp bà Đình rồi, hôm nay phải ngủ sớm, thế là cô đi thẳng lên trên phòng, cũng không có đợi anh đi cùng, leo lên giường ngủ. Hứa Trác Tuyệt đi trở ra đã không thấy người, đi được vài bậc, lại quay lại, cầm mấy quả táo đem theo lên trên phòng:

"Bà xã!"

Tô Tịnh An cười ngốc hai cái, mắt vẫn nhắm tịt, tiếp tục ngủ.

"Chú, ôm...ôm!"

Hai tay Tô Tịnh An lần mò ôm lấy anh, chân cũng gác lên người đúng vào chỗ nhạy cảm, còn cười ngây ngô như thế.

Đêm nay dài rồi, Hứa Trác Tuyệt hít một hơi, nhấc cân cô đặt xuống bên cạnh, quấn chăn quanh người cô như cục cơm nắm, mới yên tâm nhắm mắt lại.

- ------------------------

"Này, anh muốn ở đây đến bao giờ?"

Hứa Tuệ Lâm càu nhàu ngồi ở ghế, nhìn lão Mễ mặt dày ngồi xem phim ở trên giường của nó, là nó ngu, nó còn tưởng là anh nó cho nê mới mở cửa, ai ngờ lại gặp phải kẻ biến thái như hắn.

"Nhà anh hỏng TV rồi, xem hết cái này rồi về!"

"Dưới phòng khách cũng có TV, anh xuống đấy mà xem, cầm theo mấy quả táo này biến đi!"

"Không ăn sao? Em có biết, táo này anh em lấy cái gì đổi không?"

Mễ Phong nhìn nó, lắc lắc quả táo trên tay, cười biến thái. Này là giá trị của nó đấy, một Hứa Tuệ Lâm đổi lấy bảy cân táo, như này hời quá rồi.

"Liên quan đến tôi sao? Đứng dậy! Đem táo của anh đi đi!"

Nó ôm lấy mấy quả táo dúi vào người hắn, kéo áo muốn lôi ra ngoài, mặc kệ là đổi lấy cái gì, nó đều không muốn ở chung với hắn.

"Em đấy!"

"Tôi làm sao?"

"Bảy cân táo đổi lấy em!"

"Mễ Phong, anh bị thần kinh à?"

Bảy cân táo đổi lấy nó? Hứa Trác Tuyệt anh có cần bán rẻ em gái như thế không? Nó lao ra khỏi phòng, chạy sang phòng đối diện hung hổ muốn đập cửa:

"Này, em muốn làm gì?"

"Buông ra, tôi còn chưa tính sổ với anh, đợi tôi xử xong vụ này, tôi chém chết anh!"

Nó kiên quyết muốn đập cửa, cũng may có lão Mễ ngăn cản kịp thời, túm hai tay nó lôi về phòng:

"Giá như vậy là hời cho em lắm rồi, ra ngoài kia, không phải ai cugx trả cái giá đấy đâu!"

Lão Mễ buồn cười nói, đứng chắn ở cửa không cho nó đi phá, nếu như để lão Hứa biết hắn chọc giận nó, làm cho nó chạy đi phá hỏng không khí của hai người họ, lão Hứa tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!

"Bảy cân táo, ra ngoài kia vơ đại một kẻ ăn mày còn có giá hơn, tôi là Hứa Tuệ Lâm, Hứa Tuệ Lâm mà phải chịu bán rẻ như vậy à?"

"Tránh ra, tôi phải đi hỏi cho rõ!"

Hứa Tuệ Lâm giơ chân đá vào chân hắn, Mễ Phong không dẹp đường, cười nguy hiểm nhìn xuống chỗ đó, đá một cái.

"Mẹ nó, em muốn Mễ gia đoạn tử tuyệt tôn vì em à?"

Đáng đời anh, cho chừa cái tội coi thường tôi! Hứa Tuệ Lâm khoang tay, nhìn lão Mễ khúm núm ôm chỗ bên dưới, cười dịu dàng:

"Thôi chết, tôi lại đá trúng chỗ đó rồi! Thật là....có sao không? Có cần xoa thuốc không? Hay là..."

Hứa Tuệ Lâm nhìn hắn cười tà, ánh mắt sắc nữ đột nhiên vụt sáng nhìn hắn:

"Hay là...cởi ra đi, tôi xem giúp cho!"

Sau đó còn cười một tràng dài, lão Mễ nhìn nó, kéo con nhỏ đang cười mất hình tượng ở trước mặt ngã xuống dưới đất, nhìn Hứa Tuệ Lâm khổ sở ôm lấy mông, cười cợt.

"Nhóc con, em càng ngày càng to gan rồi!"

Mễ Phong chồm qua người nó, biến thái nhìn, lại còn nói một câu ám muội như thế.

"Mễ Phong, anh ngồi dậy cho tôi! Tôi...."

Mẹ nó, Mễ Phong, nụ hôn đầu của tôi!

Nụ hôn đầu cứ thế bị hắn cướp đi, Hứa Tuệ Lâm không có ngu ngốc đến mức để yên bị ăn đậu hũ,hai mắt dáo dác nhìn trái nhìn phải muốn thoát thân, ai ngờ không thoát được, bị hắn giữ cổ không cho động đậy.

Nụ hôn đầu của nó, nhưng là nụ hôn thứ bao nhiêu của hắn rồi? TRước Hứa Tuệ Lâm, Mễ Phong qua lại với bao nhiêu người phụ nữ? Nó đương nhiên biết, mỗi một cô sẽ là một lần hắn xuất hiện trên báo, không muốn biết cũng không được, mười người, hay mười lăm người, chắc chắn là nhiều hơn, tuyệt đối không thể ít hơn được.

Hứa Tuệ Lâm ơi là Hứa Tuệ Lâm, yêu ai, thích ai, lại đi để ý một kẻ trăng hoa như thế, còn bị hắn dở trò ngay chính trong nhà của mình, chuyện xấu hổ như thế này, chỉ có mình nó thôi.

Nước mắt như thế nào lại rơi xuống, chỉ là một nụ hôn, nó lại phản ứng như thế?

"Xin lỗi, xin lỗi, là anh không đúng, anh....!"

Hứa Tuệ Lâm vừa khóc vừa túm lấy cổ áo, bàn tay run rẩy giáng xuống mặt hắn một cái tát,nhìn bản thân thoi thóp như cá mắc cạn, tình cảnh này có khác nào chuyện ám ảnh buổi tối ngày hôm đó, nó bị lão già đó kiếm chuyện?

Hóa ra, đàn ông, đều suy nghĩ như thế! Tình dục, chỉ cần muốn, hoàn cảnh, đối phương đều không qua trọng!

"Muộn rồi đấy, anh muốn ngủ lại đây?"

Hứa Tuệ Lâm mở cửa tiễn khách, lão Mễ cũng không có nói gì cả, lẳng lặng đi ra ngoài. Hứa Tuệ Lâm rốt cuộc cũng có thể thoải mái mà khóc rồi!

- ------------------------

Tô Tịnh An sáng sớm đã tỉnh dậy, thay một bộ đồ mà cô cho là đẹp nhất, mặc xong còn đứng trước gương chải đầu, cười cười.

"Vui lắm sao?"

Tô Tịnh An gật gật đầu, cũng ngoan ngoãn đưa lược cho anh chải tóc giúp cô, Hứa Trác Tuyệt thành thục chải đầu, còn biết cả tết tóc cho cô, tuy không đẹp như người ta làm, nhưng là do anh vì cô mà đặc biệt lên trên mạng học cách tết, Tô Tịnh An chưa bao giờ càu nhàu hay chê xấu cả, đều rất hưởng thụ cảm giác được anh chiều chuộng.

Hứa Trác Tuyệt thay xong quần áo, vừa mở cửa đã thấy cô đứng chình ình ở ngoài, hẳn là sốt ruột lắm rồi.

"Đi được chưa?"

Tô Tịnh An mở lời, ánh mắt mong chờ nhìn anh, Hứa Trác Tuyệt vỗ vỗ má cô:

"Còn chưa ăn sáng nữa, muốn ăn cái gì? Ăn xong rồi dẫn em đi!"

"Không, muốn đi luôn!"

Tô Tịnh An kéo tay anh đi xuống dưới phòng khách, đi thẳng ra cửa, nhìn chằm chằm tủ giày.

Hôm nay gặp bà Đình, nhất định phải ăn mặc thật đẹp, nhưng giày của cô đều đi hết rồi, Tô Tịnh An nhìn sang tủ giày của nó, nhìn đôi giày cao gót ở trên cao, kiễng kiễng chân muốn lấy.

"Không được đi!"

Vậy lấy đôi bên cạnh, cô chới với muố lấy, kết quả giày còn chưa chạm vào đã bị anh nhấc để lên hàng trê cùng, cao như vậy.....

"Muốn đi, muốn đi mà!"

"Không được, đi đôi này!"

Hứa Trác Tuyệt cầm lấy đôi giày bệt để xuống chân cô, Tô Tịnh An nhăn mặt, nhất quyết không chịu đi.

"Đi hay không?"

Anh ngẩng đầu nhìn cô, phụ nữ mang thai còn đi giày cao gót, ngốc chết mà.

"Đi!"

Tô Tịnh An không cam tâm, chìa chân ra để anh đi vào chân, phụng phịu đi theo sau, nhì váy đẹp như vậy mà phải đi đôi giày này, bà Đình nhìn thấy đôi này rồi, muốn chọn đôi của em chồng cơ, bà Đình nhất định là chưa được nhìn thấy.

Hứa Trác Tuyệt lái xe, thỉnh thoảng lại quay snag nhìn cô, Tô Tịnh AN vẫn còn buồn chuyện đó, nhìn đôi giày, cau cau mày:

"Đôi giày kia cao quá, đợi khi nào em sinh em bé xong, sẽ dẫn đi mua cả một tủ, được không???"

"Em bé????"

Lại là em bé, em bé...

"Đúng, là chỗ này sau này sẽ to lên, rồi đợi em bé lớn sẽ chui ra ngoài! Giống như đứa bé ở trong ảnh!"

Chính là đứa bé không mặc gì đó sao?

Tô Tịnh An cười ngây ngô, lẩm bẩm:

"Có em bé, có em bé rồi, sau này không cần chơi trò chơi nữa!"

Này là niềm vui của cô, lại là nỗi khổ của anh! Hứa Trác Tuyệt khóc không ra nước mắt, có em bé rồi thì sẽ không phải chơi trò chơi? Này là ai nói? Ngày hôm qua đích thân anh gọi điện cho bác sĩ, sau ba tháng, đợi thai nhi ổn định có thể chơi trò chơi rồi!

END CHƯƠNG 49: CÓ EM BÉ RỒI, KHÔNG CẦN CHƠI TRÒ CHƠI NỮA!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.