Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 94: Chương 94: Tiện nghi bà xã




“Ah! Thế nào, sư phụ của mình tốt không?” Nhậm Linh Vũ đứng trước gương toilet liếc nhìn Hà Nhạc Nhạc bên cạnh nháy nháy mắt nói.

“Ánh mắt của cậu đương nhiên tốt rồi.” Hà Nhạc Nhạc cười khẽ.

“Đương nhiên! Đúng rồi, cậu tới đây sao không gọi điện báo cho mình trước? Lỡ như mình không ở đây chẳng phải là cậu đi không một chuyến sao?”

“... Mình, mình quên mất.” cô không phải quên, cô thực ra không tính đi gặp Linh Vũ, cô chính là... muốn đến xem, không chừng có thể từ xa liếc mắt một cái. Ai ngờ Linh Vũ vậy mà từ bên đường cái đối diện vọt lại đây, vui vẻ như vậy... kêu cô cùng ăn cơm.

cô cũng là lần đầu tiên gặp được thần tượng trong miệng Linh Vũ, cùng với L ở trong lòng Linh Vũ đặt song song ở vị trí thứ nhất - sư phụ Lê Dĩ Quyền Lê đại luật sư, cố vấn pháp luật của Mâu Tư. khôngnghĩ tới lại trẻ tuổi như vậy... nam nhân đào hoa a.

Họ mới đi toilet một chút, vừa ra tới đã thấy hai cô gái tự tin thanh lệ đang ngồi ở chỗ của bọn họ nóichuyện làm quen vui vẻ với Lê Dĩ Quyền.

“anh này đừng có cự tuyệt người ta vạn dặm như thế chứ, chúng tôi rất có thành ý mà ── ”

“Hai vị tiểu thư, ngại quá, hai người đang ngồi chỗ của chúng tôi nha.” Linh Vũ giọng điệu không vui nói.

Hai vị mỹ nữ nhìn bảng tên của Linh Vũ có chút kiêng kị đánh giá, rồi sau đó thuận tiện liếc nhìn Hà Nhạc Nhạc một cái, nhưng ánh mắt rất nhanh quay lại trên người Linh Vũ.

“... Dù sao nơi này nhiều chỗ như vậy, ăn bữa cơm cùng nhau cũng coi như hữu duyên a!” cô gái xinh đẹp mặc váy dài màu vàng giọng nói ngọt ngào làm nũng.

Linh Vũ rất không nể mặt cả người run lên một chút, “Cái gì mà chỗ ngồi nhiều như vậy, chỗ ăn cơm với chỗ đi toilet cùng nhau cũng là có duyên à, cô muốn rụng trứng hả!”

“Phụt ── khụ khụ.” Hà Nhạc Nhạc cúi đầu nhẫn nại cười.

“Ah! Có người nói chuyện như cô sao? không có tố chất!” một cô gái tóc quăn mặc áo màu hồng khác lập tức đứng lên sẵng giọng nói.

“Các cô muốn đánh nhau thì có!” Nhậm Linh Vũ lông mày dựng thẳng, bị cô gái da mặt dày như thế nói“không có tố chất”, hai người bọn họ coi cô là quả hồng mềm hay là bánh bao thịt hả!

“A! Chỉ là đùa giỡn thôi mà! thì ra cô là người đàn bà chanh chua, khó trách không có tố chất như thế!” - cô gái tóc quăn xinh đẹp bên cạnh nói xong còn liếc mắt nhìn Lê Dĩ Quyền ngồi ở một bên với vẻ mặt bình tĩnh.

“cô ── ”

Hà Nhạc Nhạc ngăn Nhậm Linh Vũ đang không nhịn được chuẩn bị đánh người, nhưng cô cũng khôngnhìn hai cô gái xinh đẹp đang ‘cưu chiếm thước sào’, mà là nhìn về phía Lê Dĩ Quyền “Hết sức dịu dàng” nói: “Em nhớ rõ anh thường xuyên nói, trên đời có hai loại người thường chọc người ta chán ghét nhất, một loại là người phá giấc mộng đẹp của người khác, một loại khác ── chính là quấy rầy người khác dùng cơm. Em nhớ không nhầm đúng không, ông xã.”

“... Sao mà nhớ nhầm được? Trí nhớ của bà xã luôn luôn là tốt nhất.”

Làm cho hai cô gái xinh đẹp kia trên mặt hết xanh lại hồng oán hận ông trời đi khỏi, trò khôi hài nãy giờ mới kết thúc. Nhưng Hà Nhạc Nhạc rõ ràng nghe thấy các cô ấy lúc rời đi còn căm giận nói vài câu “ánh mắt tệ quá” “một đóa hoa tươi cắm ở trên bãi phân trâu” linh tinh.

A... Tức nghẹn hả?

“Ngại quá, vừa mới nãy...” Lúc nãy chỉ nghĩ là giúp Linh Vũ hết giận, chờ lúc đuổi người đi được, Hà Nhạc Nhạc mới có chút đứng ngồi không yên.

“Ha ha ha ha! Tốt lắm! Sư phụ! Lần sau nếu lại gặp da mặt dày kiểu này, con cũng dùng chiêu này, tức chết họ!” Nhậm Linh Vũ cười to nói.

“...” Mắt phượng khẽ nhếch, Lê Dĩ Quyền cười nhưng không nói, ánh mắt cũng không ngừng lưu lại trên mặt hơi hơi ủng hồng của cô gái kia.

Tuy rằng bên tai có Linh Vũ đang hào phóng nói giỡn, Lê Dĩ Quyền đối diện giống như đối với đoạn nhạc đệm vừa nãy cũng không thèm để ý, nhưng Hà Nhạc Nhạc càng nghĩ càng xấu hổ, loại chuyện này... thật là có chút hoang đường! Nhưng... nâng mắt nhìn sang nam nhân trước mắt ──

Tuy rằng năm nam nhân trong nhà trọ người nào cũng ngoại hình xuất chúng khí chất trẻ tuổi tuấn mỹ, nhưng năm người này đều ở dưới ánh sáng của giới giải trí, tuấn mỹ hoặc lãnh khốc đều có thể giải thích được, những điều này đặt trên người một luật sư...điều kiện ngoại hình của Lê Dĩ Quyền thật là quá tốt.

Mắt phượng mi dài mũi cao, môi mỏng tự nhiên mỉm cười, cằm góc cạnh, ngũ quan có thể nói là nên sắc bén thì sắc bén, nên nhu hòa thì nhu hòa, hơn nữa dáng người cao lớn cân xứng, toàn bộ phối hợp thành tuấn mỹ mười phần nhưng không có cảm giác khoảng cách.

Ánh mắt Linh Vũ thật sự rất tốt. Nếu có nam nhân như vậy bảo vệ Linh Vũ, yêu Linh Vũ, Linh Vũ nhất định sẽ rất hạnh phúc rất hạnh phúc! thật tốt.

Nguy rồi! Vừa nãy cô liều lĩnh kêu Lê Dĩ Quyền thành “Ông xã” như vậy, Linh Vũ có thể không vui hay không? Đợi lát nữa phải giải thích một chút! cô thật là, biết rõ Linh Vũ thích Lê luật sư.

Ăn được một lúc, Nhậm Linh Vũ cao hứng phấn chấn nước miếng tung bay kể cho Hà Nhạc Nhạc chuyện thú vị trong công việc, Hà Nhạc Nhạc không ngừng cười khẽ, còn thật sự thỏa mãn nhìn Nhậm Linh Vũ.

“...” Hình như, đã bị người ta coi là không khí. Lê Dĩ Quyền nhẹ nhàng kéo kéo khóe miệng, ánh mắt nhìn về phía Hà Nhạc Nhạc.

‘Vui vẻ’... Tiếng hát linh động, cô gái có thể dễ dàng trấn an cảm xúc của hắn .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.