Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 19: Chương 19: Thằn lằn mẹ




#Ltt

#Fl_wattpad: Leevisu2104

#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

Chương 19: Thằn lằn mẹ.

Tô Tịnh An đợi điện thoại thêm nửa giờ, một mình đi ra ngoài vườn ngồi hóng gió. Còn tưởng chú sẽ gọi lại, ai ngờ đợi lâu như thế vẫn không thấy gọi, chắc chú bận.

Đi được nửa vòng, đã luống cuống chạy vào, hai mắt đỏ ửng lắp bắp:

“Thím, ngoài....ngoài...kia có...có...con gì ấy!”

“Sao thế! Sao lại khóc rồi?”

Thím Âu đặt vội cây lau nhà sang một bên, Hứa Tuệ Lâm cũng từ trong bếp vọt ra, nhìn chị dâu nhỏ hai chân hai tay run cầm cập.

“Gấu....rơi....mất...gấu...rồi!”

Hứa Tuệ Lâm cuống quá gọi điện cho anh, vẫn không thấy người trả lời, nhất thời bị đơ ra, không biết phải làm thế nào.

“Chị dâu nhỏ, đừng khóc!”

“Gấu...! Gấu rơi mất rồi!”

“Tiểu Tô Tô ngoan, thím đi lấy cho con, ngoan!”

Thím Âu toan đứng dậy, lại bị Hứa Tuệ Lâm ngăn lại:

“Thím đừng ra, con gọi bảo vệ ra lấy! Còn chưa biết bên ngoài có con gì nữa!”

“Nhưng mà...!”

“Họ đang ra ngoài rồi!”

Hứa Tuệ Lâm quay sang kéo chị dâu nhỏ vào nhà, đưa cho cô cốc nước. Tô Tịnh An uống sạch, vẫn thấy khát, mắt vẫn cái dác nhìn ra phía cửa.

Bảo vệ đứng bên ngoài gọi cửa, trên tay còn cầm gấu nhỏ của người nào đó.

“Cảm ơn, làm phiền anh kiểm tra xem chỗ đó có con gì không? Chị dâu tôi ban nãy bị dọa một trận rồi!”

“Được!”

Hứa Tuệ Lâm đi vào, nhìn cô nín khóc thì thở phào, đưa cho chú gấu bông:

“Gấu bị bẩn rồi, đợi giặt xong rồi trả lại cho chị, có được không?”

Tô Tịnh An gật gật. Cả buổi sáng ngồi im trong phòng khách không dám chạy lung tung nữa. Đến tận lúc ăn trưa, Hứa Tuệ Lâm ra gọi đi ăn, phải gọi đến hai lần có người mới nghe thấy.

Tô Tịnh An ăn một bát, mất mười lăm phút, ăn xong thì ngồi lì trong bếp nhìn thím Âu với Hứa Tuệ Lâm dọn dẹp. Sau trận này, cô ngốc nào đó có lẽ sẽ không dám chạy lung tung nữa.

- --------------

Hứa Trác Tuyệt đến tận quá trưa mới mở máy, hình như có gì không đúng. Nhìn số cuộc gọi nhỡ hiện thị thì đâm lo, lập tức gọi đến.

“Vâng!” Đợi nửa ngày cuối cùng cũng biết gọi cho nó rồi.

“Tô Tịnh An đâu?”

“”À,....chị dâu....giờ không sao nữa rồi!”

Hứa Tuệ Lâm thở dài nói. Làm Hứa Trác Tuyệt càng lo, lại còn cố ý nói chậm.

“Xảy ra chuyện gì rồi!”

“Cũng không có gì, chị dâu khóc mệt đang ngồi ngoài phòng khách rồi!”

Khóc mệt? Vậy mà không có gì?

“Chuyển máy đi!”

Hứa Trác Tuyệt vừa nói vừa cầm lấy áo khoác bỏ ra ngoài.

Hứa Tuệ Lâm chậm rãi đi ra bàn, nhìn chị dâu nhỏ ngơ ngác:

“Chị dâu, anh em gọi chị, nhớ khóc to một chút, anh em đang về!”

Hứa Tuệ Lâm đưa cho cô điện thoại, rồi cũng bỏ vào phòng. Không cần nhắc nhất định là khóc đến cạn nước mắt rồi, nhưng mà vẫn phải nhắc khóc to một chút, cho anh nó chừa vì cái tội dám tắt máy.

“Tô Tịnh An!”

Tô Tịnh An nghe xong đã òa khóc, không đáp lời, chỉ khóc thôi. Bên kia cũng bị dọa rồi.

Khóc mất hai phút, Hứa Trác Tuyệt cau cau mày quát vào điện thoại:

“Tô Tịnh An, im miệng!”

Tiểu bạch thỏ co rúm, không dám động đậy nhưng nước mắt vẫn cứ tủi thân mà rơi xuống. Chú lại cáu rồi!

“Vì sao khóc!”

“Tô Tịnh An!”

“Đau....đau bụng!”

Thím Âu ở bên cạnh vừa lo vừa buồn cười, Tiểu Tô Tô sao lại nói như thế? Cậu Hứa mà biết nhất định sẽ nổi giận cho xem.

Hứa Trác Tuyệt ở bên kia im lặng, suy nghĩ một hồi, đau bụng mà khóc to như thế! Lại còn gọi cả chục cuộc.

“Tô Tịnh An, gan lớn quá rồi đúng không? Đi lên phòng, úp mặt vào tường cho tôi!”

Tô Tịnh An lần đầu bị phạt như thế, phản ứng không kịp, cứ khóc lóc sụt sùi. Không dám phản đối cũng không dám không làm theo. Tủi thân nhìn điện thoại chằm chằm, cũng không biết bên kia đã cúp máy chưa, đã bỏ điện thoại xuống, bật khóc chạy lên phòng.

Tô Tịnh An không dám đi vào phòng kia, đứng chôn chân ở bên ngoài khóc, chạy về phòng cũ của cô, lại chạy sang trước cửa phòng bên cạnh, oan ức đứng quay mặt vào góc.

“Chị dâu!”

Không có người trả lời. Hứa Tuệ Lâm nhìn nhìn. Bộ dạng kia nhất định là vừa bị quát rồi:

“Chị dâu, làm sao vậy? Sang phòng em ngồi đi, đứng ở đây làm gì!”

Hứa Tuệ Lâm giằng co kéo mãi vẫn không thấy cô nhúc nhích, thì khó xử:

“Chị dâu, anh em phạt chị à?”

Tiểu bạch thỏ vừa lau nước mắt, vừa gật gật.

“Đi, sang phòng em!”

“Không đi đâu, chú giận đấy!”

Tô Tịnh An vừa nấc vừa nói, chân cũng không dám nhúc nhích.

Chị dâu sao lại cứng đầu như thế?

“Cô Tuệ Lâm, cậu Hứa...về rồi!”

Hứa Tuệ Lâm quay sang huých huých vào eo cô:

“Chị dâu, mau khóc đi!”

Tô Tịnh An ngơ ngác, chưa hiểu chuyện đã bị véo một cái ở eo, đau chảy cả nước mắt.

Hứa Trác Tuyệt cũng đúng lúc đi lên, nhìn tiểu bạch thỏ nước mắt trực trào.

“Đi vào!”

Tô Tịnh An nhìn anh đi vào phòng, nghe thấy mệnh lệnh thì ngập ngừng, quay sang cầu cứu em chồng.

“Đi đi, em ở ngoài này đợi!”

Tô Tịnh An lẽo đẽo theo sau, nhìn Hứa Trác Tuyệt ngồi ở giữa phòng, cẩn thận đi đến trước mặt.

“Đến đây!”

Tô Tịnh An lắc lắc.

Giỏi lắm, bây giờ còn dám không nghe lời anh.

“Đến đây, bị ngã chỗ nào?”

Hứa Trác Tuyệt vừa nói, vừa xem tay xem chân người nào đó.

Thím Âu vừa nãy mới nói, sáng nay có cô ngốc chạy ra ngoài vườn hóng gió, lại còn bị dọa một trận. Còn tưởng con gì to tát lắm, nghe bảo vệ nói hóa ra là con thằn lằn mẹ. Vậy mà vẫn có người sợ đến ngã ra đất!

Ngã? Ngã chỗ nào? Tô Tịnh An ngơ ngác, bị xoay trái xoay phải, bô dạng ngốc ngốc ngừng cả sụt sùi.

“Không...không đau!”

“Ngày mai theo tôi đến công ty!”

Con người ta, sinh ra mỗi người đều có một nỗi sợ. Đấy là “con người ta”, còn Tô Tịnh An, sợ mọi thứ. Cái gì cũng sợ.

Tay bị anh nắm lấy vã cả mồ hôi. Cả người bỗng lạnh toát.

“Không thích!”

“Em không có quyền quyết định!”

“Chú xấu! Không đi!”

“Xấu chỗ nào?”

“Xấu hết, chỗ nào cũng xấu!”Tô Tịnh An khóc lóc đứng dậy, vùng vằng đi ra cửa. Mặc kệ Hứa Trác Tuyệt có cho phép hay không đi một mạch cũng không có quay đầu lại.

Người sai là Hứa Trác Tuyệt?

Không đúng, người nói dối là Tô Tịnh An, người bỏ đi cũng là Tô Tịnh An. Tại sao người xấu lại là Hứa Trác Tuyệt?

Phạt thế kia, không ăn thua đúng không? Phải phạt thật mạnh, để còn nhớ.

End chương 19: Thằn lằn mẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.