Nhà Có Omega Mới Trưởng Thành

Chương 59: Chương 59: Phiên ngoại 1.4




“Đừng ăn.” Trác Hướng Minh đột nhiên nói.

Đồng Yến một tay cầm muỗng, trong lồng ngực ôm cái chén bằng thủy tinh cực đại, lấy một cái tay khác che chở, bên trong là bơ, việt quất, sữa chua, bắp cải tím và một ít bột ngũ cốc trộn lên, đang nhét từng miếng từng miếng vào miệng.

Cậu khó khăn nuốt một cái, nhỏ giọng nói “Trước ba giờ phải ăn xong cái này.”

Trác Hướng Minh ôm lưng cậu đặt lên trên đùi mình, tô salad đã ăn mười mấy phút, nhưng lại không vơi đi bao nhiêu.

Đồng Yến ăn bao lâu, Trác Hướng Minh lại nhìn bấy lâu, vừa buồn nôn vừa ăn, còn nhớ kỹ bác sĩ dinh dưỡng nói phải nhai kỹ nuốt chậm, nuốt ngay cũng không thể.

“Không thích thì không cần ăn.” Trác Hướng Minh bổ sung, “Anh ăn giúp em, không để cho bọn họ biết được.”

“Có thể sao?” Đồng Yến không quá chắc chắn.

Trừ buổi sáng thật sự ói ba lần, trong chốc lát cậu cũng nôn khan rất nhiều lần, đôi mắt hồng hồng, cằm nhọn hoắc, quay đầu lại đối diện với tầm mắt ngột ngạt lửa giận của Trác Hướng Minh, lại có chút sợ xoay qua chỗ khác.

Trái tim Trác Hướng Minh co rút đau đớn.

Cảm giác nôn nghén viết trên lý thuyết và xảy ra ở trên người Đồng Yến không giống nhau, hắn dĩ nhiên biết được, chỉ là quay đầu lại hắn vẫn không chịu nổi.

Cả bác sĩ cũng nói bảo bảo trong bụng Đồng Yến lớn lên rất nhanh, khoảng ba tháng đã bắt đầu hiện ra, nhìn từ phía sau không thấy được, eo vẫn rất nhỏ, nhưng vén lên áo lót là có thể nhìn thấy trên bụng nguyên bản bằng phẳng thậm chí có chút hõm vào đang nhô ra khá rõ ràng, lúc được hắn ôm vào trong ngực như vậy càng rõ hơn, tay đặt trên bụng có thể phác họa ra hình dáng nhợt nhạt.

Đồng Yến thích được hắn sờ bụng, tuy rằng lúc đó biểu hiện rất thẹn thùng, nhưng Trác Hướng Minh có thể cảm giác được. Mỗi lần hắn để tay lên, Đồng Yến giống như một con vật nhỏ bị người bắt bí trở nên yếu ớt, rồi lại căn bản không trốn, tai đỏ bừng lủi vào trong lồng ngực của hắn.

Lúc này Đồng Yến vẫn chưa hết nôn nghén, ăn không vô, vẫn hay nôn, đứa bé lớn lên lại phải gánh vác, bởi vậy lúc mang thai mười bốn tuần Đồng Yến sau khi qua thời kỳ trưởng thành càng gầy hơn, tay nhỏ nhắn chân nhỏ nhắn, vai gầy guộc, chỉ có cái bánh bao trên bụng hơi nhô lên. Mỗi một lần Trác Hướng Minh cảm giác được hạnh phúc, đều mang theo xấu hổ và áy náy.

Miễn cưỡng ăn vào không nhất định là tốt, ói mãi dạ dày cũng không chịu được.

Trác Hướng Minh cầm đi bát thủy tinh từ trong tay Đồng Yến, cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái lên lỗ tai cậu “Anh dẫn em đi súc miệng.”

Đồng Yến vốn có chút vui vẻ, mỗi ngày cậu phải ăn hai tô salad không giống nhau, còn có rất nhiều thứ lung tung khác, ăn tuần hoàn nhiều món theo quy tắc, cơ bản hai giờ lại phải ăn một món mới nào đó.

Bây giờ không cần ăn dĩ nhiên rất vui vẻ.

“Vẫn nên ăn thôi.” Thế nhưng suy nghĩ một chút, Đồng Yến vẫn nói, cậu tóm lấy tay Trác Hướng Minh, tùy ý xoa xoa, quan sát đến móng tay trên ngón tay, miệng nói, “Bảo bảo ăn không đủ no thì làm sao bây giờ? Em sợ con sẽ đói bụng.”

Lòng Trác Hướng Minh ê ẩm, muốn nói nó căn bản không đói bụng được, em đã gầy thành dạng gì rồi.

Nhưng lời này mang theo nóng nảy, rốt cuộc hắn vẫn không dám nói.

Mới hai ngày trước bởi vì Đồng Yến liên tục sụt cân lợi hại cả một tuần, ngủ cũng không ngon, ăn càng ăn không ngon, hắn không điều chỉnh tốt cảm xúc, Đồng Yến mới vừa sụt cân, lại bật thốt lên một câu sau này không bao giờ sinh nữa, làm Đồng Yến tức giận đến khóc lên, cảm thấy hắn không thích đứa nhỏ trong bụng, lăn qua lộn lại dỗ cả một buổi tối mới được.

Tới hôm nay mới quên nhắc lại chuyện hắn không thích đứa nhỏ.

Trác Hướng Minh không hề cảm thấy dỗ Đồng Yến là một chuyện phiền phức, trên thực tế hắn vui lòng một ngày hai mươi bốn tiếng dỗ dành Đồng Yến, chỉ cần thân thể Đồng Yến có thể dễ chịu hơn, nhưng ngẫm lại cũng không khả năng.

Khó chịu khi mang thai Đồng Yến cần trải qua toàn bộ một lần, ai cũng không thay thế được.

Hắn chỉ là sợ chọc Đồng Yến đau lòng, Đồng Yến chỉ cần đau một chút thôi hắn cũng không chịu được. Cho nên mặc dù bây giờ đối với hắn mà nói, đứa bé vẫn xếp sau Đồng Yến như cũ, căn bản không có bất luận khả năng nào đối xử ngang với Đồng Yến, hắn cũng biết chuyện đó không thể nói với Đồng Yến.

Hắn lấy cái muỗng từ trong tay Đồng Yến, mình múc ăn một muỗng, nhai mấy lần nuốt xuống, giận đến mức mặt càng đen hơn. Đây là thứ gì! Thứ gì!

Còn Đồng Yến đưa lưng về phía hắn, không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, chơi tay hắn một lát cũng một lần nữa ôm tô salad lại, tiếp tục hé miệng nhỏ dùng bữa.

Trác Hướng Minh không thể làm gì khác hơn là tiếp tục mặt tối sầm nhìn cậu ăn salad, Đồng Yến nghe lời bao nhiêu chứ? Bác sĩ dinh dưỡng nói với cậu một muỗng phải nhai ít nhất hai mươi lần, cậu lại ngoan ngoãn nhai đúng hai mươi lần mới nuốt.

Trác Hướng Minh không muốn cậu nghe lời như thế, hắn muốn Đồng Yến tiếp tục chọn chọn bỏ bỏ như vậy, ăn cái gì cũng phải dụ nửa ngày, thường xuyên giận, nói chung đừng bày ra sắc mặt tốt cũng được.

Trác Hướng Minh cảm thấy mình có phải là có hơi biến thái.

“Cho anh ăn một miếng.” Hắn đến gần từ phía sau, “Ăn rất ngon.”

Đồng Yến xoay tay lại đút cho hắn một muỗng, rất ngạc nhiên nói “Anh thật sự cảm thấy cái này ăn ngon sao?”

Trác Hướng Minh vừa ăn vừa nói “Ăn ngon a, chúng ta cùng nhau ăn đi.”

Đồng Yến kích động quay lại gần một chút, mình ăn một muỗng, rồi đút cho Trác Hướng Minh một muỗng, còn chỉ dạy hắn “Anh phải nhai nhiều hơn mấy lần, mới có thể hấp thu dinh dưỡng.”

Trác Hướng Minh lại nghe theo cậu tăng tần suất nhai nuốt, hai người ăn so với một người ăn nhanh hơn nhiều, mắt thấy còn lại một muỗng, Trác Hướng Minh như cướp thứ tốt cầm cái muỗng qua nhét toàn bộ vào trong miệng mình, đụng một cái lên đôi môi dính sữa chua và nước sốt của Đồng Yến, rồi cùng đi đánh răng.

Hơn hai giờ sau, Đồng Yến đều cười híp mắt, giống như không có người nào phát hiện cậu lén lười biếng, chuyện này thật vui vẻ.

Cậu mặc một chiếc áo sơmi ngắn tay, vạt áo rơi vào trong quần bò, bản thân quá gầy, bụng cách quần áo còn không hiện ra, chậm rãi đi dọc theo chân tường, tới cửa phơi nắng một lát, quay đầu lại gọi Trác Hướng Minh.

Món ăn buổi tối có cà rốt và khoai tây nghiền, Đồng Yến ăn khá gian nan, Trác Hướng Minh chia ra, chẳng qua không dám lấy nhiều, chỉ làm cho cậu có thể vui vẻ một chút, lại chia ra một phần tư.

Không qua mấy ngày đã bị phát hiện.

Bác sĩ dinh dưỡng là người quen của Lâm Duyệt Hoa, hơn bốn mươi tuổi, phục vụ những thai phụ chờ sinh chân tám con bạch tuộc đều đếm không hết, loại vấn đề giữa hai phu phu quá là rõ ràng, lo liệu một lần đạt được mục tiêu trị phần ngọn cũng như tận gốc, không câu thông với hai phu phu, mà trực tiếp nói với Lâm Duyệt Hoa.

Hôm nay là thứ bảy, Trác Chính Đức và Đồng Lịch Khâm đi đánh golf, buổi tối mới trở về ăn cơm, một nhà Trác Gia Thước cũng tới bên này, Đồng Yến và Trác Hướng Minh tới sớm, lúc bọn họ vào cửa Đồng Yến đang dựa vào trên ghế ngồi phơi nắng ở lầu một.

“Nghe nói hai người bị bắt về cấm túc.” Trác Gia Thước cười rất vui vẻ, “Anh của tôi được lắm a, đã giúp cậu ăn hết bao nhiêu bắp cải tím rồi?”

Đồng Yến đỏ mặt “Anh ấy thích nên mới ăn.”

“Ai nha, cũng do mẹ oan uổng hai người.” Trác Gia Thước cũng tìm cái ghế kéo lại đây ngồi xuống, “Cậu nói một chút xem, một người từ nhỏ đến lớn có chết cũng không chịu ăn một miếng bắp cải tím sao lại đổi tính, nói rõ đi tôi giúp cậu giải oan.”

Đồng Yến nhắm mắt lại “Ngủ rồi.”

Đồng Niên được Đồng Dương dẫn đi đi rửa tay lau mặt, mới vừa chuẩn bị xong đã lập tức chạy tới như bay, khi cách Đồng Yến vài bước thì phanh gấp, cẩn thận từng li từng tí một đi tới trước mặt Đồng Yến, gọi cậu “Mợ, chúc mợ buổi sáng tốt lành.”

Đồng Yến mở đôi mắt ra, cười nói “Niên Niên buổi sáng tốt lành.”

Đồng Niên nhìn bụng của cậu “Em trai đang ngủ sao?”

“Ừm...” Đồng Yến suy nghĩ, nói, “Đúng vậy.”

Đồng Niên cũng gật gật đầu, cậu bé nhớ Cậu đã nói với mình, nhỏ giọng lặp lại “Em trai quá nhỏ, cho nên phải ngủ trong bụng mợ.”

“Vậy lúc nào em trai có thể ra ngoài chơi với con?” Đồng Niên lại hỏi.

Đồng Yến nói “Còn nửa năm nữa.”

“Nửa năm là lúc nào?”

“Lúc ăn tết, là thời gian rất lạnh, chúng ta ở cùng một chỗ, treo lên đèn lồng màu đỏ, bắn pháo hoa, Niên Niên còn có thể nhận được tiền mừng tuổi, con có nhớ không?”

Đồng Niên hoan hô “Nhớ ạ!”

Sau đó cậu bé lại vội vàng che miệng lại “Em trai đang ngủ.”

Đồng Niên cũng không đi chỗ khác, cậu bé lưu luyến ở bên cạnh Đồng Yến, móc từ trong túi đeo lưng ra chiếc xe màu đen, một cục thịt mềm, cong cái mông nằm úp sấp ở trên thảm trải sàn di chuyển theo xe, xa xa nhìn thấy Trác Hướng Minh đi xuống từ lầu hai, nhanh chóng gọi “Cậu!”

Trác Hướng Minh nói “Niên Niên.”

Đồng Niên bò lên, chờ hắn đi tới bên người, lại khó khăn mà ngước đầu nói “Con không có chạy ở trước mặt mợ, con từ từ đi tới.”

“Ngoan lắm.” Trác Hướng Minh ngồi xổm xuống, đẩy đẩy đuôi xe của cậu bé một chút.

“Con cũng nhỏ giọng nói chuyện, không có làm ồn mợ và em trai.” Đồng Niên còn nói, “Con ở đây bảo vệ mợ và em trai, có người xấu đến, con cũng có thể bảo vệ, cậu, con có ngoan không? Cậu có thích con hay không?”

Trác Hướng Minh sờ đầu cậu bé nói “Con rất ngoan, cậu rất thích con.”

Dáng vẻ của Đồng Niên và Đồng Yến có chút tương tự, đặc biệt là đôi mắt, lúc mím môi cười đôi mắt cong lên quả thực giống nhau như đúc, Trác Hướng Minh rất có kiên trì với cậu bé.

Lúc này cậu bé có chút thẹn thùng, lại đẩy xe bò đến bên cạnh Đồng Yến, ngồi ở giữa Trác Gia Thước và Đồng Yến.

Bình thường cậu có vẻ hơi sợ Trác Hướng Minh, cho nên lúc này mới càng thẹn thùng.

Chuyện này khiến mọi người cũng khó hiểu, theo lý thuyết Đồng Niên là đứa bé đời thứ ba hai bên gia đình, tất cả mọi người cẩn thận cưng chìu, Trác Hướng Minh càng không phải là một người hung ác, nhưng cậu bé lại dễ dàng khép nép trước mặt Trác Hướng Minh, Trác Hướng Minh nói cái gì, đều có thể nhớ kỹ.

Hơn nữa cậu bé cũng rất thân thiết với Đồng Yến, rất dính Đồng Yến, trước khi Đồng Yến mang thai khi gặp mặt luôn muốn Đồng Yến ôm.

“Tại sao lâu như thế?” Đồng Yến nói, “Mẹ đâu rồi?”

Trác Hướng Minh nắm lấy bàn tay cậu khoát lên ghế tựa “Vào nhà bếp xem canh.”

Trác Gia Thước nói “Anh, nghe nói gần đây anh hay giành đồ ăn với người có thai.”

Trác Hướng Minh mới vừa bị phê bình đến mặt mày xám xịt, lúc này chỉ nhẹ nhàng liếc y một cái, Trác Gia Thước mắt trợn trắng nói “O tốt không đấu với A.”

Sau đó lại lẩm bẩm “Chẳng qua cũng phải nói, Đồng Yến mang thai thật chịu tội.”

Y chọt chọt tay Đồng Yến một “Xương cốt đều nhô cả ra. Thật sự cái gì cũng ăn không vô sao?”

Đồng Yến nở nụ cười “Cái gì cũng ăn, nhưng là không quá thèm ăn.”

Trác Hướng Minh đứng một bên, chẳng hề xen vào hai người bọn họ, chỉ thỉnh thoảng nhắc nhở Đồng Yến điều chỉnh tư thế ngồi.

Sau một lát một mình Đồng Dương không sửa ống nước được, mới gọi hắn đi.

Trác Gia Thước nói “Thật là đáng sợ.”

Đồng Yến nói “Làm sao vậy?”

Trác Gia Thước nói “Lúc tôi mang thai Đồng Niên, Đồng Dương cũng rất nóng nảy, nhưng so với anh tôi thì vẫn...”

Đồng Dương sốt ruột bề ngoài nhìn ra được, gáp gáp đến nổi

nói không lưu loát, khi đó vẫn là Trác Hướng Minh giúp đỡ chạy trước chạy sau. Bây giờ Trác Hướng Minh kiên định, cũng không có hoảng loạn, mà hết thảy kết quả hành động đều chỉ là hoang mang. Vẫn là muộn tao. Muộn tao mới đáng sợ nhất.

Trác Gia Thước bĩu môi “Như gặp sư phụ.”

“Anh ấy đứng ở đây.” Đồng Yến than thở nở nụ cười, “Em phát hiện anh chung quy không dám nói gì tới anh ấy.”

Trác Gia Thước cũng không cãi với cậu, đổi đề tài nói “Ổng sốt sắng như vậy, sinh thêm một đứa nữa phỏng chừng cậu không có chuyện, Trác Hướng Minh đã hỏng mất trước rồi.”

“Không sinh nữa.” Đồng Yến nói.

“A?” Trác Gia Thước ngẩn người.

Bây giờ mang cái tên nhóccnày còn chưa có dỡ hàng, không muốn đứa thứ hai rất bình thường, nhưng Đồng Yến lời nói này giống như đã ra quyết định.

“Thêm tên nhóc này nữa, nhà chúng ta tất cả đều là nam, vốn muốn một bé gái.” Đồng Yến cúi đầu, tay nhẹ nhàng đặt ở trên bụng, sờ sờ, lại ngẩng đầu nhìn Trác Gia Thước, “Hai chúng em không thích hợp lại có con.”

Không thích hợp có con. Trác Gia Thước từ từ thu lại nụ cười, gần đây tinh thần Đồng Yến đã khá hơn một chút, nhưng Trác Hướng Minh vẫn căng thẳng như trước, bởi vì Trác Hướng Minh giấu tốt, hắn cho rằng cậu không nhìn ra, nhưng hóa ra Đồng Yến đều biết hết.

“Lúc trước em còn muốn, anh ấy luôn như vậy, cứ nghĩ bởi vì tuổi tác chúng em kém hơi nhiều.” Đồng Yến nói, “Gần đây lại cảm thấy hẳn không phải vậy.”

Trác Hướng Minh yêu cậu như thế, đó chính là cách Trác Hướng Minh yêu cậu. Tình yêu của hắn so với tình yêu của người khác nhiều hơn dục vọng chiếm hữu và ý muốn bảo vệ, mang theo ngọt ngào cũng mang theo đau lòng, chỉ tính mạnh mẽ, mũi tên tình yêu đã đóng Đồng Yến vững vàng ở lãnh địa của Trác Hướng Minh, ngọt ngào mà trói buộc Đồng Yến, cũng trói buộc chính hắn. Hai người đều vui vẻ chịu đựng.

Chỉ nói vài câu, Đồng Yến đột nhiên bắt đầu mệt rã rời, không bao lâu lại ngủ say.

Trác Gia Thước đứng dậy tìm chăn, đi ra hai bước lập tức quay lại ôm lấy Đồng Niên, Đồng Niên cẩn thân, hỏi y “Ba ba, có phải ba sợ con đánh thức mợ không.”

Trác Gia Thước còn chưa nói, cậu bé lại nói “Không thể nói dối nha.”

Trác Gia Thước không thể làm gì khác hơn là gật đầu.

Bởi vì cảm giác mình không được tín nhiệm, Đồng Niên rủ đầu xuống, sắp khóc tới nơi, Trác Gia Thước đâm khuôn mặt cậu bé “Con muốn làm ồn mợ sao? Em trai trong bụng mợ còn chưa trưởng thành, làm sao đi ra chơi với con?”

Đồng Niên chỉ thật mạnh mẽ nhịn xuống.

Trác Hướng Minh vừa lúc vào tới, xa xa mà hỏi “Ngủ rồi?”

Trác Gia Thước gật đầu, hắn lại rón rén đi đến, bế Đồng Yến lên.

“Đừng để cậu ấy ngủ quá lâu.” Trác Gia Thước nhắc nhở, “Đợi chút nữa còn ăn cơm, cậu ấy mới vừa nói muốn ăn sườn bò.”

“Muốn ăn sườn bò?” Ánh mắt Trác Hướng Minh phút chốc toả sáng, chẳng qua lần này Trác Gia Thước không cười hắn nữa “Ừm.”

Trác Hướng Minh không nhịn được cười, cúi đầu rất ôn nhu nhìn Đồng Yến ngủ, nhẹ giọng đáp ứng nói “Biết rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.