Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 48: Chương 48: Sinh con gái hay con trai?




#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Ltt

CHƯƠNG 47: SINH CON GÁI HAY CON TRAI?

Cô sẽ lại bị nhốt nữa sao? Giống như lúc chú nhốt cô trước đó, sẽ không cho ai vào gặp cô sao?

Tô Tịnh An ngồi ôm chân dưới đất, nghiêng đầu vạ xuống giường, nhìn chăm chăm tờ giấy lúc anh đưa cho cô. Cái đó...là gì?

- -------------------

"Thằng nhóc kia, con đã xin lỗi con bé chưa?"

"Cô ấy không chịu nghe con nói!"

"NHư vậy là vẫn chưa làm lành đúng không? Con còn không mau đi làm lành đi, xuống dưới này làm cái gì?"

Hứa Trác Tuyệt nhìn ông Hứa ngồi ho sù sụ vì tức giận, vẫn còn sức chống gậy đi ra đây để trách mắng anh, buồn cười:

"Con pha cho cháu dâu của ông, cho con của con, ông quản được sao?"

Cho con của con? Ý của nó tức là ông sắp có chắt rồi sao?

"Tiểu Lâm à, lại đây, lại đây!"

Hứa Tuệ Lâm đang nghe điện thoại, nghe thấy tiếng ông Hứa hô to vội vàng tắt máy đi vào, nhìn anh nó cầm cốc sữa đi lên tầng, lại nhìn ông Hứa ngồi cười khà khà trong phòng bếp, buồn cười.

"Ông cố nội!"

"Vậy là... vậy là cháu dâu có em bé rồi? Ông sắp được lên chức ông cố nội rồi?"

Ông Hứa cười vui đến mức nói lắp luôn, chống gậy vừa đi vừa gật đầu:

"Tốt rồi, vậy là tốt rồi! Ông cố nội! Tốt, tốt!"

Cháu dâu có em bé rồi, cháu dâu à nhất, thằng nhỏ đó còn dám lớn tiếng với cháu dâu, ông sẽ không tha cho nó. Đi thôi, đi lên thăm chắt của ông.

- ----------------

Hứa Trác Tuyệt vừa mở cửa đã nhìn thấy cô ngốc nào đó ngủ dưới đất, vội đặt cốc sữa xuống bàn, bế cô đặt lên giường, véo véo cái má, lại vuốt tóc, lại véo véo cái má, bà bầu ngủ nhiều lắm sao?

Tô Tịnh An cau mày ngọ nguậy đầu, lại tiếp tục ngủ, cánh tay mảnh khảnh cũng lần lần,gối đầu lại buông xuống, mò mò ôm lấy eo anh.

"Còn nói không muốn về đây! Xem em cứng đầu đến baoo giờ!"

Hứa Trác Tuyệt dựa đầu vào thành giường, một tay để cô gối đầu, một tay cầm bức ảnh siêu âm, nhìn chằm chằm,chấm đen đó, là con của anh!

Đứa bé sau này nhất định sẽ giống cô, không được, ngốc như vậy lỡ như gặp kẻ xấu thì phải làm sao.

Đứa bé sẽ giống anh, là con trai, khong được, như vậy sau này lỡ như cô thích nó hơn anh thì phải làm thế nào?

Chẳng lẽ..., không được, con của Hứa Trác Tuyệt sao có thể là loại người đó.

Hứa Trác Tuyệt nhìn cô, gạt bỏ mấy cái suy nghĩ kia sang một bên, với lấy điện thoại lén chụp một tấm ảnh lúc cô đi ngủ, khuôn mặt thoải mái vô cùng, hai tay còn quấn lấy người anh không chịu buông, hài lòng.

"Chị Lam, mấy hôm nay tôi tạm thời không đến công ty, tiện thể để Tuệ Lâm đến làm quen luôn, còn nữa, trích một khoản chia cho nhân viên! Hôm nay không cần tăng ca, mọi người về sớm đi!"

Chị Lam nghe xong vừa vui vừa buồn, để cô Hứa đến đây làm việc sao? Hôm đó đến hợp đồng còn không kí được, kết quả vẫn để chị đi làm hết, nhưng mà, trích một khoản để chia cho nhân viên sao? Còn được về sớm nữa? Đột nhiên tâm trạng vui vẻ hẳn. hôi thì đến đâu thì đến đi, được về sớm là vui rồi.

- ---------------------------------------

"Ông nội, ông định làm gì?"

"Thì gặp cháu dâu!"

"Chị dâu giờ chỉ cần anh con thôi! Mình đi xuống trước đi, đợi đến bữa tối thì gặp!"

"Đến tận tối mới được gặp sao?"

Ông muốn gặp luôn bây giờ!

"Chị dâu chắc chắn là rất mệt! Nhất định là đang ngủ rồi!"

Hứa Tuệ Lâm vừa nói vừa dìu ông Hứa đi xuống phòng khách.

"Cô Tuệ Lâm, có cần quay lại lấy đồ của Tiểu Tô không?"

Thím Âu đứng dưới cầu thang, nhìn hai người, chần chừ hỏi. Hứa Tuệ Lâm bay giờ nhớ ra, giật mình:

"Đúng rồi, con gấu của chị dâu vẫn để ở đấy! Ông nội, con đi lấy rồi về!"

"Cho tôi đi nữa, tôi còn mấy đồ muốn lấy!"

Ông Hứa khôn yên tâm, để quan gia Đinh chở hai người đi, một mình ngồi dưới phòn khách, nghĩ vẩn vơ, cháu dâu có em bé rồi, thế nhưng vẫn chưa có một ngày chính thức được mọi người chúc phúc, đợi con bé làm lành sau đó sẽ tổ chức cho con bé, còn phải làm thật to, cho họ biết cháu dâu của ông là ai.

- ------------------------

"Cái này...."

Hứa Tuệ Lâm moi trong túi áo của chú gấu ra một chiếc vòng, khó hiểu, cái này là hôm trước chị dâu làm riêng sao? Tặng cho anh nó à? Như vậy thì phải giữ bí mật, đưa cho chị dâu mới được.

Nó nhét lại vào con gấu, nhìn quanh căn phòng một lượt, quần áo, không cần lấy, vậy chủ yếu chỉ lấy ocn gấu này thôi.

"Thím! Chúng ta đi thôi!"

Thím Âu cũng cầm vài bộ quần áo cất vào đi ra ngoài, trên đường về, nhân tiện ghé qua siêu thị mua đồ. Ban nãy có ngó qua phòng bếp, hình như đã lâu không có ai nấu, có lẽ là tủ lạnh cũng không còn đồ gì rồi, nhân tiện mua thêm đồ tẩm bổ cho Tiểu Tô Tô.

Đi mất mấy tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng về đến nhà, Hứa Tuệ Lâm, thím Âu, quản gia Đinh, khệ nệ tay xách nách mang đi vào trong nhà.

"Đây rồi, đây rồi, mấy người bỏ đi, làm ông già như tôi tự kỉ mất rồi!"

Hứa Tuệ Lâm thở phì phò đặt mấy túi hoa quả trong tỏng tủ lạnh, vừa thở vừa nói:

"Hóa ra mang thai lại phải chú ý như vậy! Cái này ăn nhiều một chút, cái dố không được, cái này ăn nhiều sẽ không tốt...haizzzz, thật là..."

"Con cũng mau lấy chồng kiếm người bầu bạn đi là vừa!"

"Ông nội, con còn trẻ, con còn chơi chưa chán!"

"Con còn trẻ, nhưng thằng nhóc đó cũng sắp già rồi! Anh con lên chức bố rồi, cũng phải để thằng nhóc đó lên chức luôn chứ!"

"Con còn lâu mới thích loại người đấy!"

Hứa Tuệ Lâm nghe nhắc đến lão Mễ, tâm trạng đột nhiên khó chịu hắn, vùng vằng, cầm mấy quả táo bỏ lên trên phòng. Ghép nó với lão Mễ sao? Mễ Phong, tên khốn nhà hắn, nó còn lâu mới chấp nhận!

- ----------------------------------

Tô Tịnh An ngủ một mạch đến chiều tối, mới ngọ nguậy tỉnh dậy, lại vẫn thấy anh nằm bên cạnh, vội vàng ngồi dậy, chạy xuống giường.

"Chạy đi đâu? Quay lại đây!"

Hứa Trác Tuyệt nhắm mắt, giữ nguyên tư thế, vỗ vỗ xuống bên cạnh ra lệnh, Tô Tịnh An cứng đầu không nghe, kiên quyết quay người đi ra cửa, tốt lắm, lời anh nói, cô không để vào tai đúng không? Mềm với cô thì cô không sợ!

"Cạch" một tiếng, đèn ngủ ở đầu giường vụt tắt, cả căn phòng tối om, bên ngoài trời xẩm tối, rèm ngoài cửa thì buông xuống hết, tối, Tô Tịnh An quơ loạn trong bóng tối, nức nở bị dọa.

Chú tắt điện thật, lần này chú không có dọa cô, chú sẽ giống như lần trước bỏ cô lại ở trong này một mình sao?

"Khóc cái gì? Bảo em quay lại em còn cứng đầu, có em bé rồi vẫn còn chạy nhảy lung tung!"

Hứa Trác Tuyệt từ lúc tắt điện đã đi đến chỗ cô rồi, đợi một lúc mới chịu đến dỗ cô, Tô Tịnh An bị dọa sợ, khóc đến nấc cả, nghẹn ngào, có lúc còn khóc thét lên vì sợ, anh ôm cô, cô cũng đáp lại, ôm chặt lấy cổ anh, chị sợ anh bỏ cô mà đi, như vậy, cô sẽ bị nhốt mãi ở trong này, nước mắt cũng ướt đẫm cả vai anh rồi, Hứa Trác Tuyệt bế cô về giường, bật đèn ngủ lên, nhìn cô ngốc đang ôm lấy cổ anh, hai chân thì kẹp vào hông không chịu rời, cổ họng bắt đầu cảm thấy nóng, muốn được làm gì đó, tiếc là, trong bụng cô còn có bảo bảo, làm cái gì cũng không được.

CÓ bảo bảo rồi, tức là anh sẽ phải ăn chay suốt một năm sao?

Đếm sơ sơ, hắn còn mới được làm có mấy lần, bây giờ có bảo bảo rồi, đúng là phiền phực mà, chỉ được ôm không được làm gì, được ngắm mà lại không được ăn?

Hứa Trác Tuyệt kéo khuôn mặt cô đang vùi vào vai anh ra, nhìn hai mắt sợ đến nhắm tịt lại, hai má lại hồng hồng, bất ngờ kéo cô lại hôn sâu. Tô Tịnh An bị động không biết phải làm cái gì, chỉ biết là lấy tay đẩy anh ra, ai ngờ đẩy không được, còn bị anh ôm vào ngực, hé miệng muốn hét lên, kết quả lại tạo điều kiện cho đối phương.

Sợ, mỗi lần bị anh chạm vào người, Tô Tịnh An đều có một phản xạ muốn tránh xa, sợ bị anh tiếp xúc động chạm, thế nhưng càng phản kháng, lại càng bị anh chiếm lấy, khổ sở khóc. Nước mắt thi nhau chảy xuống, anh nếm rõ vị mằn mặn, uất ức, khổ sở cả sợ hãi của cô, đè nén cảm giác mà dừng lại.

"Em khóc cái ì? Có ai câu dẫn xong rồi khóc như em không?"

Vừa nói, vừa lạnh nhạt lau nước mắt cho cô, lại nhìn đến cổ của cô bâng quơ hỏi:

"Vòng của em đâu rồi?"

Tô Tịnh An theo bản năng che lấy cổ, tưởng là bây giờ anh mới phát hiện, vội che lấy, lại bị anh túm lấy cổ tay, tức giận:

"Lắc tay cũng bị mất?"

Hứa Trác Tuyệt nhìn vết sẹo mờ mờ tren cổ tay của cô, Đặng Na, mỗi một vết sẹo tôi sẽ tính lên đầu cô gấp vạn lần như thế.

"Bỏ tay ra!"

Lần trước mải làm lành cũng không để ý đến, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện cổ tay, cổ của cô đều có vết sẹo, không rõ nhưng nhìn kĩ vẫn thấy hơi mờ mờ, không vui nhìn cô.

Vòng cổ, lắc tay, lắc chân đều bị người đó lấy đi hết rồi! Chú...chú có khi nào sẽ lại tắt điện nhốt cô trong này nữa không? Chỉ nghĩ đến thế thôi, lại có người sợ hãi khóc thét lên rồi.

Đừng tắt đèn nữa, bóng tối, rất đáng sợ!

END CHƯƠNG 47: SINH CON GÁI HAY CON TRAI?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.