Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 4: Chương 4: Khi nam chính nổi giận




#Ltt

#fl_wattpad: Leevisu2104

Em ơi, lên tăng view cho lão.

Cmt lão lấy động lực lên top nhé!

#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

Chương 4: Khi nam chính nổi giận!

Tô Tịnh An thường ngày 9h tối đều sẽ lên giường chuẩn bị đi ngủ. Hôm nay. Ó thêm Hứa Tuệ Lâm, toàn bộ lịch trình đều bị xáo trộn, cũng may có Hứa Trác Tuyệt kéo cô về phòng, nếu không Tô Tịnh An tuyệt đối không thoát khỏi tay “sắc nữ” kia.

Hứa Trác Tuyệt không thể ra ngoài, ông Hứa khi nãy gọi điện,còn cảnh cáo không để cháu dâu lại gần Hứa Tuệ Lâm hiện tại, “sắc nữa” kia còn đang ở ngoài cào cửa đòi vào.

“Ngủ đi!”

Tiểu thỏ còn chưa tắm, không thể ngủ. Nghĩ ngợi xong thì đứng dậy đi đến tủ đồ. Hứa Trác Tuyệt còn tưởng cô vì sợ anh nên muốn chui vào tủ đồ. Sắp có người nổi giận rồi, cũng may Tiểu Tô Tô ôm quần áo trốn vào phòng tắm kịp.

“Anh, cho em vào đi!”

“Anh ở trong đấy làm gì? Anh trả chị dâu cho em!”

“Anh à....!”

“Em nháo cái gì? Đi về phòng!”

Hứa Tuệ Lâm ngồi ngoài cửa nhìn nhìn, lắc đầu nguậy nguậy.

“Không về.”

Hứa Trác Tuyệt không nói, đóng sầm cánh cửa rồi đi về phòng, cầm lấy một bộ đồ ngủ lại đi sang phòng Tô Tịnh An. Cửa đóng,Hứa Tuệ Lâm cũng phủi mông đứng dậy tự hào nói với người đứng núp ở hành lang:

“Thím! Con diễn đạt chứ?”

“Quá tốt rồi, tôi có thêm đồng minh rồi!”

“Đương nhiên, con về đây chính là để giúp hai người họ! Tin con đi, có con ở đây!”

.........

Tô Tịnh An tắm xong rũ rũ tóc ướt đi ra ngoài, lại vẫn thấy người đàn ông kia ngồi trên giường của cô.

“Sấy tóc, rồi ngủ đi!”

Anh nhìn cô, cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm. Tiểu Tô Tô đơ ra vài giây, lau qua tóc ướt rồi lại ra ngoài ban công ngồi. Bà nói phải đợi cho khô tóc mới được đi ngủ,nếu không sẽ đau đầu. Tiểu Tô Tô ngồi ngoài hiên rất. Lâu, mãi cho đến khi Hứa Trác Tuyệt tắm xong, vẫn thấy cô ngồi ở ngoài.

“Tô Tịnh An, đi ngủ!”

Tô Tịnh An không dâm cãi lại,ngoan ngoãn đi vào nhưng không chịu ngủ. Hứa Trác Tuyệt tắt đèn lớn, để lại ánh đèn ở đầu giường cho cô, bỏ ra ngoài ban công hút thuốc.

10 hơn, anh đi vào phòng, vẫn thấy Tô Tịnh An ngồi nghịch gấu ở trên giường. Nghe thấy tiếng động thì trùm chăn vờ đang ngủ. Hứa Trác Tuyệt bất lực với “vợ chưa cưới“. Tại sao vẫn không chịu ngủ?

“Buổi tối, trước khi ngủ cho con bé uống một chút sữa! Như vậy,con bé sẽ dễ ngủ hơn!”

Trong bức thue để lại, bà Đình đã viết như thế. Hứa Trác Tuyệt lại quên mất.

Tô Tịnh An uống sữa xong mới chịu nằm xuống nhắm mắt đi ngủ. Hứa Trác Tuyệt nán lại một lúc.

Hóa ra, chăm trẻ không dễ chút nào!

- ---------

Lịch trình bị trễ lại, Tiểu Tô Tô sáng nay đến tận lúc ngồi vào bàn ăn vẫn không thấy mặt.

“Chị dâu hôm qua chắc ngủ muộn lắm! Thím nhỉ!”

Thím Âu mặt mày hớn hở cười ở bên cạnh. Hứa Tuệ Lâm nhàn rỗi quá lại hỏi thêm:

“Sao anh đã dậy rồi? Chị dâu hôm qua không phá anh chứ?”

Hứa Trác Tuyệt không buồn trả lời, đến khi chuẩn bị rời khỏi nhà mới dặn không cần lên gọi cô dậy, càng làm hai người kia nổi hứng muốn biết chuyện đêm hôm qua.

“Chị dâu!”

“Tiểu Tô Tô!”

Bên trong không có tiếng động, bên ngoài lại càng muốn biết.

“Tiểu Tô Tô, mở cửa cho thím đi! Là thím!”

“Chị dâu, chị dâu nhỏ!”

“Muốn làm gì?”

“Anh...anh sao lại trở về? Cái đó....em...em...tính...gọi chị dâu dậy ăn...ăn....sáng!”

Hứa Tuệ Lâm nói xong vội kéo thím Âu đi. Hứa Trác Tuyệt nhìn cánh cửa đóng kín mít kia bỗng không yên tâm, bèn ghé xem một chút.

Tô Tịnh An dậy rồi! Đang ngồi ở một góc. Khóc.

Sao lại khóc rồi? Vợ chưa cưới ngày nào cũng khóc như thế à?

“Bà đâu? Bà bỏ Tô rồi! Nhớ,nhớ bà!”

Mới chỉ có một ngày, Tiểu Tô Tô mở miệng chịu nói hai lần. Như vậy có được tính là tiến triển mới không?

Tô Tịnh An nhìn thấy anh thì đột nhiên mở miệng, bản thân cũng không rõ tại sao mỗi lần nhìn thấy người này thì sợ hãi. Hai mắt ngạo nước nhìn anh, vợ chưa cưới khóc khổ sở như ghế,người ngoài nhìn vào nhất định sẽ cho là anh bắt nạt cô.

Tiểu Tô Tô có lẽ là vì tủi thân, thời gian qua một mình khóc không ai hay biết, thím Âu mỗi lần đi vào đều đã thấy cô dậy rồi. Sáng sớm nay cô vì mơ thấy bà nên giật mình tỉnh giấc. Cứ vậy khóc đến khi nhìn thấy Hứa Trác Tuyệt. Tiểu Tô Tô co chân chui vào lòng anh, anh vỗ về, cô lại càng khóc. Hai tay ôm lấy vạt áo anh nức nở, thật sự là nũng nịu muốn chết!

“Ngoan, đừng khóc!”

Tô Tịnh An thần sự rất nhớ bà.

“Đừng khóc, em không mệt à?”

“Tô Tịnh An,nói chuyện!”

Hứa Trác Tuyệt không giỏi kiên nhẫn, nói đến ba câu, anh đã xuống nước dỗ dành cô. Tô Tịnh An một câu không nói, Hứa Trác Tuyệt thật sự nổi giận. Anh lặp lại một lần, Tô Tịnh An thế nhưng vẫn bày ra dáng vẻ không chịu khuất phục.

“Không cho ăn cơm, khi nào chịu mở miệng thì cho ra ngoài!”

Hứa Trác Tuyệt gạt Tô Tịnh An ở trong lòng mình ra, đi thẳng ra cửa khóa lại. Thím Âu, Hứa Tuệ Lâm đều đứng ở bên ngoài, còn muốn mở miệng đã nghe thấy lời cảnh cáo của anh. Hứa Trác Tuyệt cầm choác khó đi về phòng. Hứa Tuệ Lâm gãi đầu khó hiểu. Sao lại thế, rõ ràng hôm qua còn bên chị dâu chằm chặp!

“Tiểu Tô Tô, đừng khóc, thím đi xin giúp con. Bảo cậu Hứa mở cửa cho con đừng khóc!”

“Chị dâu,chị đừng khóc! Em đi đòi công bằng cho chị!“. Hứa Tuệ Lâm hùng hổ chay vào phòng,nói luyên thuyên một hồi vẫn chỉ thấy Hứa Trác Tuyệt giữ nguyện trạng thái không nhúc nhích, bèn lủi thủi ra ngoài. Thún Âu nhìn dáng vẻ chán nản của nó, cũng biết kết quả như thế nào.

Tiểu Tô Tô ngoài khóc thì không biết làm gì! Người đó, khi nãy rất hiền,su đó lại nổi giận với cô. Tiểu Tô Tô thật sự rất sự người đó.

Thím Âu ở bên ngoài sốt ruột, nếu như Tiểu Tô Tô không chịu nói, cậu Hứa lại không mở cửa, vậy thì Tiểu Tô Tô phải tính như thế nào đây?

End chương 4: Khi nam chính nổi giận!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.