Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 72: Chương 72: Đột nhiên tán thưởng




Kéo cái đùi căng mỏi, Hà Nhạc Nhạc có chút đau đầu hé ra khuôn mặt đau khổ đi lên lầu 6, giúp Mục Duy tắm rửa thân thể.

một nửa giờ trước, cô nghĩ bản thân chết chắc rồi ── sau khi cô nói lời châm chọc Thân Đồ Mặc, nhìn thấy ánh mắt thị huyết như báo săn của hắn, sau đó... không biết qua bao lâu, trên mặt Thân Đồ Mặc vậy mà xuất hiện ý cười thản nhiên, rồi mới, ở ngay tại trên bàn cơm muốn cô một lần, động tác cũng không có thô bạo trừng phạt, nhưng là... Lần này thật sự đã làm rất lâu, đến cuối cùng cô chỉ có thể ở lúc hoàn toàn cao trào run rẩy cầu xin tha thứ, bộ dáng hắn vẫn thoải mái thích ý chưa thỏa mãn.

Khi rời đi, hắn cũng không có bắt cô ký hợp đồng đã sửa lại, mà là đem phong thư ban ngày trả lại cho cô, nhưng thẻ tín dụng bên trong lại bị bẻ gãy.

cô lục lọi nguyên bộ hướng dẫn của thẻ tín dụng, thì ra tấm thẻ tín dụng kia là Mâu Tư đã báo ngân hàng chuyển tiền lương hai vạn vào với nội dung nhân viên ngoài có công việc đặc biệt, bao gồm ── mười vạn.

Chẳng lẽ Thân Đồ Mặc sợ cô dùng thẻ tín dụng để trả tiền vi phạm hợp đồng sao? Làm ơn, nếu khôngtrả nổi tiền lãi thấp nhất của ngân hàng mỗi tháng, còn không phải giống như muốn ngồi tù sao...

Nhưng, hắn rốt cuộc cười cái gì? Lời cô nói có cái gì rất buồn cười sao?

“...” - Mục Duy nhìn bộ dáng cô mất hồn mất vía, muốn hỏi cô xảy ra chuyện gì một chút, lại... khônghỏi được. nói phải bảo vệ cô, nói không cho phép bất kỳ kẻ nào thương tổn cô, lời nói rất hùng hồn, quay đầu lại phát hiện, bản thân căn bản không có lập trường gì.

cô luôn mang theo thân thể có hơi thở hoan ái cùng nam nhân khác trở lại bên người hắn, dáng vẻ bình tĩnh làm cho hắn hoàn toàn đoán không ra cô đang nghĩ gì, cô sung sướng sao? cô muốn cái gì? hắn có thể vì cô làm cái gì sao?

“Thân ái, em có phải hay không đã quên cái gì?”

Hà Nhạc Nhạc nhìn sang hắn, nửa ngày mới phản ứng lại, khi hắn nói từ “Thân ái” kia là có ý gì, làm bộ yêu thương cái gì, cô thật sự không thể. Nhớ lại hắn lúc trước có nói qua... Người yêu khi gặp mặt cùng tạm biệt đều phải hôn môi? Nhưng mà ở nhà mấy tiếng không gặp cũng muốn sao?

“Thân ái?”

Hà Nhạc Nhạc nhịn không được một thân nổi da gà, có chút hối hận đã đáp ứng phương thức bồi thường quái dị này của hắn.

“... thật có lỗi.” - Ở trên mặt hắn nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn, Hà Nhạc Nhạc sắp xếp đủ dụng cụ tắm rửa, rồi đưa đến giường cho hắn.

“Thân ái, đến đây.” - Mục Duy vỗ vỗ chỗ bên cạnh người.

“...” – Giả bộ mà thôi, phải làm đến trình độ này sao? Than nhẹ một tiếng, Hà Nhạc Nhạc tiến đến ngồi ở bên người hắn, tựa như người yêu nhỏ bình thường dựa sát vào nhau xem tivi.

Mấy ngày kế tiếp thật sự qua mau, bởi vì buổi sáng sau khi nhìn Thân Đồ Mặc, Quý Tiết cùng chị em Vinh gia ra khỏi cửa, cô liền trở về đi đến lầu 6 theo Mục Duy học chụp ảnh, ngẫu nhiên chạy ra bên ngoài nhà trọ chụp thực vật, côn trùng, giọt nước mưa, đợi cho đến khi Thân Đồ Mặc cùng Quý Tiết hai xe trắng đen cùng về nhà trọ, một ngày cứ như vậy mà trôi qua. Đến mỗi buổi tối... nếu như Thân Đồ Mặc kêu cô, cô phải đi, không gọi... cô đương nhiên sẽ không tự đưa bản thân lên cửa.

Chị em Vinh gia đối với cô rất khách sáo, nhưng gặp nhau cũng không nhiều, bởi vì trừ bữa sáng còn lại họ sẽ ăn ở bên ngoài nhà trọ, họ thường xuyên cùng Quý Tiết ăn bữa tối ở bên ngoài rồi mới trở về.

Ah! Thiếu chút nữa đã quên, nhà trọ còn có một vị ca sĩ cả ngày xuất quỉ nhập thần, tựa như thần long thấy đầu không thấy đuôi, vì thế Hà Nhạc Nhạc trước mỗi lần nấu cơm nhất định sẽ tới lầu hai trước nhìn xem Tần Chi Tu có ở đó hay không.

“Lạch cạch!” - Hà Nhạc Nhạc nhìn hình chụp cỏ nhỏ của bản thân... nói thật, rất xấu, đặc biệt sau khi xem qua hình ảnh Mục Duy tùy tiện chụp không kỹ thuật. Nhưng, cho dù là tác phẩm như thế, Mục Duy vẫn có thể lần nào cũng đều tìm được một chút cái gọi là điểm tốt, chỗ nào để khích lệ cô. Ngay từ đầu cô rất không quen, thậm chí... có chút phản cảm phương thức hắn trợn mắt nói dối an ủi, nhưng mà liên tục vài ngày, cô đúng thật là được hắn khích lệ mà tạo ra thêm được một chút tự tin cùng hứng thú chụp ảnh. Nam nhân này, ít nhất ở phương diện chụp ảnh, đúng là một thầy giáo tốt.

Lại chụp mấy tấm, đi qua đi lại hơn nữa ngày, mới có vẻ vừa lòng một chút ── mặc dù vẫn bị hắn khoa trương khen ngợi, nhưng cô cũng muốn cố gắng để khích lệ của hắn không uổng.

Ban công trên lầu 6, Mục Duy cầm máy ảnh, điều chỉnh góc độ biên độ nhỏ, chụp thân ảnh nhỏ bé đangđứng dưới ánh mặt trời, khóe miệng thỉnh thoảng lộ ra nụ cười vui mừng yếu ớt.

đang mê muội thế giới trong bức ảnh, âm thanh ô tô tiến vào đánh vỡ thời gian buổi chiều nhàn nhã của cô. Hà Nhạc Nhạc vừa ngẩng đầu, đã thấy thì ra là Quý Tiết và Thân Đồ Mặc bọn họ đã trở lại.

Hôm nay sao lại trở về sớm thế?

Càng làm Hà Nhạc Nhạc có chút ngoài ý muốn là, hai chiếc xe vẫn chưa chạy vào gara dưới tầng hầm, mà là trực tiếp dừng lại ở chỗ cách cô không xa.

“Hà tiểu thư!” – Giống như là chiếc Lamborghini của Quý Tiết chân trước vừa ngừng, chân sau Vinh Thanh Nhã thanh tú liền mở cửa xe vọt xuống dưới, lập tức nhìn Hà Nhạc Nhạc chạy tới.

“Thanh Nhã!” - Quý Tiết cũng vòng qua đầu xe đuổi theo tới đây.

“Quý đại ca anh không cần nói!” - Vinh Thanh Nhã nũng nịu hô. cô hôm nay thật vất vả cố lấy dũng khí bày tỏ với Quý Tiết, kết quả Quý đại ca lại còn nói hắn đã có bạn gái! Mà bạn gái này vậy mà chính là quản lý nhà trọ, sao có khả năng! Mấy ngày nay cô đều không thấy bọn họ nói chuyện với nhau! Quý đại ca lại nói là vì cô cùng tỷ tỷ đến, bạn gái hắn ghen nên cãi nhau với hắn mới không để ý tới hắn!

không đúng! Trực giác nói cho cô biết, Hà tiểu thư nhất định không phải bạn gái Quý đại ca, Quý đại ca nhất định là thông đồng Hà tiểu thư muốn lừa cô!

Bên kia Vinh Thanh Nhã trực giác rất chuẩn, Hà Nhạc Nhạc bên này trực giác cũng không kém, cô vừa thấy tư thế Vinh Thanh Nhã trong đầu liền lập tức có tiếng bíp cảnh báo mãnh liệt, trực giác kế tiếp nóichuyện vừa xảy ra khẳng định không phải chuyện tốt gì. Làm ơn, cô vừa mới yên ổn sống qua vài ngày thôi... không thể để cho cô tiếp tục sống yên ổn hay sao?

“Hà tiểu thư... cô có thể trả lời tôi mấy vấn đề không?” - Khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng của Vinh Thanh Nhã hiện lên thần sắc rất là nghiêm túc. cô nhất định sẽ vạch trần lời nói dối của bọn họ!

Hà Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ: “Vậy phải xem vấn đề cô muốn hỏi là gì.”

“Rất đơn giản, cô có biết thì phải trả lời, không biết thì nói không biết là được rồi.” – Vinh Thanh Nhã.

“Thanh Nhã ── ”

“Quý đại ca! anh mà tiếp tục cắt ngang lời nói của em thì chắc chắn anh đang gạt em!” - Vinh Thanh Nhã quay đầu cảnh cáo một câu.

Quý Tiết bất đắc dĩ nhìn Vinh Thanh Nhã, nhìn về phía Hà Nhạc Nhạc cầu cứu.

Thấy được Quý Tiết xin giúp đỡ, Hà Nhạc Nhạc ── mới không để ý tới hắn.

“Hà tiểu thư, tôi muốn hỏi, cô có biết ngày sinh nhật của Quý đại ca ── không được, cái này rất đơn giản, ừ, cô có biết Quý đại ca am hiểu nhất là chơi cái gì không?”

“... Cờ vua.” - Hà Nhạc Nhạc thật ra rất muốn trả lời là “Nữ nhân”.

Đôi mắt Vinh Thanh Nhã hiện lên một tia thất bại, nhưng mà không cam lòng còn nhiều hơn, “Vậy... côcó biết mối tình đầu của Quý đại ca lúc mấy tuổi không?”

“A?” – Hà Nhạc Nhạc, cô sao mà có khả năng biết được.

“Thanh Nhã, anh làm sao có thể đem chuyện này nói cho cô ấy, cái đó không phải tự tìm phiền toái hả.” - Quý Tiết chạy nhanh tới giảng hòa.

Vinh Thanh Nhã cắn cắn môi, cũng không có vòng vèo, rõ ràng như giẫm phải gai ── “Quý đại ca bên dưới ngực trái có một cái bớt màu đỏ!”

Hà Nhạc Nhạc thật mơ hồ nói: “Tôi nhớ rõ... trước ngực hắn hình như không có bớt.”

Ào ào! Vừa nói xong hai hốc mắt Vinh Thanh Nhã trào ra hai hàng nước mắt. Mà Quý Tiết phía sau cô, lại nhìn Hà Nhạc Nhạc, tươi cười sáng lạn có thể so với cùng ánh mặt trời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.