Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 74: Chương 74: Thông báo một tiếng




Hà Nhạc Nhạc nhìn Quý Tiết và Thân Đồ Mặc, thấy bọn họ không nói lời nào, cô liền đi tới bên người Mục Duy, khom người đem điểm tâm trên bàn cắt thành từng miếng nhỏ, rồi mới nhẹ nhàng giúp hắnquấy trà sữa.

Mục Duy tự điều khiển xe lăn điện chạy xuống dưới lầu, lúc trước cô còn cảm thấy nhà trọ bọn họ chỉ có năm người lại làm một cái thang máy thật sự rất xa xỉ, bây giờ xem ra đã là vật thì đều có giá trị, nói ra thì những người này cũng không thiếu tiền.

Mơ hồ cảm giác được có ánh mắt nhìn, Hà Nhạc Nhạc ngẩng đầu, chỉ thấy Quý Tiết đang ngồi sô pha đối diện ── nhìn chằm chằm vào cổ áo cô, cô theo bản năng cúi mắt nhìn, liền đứng thẳng lên lại.

Quý Tiết sờ sờ mũi, có chút đáng tiếc. Góc độ vừa nãy rất tốt, cặp ngực no đủ phấn hồng mềm mại nhân lúc cô cúi người mà kẹp thành một rãnh sâu mê người, hơn nữa cái tư thế lúc nãy của cô, vừa vặn có thể thẳng lưng xâm nhập...

Trước mắt đột nhiên xuất hiện một hộp khăn giấy, Quý Tiết theo cánh tay kia nhìn thấy khóe miệng Thân Đồ Mặc nhẹ cong, Thân Đồ Mặc liếc hắn một cái, biến hoá kỳ lạ trong ánh mắt trắng trợn nói cho hắn biết ── mình biết cậu đang suy nghĩ cái gì.

Quý Tiết tức giận đưa tay chụp mở hộp khăn giấy, lại phát hiện cái mũi giống như thật sự có chút khôngthích hợp ── Thiệt hả!

Hà Nhạc Nhạc cũng nhất thời choáng váng, cho tới bây giờ cô cũng mới chỉ thấy ở trong hài kịch truyền hình cùng với hoạt hình có nam nhân bởi vì bị ‘kích thích’ mà chảy máu mũi, trong hiện thực còn chưa từng thấy qua!

“Khụ khụ!” - Mục Duy nhịn không được cười, ho khan hai tiếng.

“Này! Tôi không phải ──” Quý Tiết một bên luống cuống tay chân lấy khăn giấy chặn lỗ mũi, một bên hổn hển giải thích nói, “Gần đây tôi với nha đầu kia ăn rất nhiều đồ bổ ── ”

Hà Nhạc Nhạc đương nhiên cũng biết bản thân không có cái loại sắc đẹp có thể làm cho nam nhân phun máu mũi, khí hậu hiện nay đúng là rất dễ dàng nóng trong người, vừa nãy là quá trùng hợp, dọa cônhảy dựng hết lên. thật là... quá trùng hợp, cô thật ra cũng rất muốn cười, vậy nên cố gắng nhịn cười ra khỏi phòng khách, đi đến bếp lấy nước lạnh cùng với khăn lông ướt.

“không cần giải thích, cậu thật sự không cần giải thích, tôi hiểu được.” - Mục Duy cười nói, “Đời này của tôi có thể sẽ phải dựa vào chuyện cười hôm nay mà sống đó.”

“Cậuuuuuuu! Nhưng mà mình so với cậu, chơi nữ nhân chơi đến đứt tay đứt chân tốt hơn nhiều!”

“... Bị nữ nhân mình thích mỗi ngày trông coi chiếu cố, đứt tay đứt chân cũng không sao.”

“...”

“...”

một câu, không khí giữa ba người lại lạnh xuống, Quý Tiết vừa định nói cái gì, Hà Nhạc Nhạc đã từ phòng bếp đi ra đỡ hắn nằm ở trên sô pha, để ngửa đầu lên.

Tay mềm mại nhỏ bé của cô dính nước lạnh vỗ vỗ cái trán với mũi của hắn, một cảm giác mát mẻ xuyên thấu tim từ mặt khuếch tán ra, Quý Tiết đã quên hồi nãy muốn nói cái gì, chỉ còn kinh ngạc nhìn cô gáiở đỉnh đầu hắn đang chuyên tâm làm cho hắn hết chảy máu mũi.

“Nằm trong chốc lát trước đã, đợi lát nữa nhìn xem còn chảy nữa không.” - Cuối cùng Hà Nhạc Nhạc đem khăn lông ướt để ở trên cái trán bóng loáng đều đặn của Quý Tiết.

“... Nhạc Nhạc.” - Mục Duy nhẹ giọng kêu.

“Ừ?” Hà Nhạc Nhạc đáp rất tự nhiên. Sau khi bị hắn gọi vô số tiếng thân ái, cô thật sự thích ứng khôngđược, chỉ phải kêu hắn sửa lại, cũng may hắn biết nghe lời.

Vẫn không hề để ý thấy Thân Đồ Mặc nghe được xưng hô tự nhiên của hai người liền nhíu nhíu mày.

“Đầu giường của anh có một quyển sách, anh đã làm dấu chỗ hữu dụng đối với em, em đi xem trước một chút đi, anh có chút việc muốn nói cùng bọn họ.” – Giọng nói thập phần ôn nhu.

“Được.” - Hà Nhạc Nhạc xoay người nhìn về phía Thân Đồ Mặc cùng Quý Tiết, “Hai anh còn có cái gì phân phó không?”

Hai người không nói.

Hà Nhạc Nhạc thấy thế hơi hạ thấp người, đang muốn xoay người rời đi, lại đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, quay đầu nhìn Mục Duy, mà Mục Duy cũng đang nhìn cô.

“không sao, đợi lát nữa bồi thường anh là được rồi.”

một rặng mây đỏ xuất hiện, cô mới không thích hắn bồi thường đâu. Nghe lời đi qua khẽ hôn hai gò má của hắn, rồi mới nhanh chóng rời đi. Phía sau cô, trên mặt Mục Duy hiện lên một chút tươi cười thỏa mãn.

Đây là kết quả vài ngày nay hắn cố gắng, tuy rằng rất nhỏ, nhưng hắn rất thỏa mãn.

Càng cùng cô ở chung, hắn càng rõ muốn lấy được lòng của cô có bao nhiêu khó khăn, nhìn cô bên ngoài dịu dàng như nước, nhưng ẩn dưới đó là một trái tim cứng rắn, có thể chống đỡ được mọi dụ hoặc, không nhìn mọi thứ theo lẽ thường. hắn thậm chí có dự cảm, muốn để cô yêu hắn, hắn có lẽ sẽtiêu tốn thời gian cả đời.

Giống như mấy ngày nay mà nói, hắn đã xuất ra rất nhiều thủ đoạn nhỏ đùa giỡn. Như xưng hô, bởi vì là đang giả bộ yêu đương, nếu như hắn ngay từ đầu liền kêu cô “Nhạc Nhạc”, như vậy cô đối với loại chuyển biến xưng hô này sẽ rất mẫn cảm cùng mâu thuẫn, chỉ cần hắn kêu cô, liền có ý nhắc nhở cô, bọn họ chính là đang giả bộ làm một cặp. Vì thế ban đầu, hắn cố ý kêu đến ngọt ngấy cực độ, chờ côkhông còn thói quen chủ động trả giá với hắn, hắn liền giả bộ rộng rãi nhượng bộ, như vậy chờ lúc hắnlại kêu cô là “Nhạc Nhạc”, cô sẽ không còn mâu thuẫn, còn có thể cảm tạ sự thông cảm của hắn ── thủ đoạn kiểu này được xưng là “nghệ thuật vay mượn”, dự định mượn tám trăm, mở miệng ra là ba ngàn.

Còn có cái gọi là “Bồi thường”. cô gái này, thủ đoạn cứng rắn có lẽ cô sẽ phục tùng, nhưng tuyệt đối không thể khiến cô thực sự khuất phục, nội tâm cô, cường đại đến mức có thể chịu đựng được tất cả ép buộc cùng thương tổn, cưỡng bức lợi dụng đối với cô kết quả chỉ là tự rước lấy nhục. Vì thế... hắnchọn dùng đồng giá trao đổi.

Dạy cô chụp ảnh, vào lúc cô cảm thấy hứng thú cũng là lúc cảm kích hắn, hôn. Khen cô, khen đến khi cô ngượng ngùng cầu xin hắn dừng lại, tiếp tục hôn. Bắt lấy tất cả cơ hội để hôn, bởi vì thông qua hôn môi, đó vĩnh viễn là thủ đoạn bồi dưỡng tình cảm nhanh nhất!

“Cậu đang làm gì vậy?” - Quý Tiết lấy khăn lông ướt trên trán xuống, nhíu chặt mày ngồi dậy lông mi xinh đẹp chỉnh tề trừng mắt nhìn Mục Duy đang thảnh thơi.

“không có gì, chỉ là cảm thấy nên thông báo đến các cậu một tiếng ── cô gái này, tôi muốn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.