Nhẫn Thuật Trà Trộn Dị Giới

Chương 95: Chương 95: Bắt đầu đấu loại




Ngày hôm sau.

Lần lượt từng đội ngũ thí sinh tới được điểm đích, ai nấy đều mặt mày hớn hở vì đã vượt qua được vòng đầu. Còn những người chưa đủ điều kiện thì còn mải mê tích cóp từng chút một, mong chờ mình có thể vượt qua.

- Kim Huyền – 150 điểm! Lục Hạnh – 120 điểm! Hồng Tuyên – 256 điểm! Đội ngũ ba người đủ tiêu chuẩn vượt qua!

Đây là đội ngũ của rừng rậm Táng Hồn.

- Vân Hư – 112 điểm! Cristian Vesspi – 1051 điểm! Khaksu – 475 điểm! Simon Leona – 225 điểm! Đội ngũ bốn người đủ tiêu chuẩn vượt qua!

Đội ngũ của Thiên Thần Giáo Đình.

- Long Hạo Nguyệt – 105 điểm! Long Hạo Phương – 718 điểm! Carlo Menpi – 100 điểm! Đội ngũ ba người đủ tiêu chuẩn vượt qua.

Carlo đã chết, nhưng lại có một Carlo khác tham gia vào, không thể không nói thủ đoạn của Thần Tướng Chiến Quốc cũng rất lợi hại.

...

Lần lượt lần lượt từng cái tên đọc lên. Ánh mắt các giám khảo, các đại lão cũng thần bí nhìn nhau mỉm cười. Có một đặc điểm rất chung ở các nhóm này, đó là người càng lợi hại lại càng tỏ ra bình thường, điển hình là ba đội ngũ lợi hại nhất kia, những kẻ mạnh nhất đều chỉ có thành tích vừa đủ vượt qua mà thôi.

Tất nhiên, đại đa số những người có điểm số thấp thì đúng là do năng lực không đủ, như vậy lại càng khiến những thành phần nguy hiểm kia trà trộn thêm thành công. Đương nhiên, người sáng mắt ở đây cũng nhiều lắm, đâu phải muốn qua mặt họ là được, chẳng vậy mà đám người Kim Huyền chẳng mấy chốc đã bị rất nhiều luồng thần thức tập trung tới.

Gần trưa, lúc này cũng đã là mười một rưỡi, tính ra thì chỉ còn nửa tiếng nữa là sẽ kết thúc vòng một rồi! Vậy mà đội của Lâm Hàn vẫn hoàn toàn chưa thấy bóng dáng, trong mắt Lâm Chấn Sơn cũng hơi nổi lên vẻ ngờ vực, không biết có chuyện gì xảy ra hay không?

Lúc này, thành viên của các thế lực lớn cũng đã trở về đầy đủ, lục tục đám còn lại cũng chỉ toàn các thế lực nhỏ tới góp vui. Tính ra, thành viên của các thế lực lớn chỉ có đội của Lâm Hàn là không thấy đâu.

- Nè! Giáo sư Lâm! Nghe nói năm nay học viện Cửu Long cũng có vài anh tài trẻ tuổi rất đáng chú ý. Lâm Ôn kia mười bốn tuổi đã là Võ Hoàng cấp năm! Hải Vô Yên mười lăm tuổi Võ Hoàng cấp sáu, nhưng tại sao đến bây giờ vẫn chưa thấy đâu vậy?

Trên một cái đài cao, một người đàn ông trung niên tóc đỏ chợt tò mò quay sang hỏi Lâm Chấn Sơn. Hắn cũng là một đại lão, là người của công hội Ma Pháp, và tình hình lớp trẻ của các thế lực khác là điều mà hắn vẫn luôn chú ý. Dẫu biết rằng năm nay, những thiên tài đủ trưởng thành và mạnh mẽ hầu hết đều không tham gia vòng loại, nhưng chú ý những mầm non tương lai cũng là cực kỳ cần thiết. Giống như Lâm Ôn vậy, tu vi của hắn hiện tại vẫn chưa đáng để chú ý, nhưng với thiên phú kia, chờ thêm năm mười năm nữa, ai mà biết được hắn sẽ mạnh mẽ được đến mức nào?

- Kia rồi!

Lâm Chấn Sơn chỉ lạnh nhạt đáp một câu, trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm.

- Lâm Ôn – 2537 điểm! Hải Vô Yên – 2114 điểm! Lâm Hàn – 1724 điểm! Đội ngũ ba người đủ tiêu chuẩn vượt qua.

- Ái chà! Xem ra biểu hiện cũng không tệ, điểm số thực sự rất cao! Đội ngũ này gần như là cao nhất năm này rồi! Tổng số điểm lên đến gần 6500, rất khá, rất khá! Lâm Ôn lẫn Hải Vô Yên đều là cường giả cấp Hoàng, thành tích như vậy là không tệ rồi, còn Lâm Hàn kia, mặc dù chỉ là đi theo, nhưng điểm số lên đến 1724, cũng coi như không tệ! Chúc mừng giáo sư Lâm nha! Ha ha...

Trung niên tóc đỏ lại lên tiếng tán dương không tiếc lời, không ngừng chúc mừng Lâm Chấn Sơn. Mà lại không biết rằng, hắn đã vô tình bỏ qua mất một thành phần cực kỳ nguy hiểm đang ẩn giấu trong đám người bên dưới.

Những người kia, mặc dù số điểm đều rất thấp, nhưng người mắt sáng đều biết tu vi của họ không thấp, càng che giấu lại càng bị chú ý, càng dễ bị phát hiện thực lực chân thật. Còn Lâm Hàn, biểu hiện của hắn rất tốt, có thể nói là thuộc dạng tốt nhất trong vòng một này, nhưng cũng chính vì thế mà người khác lại vô tình bỏ qua hắn. Bởi kể cả đứng đầu vòng một đi nữa thì cũng chỉ đến cấp Hoàng như Lâm Ôn, dù biểu hiện tốt đến đâu cũng chỉ là như vậy, huống chi Lâm Hàn còn rất lớn, đã mười chín tuổi rồi, lại càng không khiến người khác chú ý.

- Làm rất tốt! Làm rất tốt, tôi cũng rất hài lòng biểu hiện của bọn chúng, ha ha ha! Lâm Chấn Sơn không ngừng vuốt râu tán dương, nhưng hàm ý thật sự bên trong lời nói của lão thì chẳng mấy ai hiểu được.

...

Lúc này, thời gian cũng đã hết, còn vô số người vẫn đang chật vật trên Cửu Long Sơn, không mong vượt qua cuộc thi, chỉ mong giữ mạng. May mà, vì cuộc thi kết thúc, nên lực lượng hộ vệ Cửu Long Sơn cũng đã được điều động, chẳng mấy chốc đã quét ngang sườn núi, tiêu diệt toàn bộ ma quỷ còn sót lại. Đồng thời, đám người thất bại cũng đã nhận được thông tin, buồn bã quay ngược trở về, hy vọng số ma tinh quỷ thạch mà mình thu thập được có thể đổi được một ít kinh phí hỗ trợ nào đó, trở về sư môn được là tốt rồi.

...

Công việc sau đó, Lâm Hàn cũng chẳng buồn quan tâm, đơn giản chỉ là lảm nhà lảm nhảm mấy cái thể lệ quái quỷ gì đó, hình như tám giờ bắt đầu thi đấu loại trực tiếp. Lâm Hàn hắn không cần biết, bởi hắn cũng không quá quan trọng cuộc thi này. Việc đảm bảo mấy thủ tục kia thì cứ để Lâm Chấn Sơn lo, còn lão mà không lo được, khiến Lâm Hàn hắn bị loại lãng nhách thì hắn cũng vui lòng về phòng ngủ cho béo.

Và... đúng là hắn đã về phòng ngủ thật! Mấy ngày nay ăn ở dã ngoại, lại không tiện dùng độn thuật để hưởng thụ, vì vậy Lâm Hàn bây giờ thấy rất khó chịu, chỉ muốn về phòng nghỉ ngơi một chút cho dão gân dão cốt mà thôi.

Sáng hôm sau!

Lâm Hàn mơ, hắn mơ mình giành chức vô địch, lại tìm được Tuyết Tiên Tử, Lê Ân Tĩnh cũng thán phục sự mạnh mẽ của hắn mà chủ động chui vào lòng... Ách... hắn cứ mơ như vậy đến chín giờ...

Lâm Hàn cảm thấy mông mình đau nhói, cổ bị người xách lên, khung cảnh xung quanh quay cuồng như trời xoay đất chuyển. Cứ lơ mơ như vậy, hắn bị người ta đưa đến trên Cửu Long Sơn.

Giày dép, quần áo bị vứt phịch sang bên cạnh, Lâm Hàn bất đắc dĩ, vừa ngái ngủ vừa từng bước xỏ quần áo vào, mặt mũi cũng không thèm rửa, cứ như vậy mơ hồ đi theo chỉ dẫn của Lâm Chấn Sơn.

- Móa! Không thể từ từ chút sao? Oáp... người ta còn chưa ngủ đủ!

Lâm Hàn vừa ngáp vừa buồn bực than vãn.

- Ngủ? Ngủ ngủ cái đầu nhà mi! Biết mấy giờ rồi không? Một phút nữa là đến trận của mi rồi đó! Thủ tục lo xong hết rồi! Lên đi, đánh nhanh thắng nhanh! Từ giờ đến chiều còn ba trận nữa! Mi mà đánh thua cẩn thận... ông cắt!

Lâm Chấn Sơn thở hồng hộc gầm lên, mặc dù đã cố nén lại thành tiếng gầm nhẹ, nhưng như vậy đã đủ cho mấy lão già mất nết trên kia lé mắt nhìn rồi. Thấy cái nụ cười khẩy trêu ghẹo của đám lão già kia, Lâm Chấn Sơn lại tức giận chỉ muốn đá cho Lâm Hàn thêm hai cái vì đã làm cho hắn mất mặt.

Bĩu bĩu môi, Lâm Hàn tung tăng nhảy chân sáo đi ra, tiến lên võ đài thi đấu!

Lâm Hàn lúc này mới có cơ hội ngắm nhìn toàn cảnh trên Cửu Long Sơn. Khác với nửa sườn núi bên dưới, ở bên trên này là hàng loạt kiến trúc xây dựng bám theo chín con đường rồng, mỗi kiến trúc là một võ đài rộng chừng trăm mét, bám xung quanh sườn núi. Tính ra cũng phải có đến hơn hai trăm võ đài như vậy.

Hơn nữa, những Võ đài này còn rất huyền diệu liên kết với nhau theo một sợi chỉ năng lượng vô hình, giống như chúng đang thầm cung cấp năng lượng cho nhau theo một trận pháp nào đó, khiến vị trí của chúng vô cùng vững chắc, khó công phá! Theo những gì Lâm Ôn giải thích, mỗi võ đài đều là một phong ấn, nhiều phong ấn như vậy lại tạo thành một trận pháp chấn áp chắc chắn cả Cửu Long Sơn, hơn nữa còn có những võ đài ở vị trí cao hơn, đồ sộ hơn, chắc chắn và mạnh mẽ hơn. Cũng không biết là người thế nào mới có thể tạo ra được một phong ấn khổng lồ như thế này.

Oáp!

Bước lên võ đài, Lâm Hàn rất ngáo ngơ ngáp thêm cái nữa, khiến đối thủ đã chờ dài cổ đối diện cảm thấy rất khó chịu. Rút phắt kiếm ra khỏi vỏ, chỉ xéo xuống đất, đối thủ của hắn quát lên:

- Chu Hiền của Võ Đạo Môn! Xin được chỉ giáo!

- Lâm Hàn! Học viện Cửu Long! Oáp!

Lâm Hàn tiếp tục ngáp dài một cái, nước mắt cũng đã chảy cả ra.

- Hừ! Không biết sống chết!

Chu Hiền rất tức giận cầm kiếm lao lên, một kiếm đâm thẳng tới cổ họng Lâm Hàn, mũi kiếm rung lên ong ong, thậm chí còn phát ra chút hào quang huyết sắc, có vẻ cực kỳ lợi hại.

Vụt!

Chu Hiền cảm thấy bàn tay tê dại, địch thủ của hắn xuất thủ quá nhanh, chỉ vung nhẹ lên, đáy bao kiếm đã đập vào mu bàn tay hắn, khiến hắn suýt nữa rơi mất thanh kiếm.

Ong ong...

Kiếm thế biến đổi, từ đâm thành chém thẳng xuống dưới, nhưng một lần nữa, chiêu thức của hắn lại bị ngăn chặn.

Chuôi kiếm của Lâm Hàn chuẩn xác chặn đứng đường kiếm của hắn, lại lợi dụng dư lực đó thu nhanh kiếm về phía sau. Chu Hiền còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã rút kiếm, chém thẳng tới lưỡi kiếm của hắn.

Chu Hiền cảm thấy như mình đang rời khỏi mặt đất, thân hình không thể chịu khống chế bay về phía sau. Đến khi hắn có cảm giác lại, toàn bộ thân thể hắn đã bay ra khỏi võ đài rồi.

- Trận đầu! Lâm Hàn thuộc học viện Cửu Long thắng!

Trọng tài cao giọng tuyên bố, vài người xem xung quanh cũng theo đó vỗ tay vài cái, coi như chúc mừng chiến thắng của Lâm Hàn, sau đó lại tập trung sang chỗ khác, xem một trận đấu hấp dẫn hơn.

Chỉ có Chu Hiền kia, hắn có hơi chút thất vọng, bóng hình cô đơn đi về một hướng khác, có lẽ là đi tìm một ai đó có thể giúp hắn vơi nỗi thất lạc trong lòng.

Lâm Hàn lắc đầu, Chu Hiền này kể ra cũng không tệ, chừng mười bảy tuổi như hắn đã là Võ Hoàng, cũng coi như Thiên tài rồi, chỉ là... hắn đã gặp nhầm đối thủ!

Lắc mình, Lâm Hàn biến mất khỏi lôi đài, hứng thú tham gia vào đám người nhốn nháo coi náo nhiệt kia, chạy ra những lôi đài khác xem thi đấu,... ách, hoặc là xem mỹ nữ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.