Nhân Vật Phản Diện Tổng Đang Hoài Nghi Nhân Sinh

Chương 15: Chương 15




Hạ Nguyên rất vui vẻ, "Anh thích là tốt rồi!"

Cô đem tất cả cổ vịt đều đẩy tới, "Đây đều cho anh, tôi nơi đó còn có một chút, ngày mai sẽ toàn bộ mang tới cho anh~"

Mộ Cảnh Hành: ".. Được."

Hạ Nguyên lúc trở về tâm tình rất tốt, nghĩ đến Mộ Cảnh Hành vừa mới đem một túi cổ vịt lớn như vậy toàn bộ đều ăn xong, liền lấy ra một quyển vở nhỏ mà nhớ kỹ: Mộ Cảnh Hành đặc biệt thích ăn cổ vịt.

Nghĩ nghĩ, lại tăng thêm một ghi chú ở đầu: Loại đặc biệt cay.

- - làm bạn thân của anh, cô muốn dùng tâm mới xứng đáng một tiếng bạn thân này, nhớ kỹ yêu thích của anh mới được.

Một bên trở về gửi tin nhắn chúc ngủ ngon tới Mộ Cảnh Hành, một bên ở trong lòng nghĩ, nghe nói có một loại đậu ướp cay, cũng ăn thật ngon, có nên mua cho Cảnh Hành nếm thử không?

Mộ Cảnh Hành sau khi đem người đưa đi, quay người liền liên tục đổ ba ly nước, máy móc nuốt xuống, càng lúc càng nhiều..

Một bên khác.

Rốt cuộc dỗ được Hạ Nhị thúc Nhị thẩm đi ngủ Hạ Nặc nhẹ nhàng thở ra, mới có thời gian tiến vào gian phòng của mình, trên mặt nụ cười cứng đờ cuối cùng cũng hạ xuống.

Nhìn trên màn hình như cũ không có tin tức biến động gì, Hạ Nặc sắc mặt càng ngày càng tối, khí chất thanh tịnh thoắt cái bao trùm đầy vẻ lo lắng.

Ả vừa mới xác thực đi làm một lần xét nghiệm ADN. Cái này đủ để chứng minh, bọn họ cũng không tín nhiệm ả..

Hạ Nặc cắn chặt môi, không quan hệ, ả vốn không phải muốn cái gì hào môn đại tiểu thư, ả chỉ muốn dựa vào lực lượng Hạ gia ý đồ một lần nữa trở lại giới giải trí. Chỉ cần chuyện muốn làm hoàn thành ả liền rời đi.

"Trần ca, tình huống thế nào?" Ả cầm điện thoại di động lên đi ra ngoài.

Trần ca là trợ lý một mực đi theo bên người Hạ Nhị thúc, sau khi đi ra ngoài cũng ít nhiều có thể đại biểu mặt mũi Hạ Nhị thúc, bình thường đều sẽ không có người không nể mặt mũi.

Đầu bên kia điện thoại, một người âm thanh có chút khó khăn vang lên, "Tiểu thư, thật có lỗi."

Hắn đã tận tâm tận lực đi làm, nhưng người bình thường gặp hắn thì có khuôn mặt tươi cười, nghe xong ý đồ của hắn đều liền lắc đầu liên tục, thậm chí nhượng bộ lui binh, vẫn là một kẻ bình thường cùng hắn quan hệ rất tốt, lặng lẽ tiết lộ tiếng gió cho hắn, khuyên hắn ngàn vạn đừng tìm chết cùng cô ta trộn lẫn ở bên nhau.

Trợ lý Trần: ".. Ngài xem, ngài có phải là đắc tội người nào?" Nếu quả thật đặc biệt khó giải quyết, hắn cũng nên suy nghĩ một chút đường lui cho mình.

Ý tứ này là rất rõ ràng.

Vô dụng, Hạ gia cũng vô dụng. Giới giải trí vẫn là không có công ty dám làm người đại diện cho ả, không có bất kỳ một tạp chí xã hội đưa tin tức liên quan tới ả.. Cho dù là tin xấu.

Độ Hot của ả sẽ ngày càng đi xuống

Có thể là đã dự liệu được tình hình xấu nhất, Hạ Nặc cũng không cóthất thố*, chỉ là trên thân một mảnh rét run, cái này đủ để chứng minh, người muốn đối phó ả thế lực so Hạ gia cao hơn nhiều.

(*: Có sự sơ suất, sai phạm, thiếu giữ gìn ý tứ trong hành vi hoặc nói năng)

".. Thật sự không có biện pháp nào sao?" Ả vẫn là nhịn không được, thấp giọng hỏi ra.

Trợ lý Trần: ".. Thật có lỗi."

Hạ Nặc không ráo riết hỏi thêm nữa, chỉ là tự mình suy tư, nhưng vẫn là không có biện pháp giải quyết, ở loại tình huống này, Quý gia bên kia đã phế đi, Hạ gia cũng không có tác dụng gì..

Chẳng lẽ lại.. Thật sự cứ như vậy rời khỏi Giới giải trí? Thật không cam lòng.

Trừ phi hiểu rõ phía sau người muốn đối phó ả đến cùng là thân phận gì, sau đó tìm một cái thân phận cao hơn người đó hoặc là..

Lần trước Quý Minh Nghiễn nói, đối phó Quý gia, là người theo đuổi Hạ Nguyên, như vậy đối phó ả phải hay không cũng giống vậy?

Hạ Nặc ánh mắt lấp lóe.

Rất khéo, Quý Minh Nghiễn cũng đang suy nghĩ cái này.

Ông nội để hắn chuẩn bị một hợp đồng nhượng cổ phần, hắn chuẩn bị. Nhưng mà cái này không phải biện pháp tốt nhất, Quý Minh Nghiễn lòng tự trọng ngấm trong xương cốt khiến hắn không nguyện ý cứ như vậy cúi đầu, huống chi chính mình cúi đầu trước người theo đuổi vị hôn thê cũ.

Nếu như nhất định phải cúi đầu, hắn càng muốn lựa chọn những người khác.

Đáng tiếc bọn hắn bây giờ người có thể tiếp xúc, cũng không thể giúp Quý thị vượt qua khó khăn lần này. Đầu tiên vẫn là phải tra, thân phận của người theo đuổi kia đến cùng là gì.. Có thế lực đối địch hay không..

Quý Minh Nghiễn suy nghĩ thật lâu, cầm quần áo lên đi ra.

Hội sở nào đó.

Đại sảnh cùng hành lang "Kim Bích Huy Hoàng", trang trí xa hoa mà trang trọng, dưới tầng ngầm bãi đỗ xe dừng lại một loạt ô tô xa xỉ, đã nửa đêm hai ba giờ, đèn đuốc như cũ sáng trưng.

Quý Minh Nghiễn đi vào.

"..."

Quý Minh Nghiễn cùng Hạ Nặc giãy dụa, Mộ Cảnh Hành biết, cũng không có ngăn cản, chỉ là ác liệt, xuống tay với Quý gia tốc độ hơi nhanh một chút, chỉ có một chút.

Tựa như lưỡi hái của tử thần một mực treo ở trên đầu Quý Minh Nghiễn bọn hắn, từng chút từng chút rơi xuống, thúc giục bọn hắn nhanh một chút, nhanh hơn chút nữa. Bởi vì khi đao kia thật sự rơi, liền sẽ không còn bất luận cái gì chỗ trống để cho người ta giãy giụa.

Thậm chí, Mộ Cảnh Hành còn cong cong môi, để cho người giúp bọn hắn tìm người muốn tìm.

Vô dụng, ai tới đều cứu không được bọn hắn.

Mộ * nhân vật phản diện * Cảnh Hành trạng thái cũng không có kéo dài bao lâu. Bởi vì nửa đêm anh bị đau mà tỉnh ngủ.

- - dạ dày đau.

Mộ Cảnh Hành che dạ dày, dưới ánh mắt khiếp sợ của bác sĩ gia đình, không khống chế nổi nhớ tới cảm giác lúc ấy dạ dày như thiêu như đốt, mặt vô biểu tình hoài nghi chính mình có phải hay không mất hồn, bằng không sao có thể làm ra chuyện tuột chỉ số thông minh như vậy. (YUE: Thấy cũng tội thôi cũng kệ. =] ])

Mộ tiên sinh vô nước biển, còn bị bác sĩ gia đình lấp một bình thuốc tiêu sưng liều mạnh, dùng bôi lên môi bị cay sưng.

"..."

Ngày hôm sau, Hạ Nguyên dậy sớm, liền nhận từ Mộ Cảnh Hành tin nhắn: "Thật có lỗi, ngày hôm nay không thể đem điểm tâm mang ra ngoài, muốn trợ lý đưa ra hay cô vào nhà một chuyến?"

Để trợ lý đưa ra thật nhiều phiền phức. Hạ Nguyên tự nhiên vội vàng cự tuyệt, "Không cần làm phiền, tôi tiến vào là được rồi."

Hoàn toàn đã quên, cô có thể lựa chọn quyết định khác tỷ như không ăn, hai người bọn họ cũng không có ước định cô muốn ăn bữa sáng của Mộ Cảnh Hành.

Nhưng như vậy vừa hỏi, mấy vấn đề này đều bị mơ hồ.

Mộ Cảnh Hành mắt nhìn chai truyền nước bên cạnh, một tay đem cơm sáng chậm rì rì ăn.

Hạ Nguyên vừa tiến đến đã nhìn thấy bên cạnh anh treo bình truyền nước, có chút cô đơn ngồi ở trước bàn ăn rất lớn, bên cạnh liền người giúp việc đều không có, chỉ có một lão bác sĩ tay loay hoay trong hòm thuốc không nói tiếng nào, tựa hồ muốn chích thuốc cho anh.

"Anh thế nào? Làm sao còn muốn chích? Chẳng lẽ bị cảm?" Hạ Nguyên liền vội hỏi.

Mộ Cảnh Hành lắc đầu, hời hợt, "Không có chuyện gì."

Lão bác sĩ đem hòm thuốc bang một tiếng đóng lại, "Cái gì không có chuyện! Cậu ta là ăn cay đến đau dạ dày, thật không có việc gì sao cậu tối hôm qua vô cùng lo lắng kêu.."

Mộ Cảnh Hành, "Hà thúc!"

Ngữ khí anh tăng thêm một chút, lại khôi phục lại, nhìn về phía Hạ Nguyên, ánh mắt ôn nhu, "Cô đừng lo lắng, tôi thật sự không có việc gì, hơn nữa, cũng là tôi chính mình muốn ăn.."

Chuyện không liên quan tới cô.. Ánh mắt anh đen láy tựa hồ có lốc xoáy, muốn đem tâm thần cô đều hấp dẫn chìm xuống, tràn ngập ôn nhu an ủi.. Không muốn cô áy náy.

Lão bác sĩ đâm một châm vào trên tay anh, ở trong lòng oán thầm, thật sự là hảo thủ đoạn, cậu càng nói như vậy cô nương không phải càng áy náy à?

Hạ Nguyên nhíu mày, "Làm sao có thể không lo lắng!"

"Anh thực sự là.. Nghịch ngợm?"

Hạ Nguyên không biết nên dùng từ nào hình dung, cuối cùng do dự một hồi dùng nghịch ngợm, "Tôi biết anh thích cổ vịt, nhưng làm chuyện gì phải có tiết chế, lần sau tôi sẽ tiếp tục giúp anh mua, đừng một lần ăn nhiều như vậy. Chúng tôi đều sẽ lo lắng cho anh đó.."

"Cũng trách tôi, anh thích ăn tôi cũng không nên mua nhiều như vậy."

Anh thật sự là nghịch ngợm..

Thật sự là nghịch ngợm..

Nghịch ngợm..

"..."

Toàn bộ phía sau anh đều không có nghe thấy, Mộ Cảnh Hành ánh mắt ôn nhu nứt ra.

Lão bác sĩ tay run một cái, râu ria run rẩy, thiếu chút nữa đem kim tiêm vì cười mà bật ra ngoài, cô nương này thật sự là người vi diệu*, lại đem trọng điểm đặt ở chỗ này ha ha ha! Trách không được Mộ thiếu còn cần để ông lưu chỗ này diễn kịch..

(*Sự tinh vi một cách kỳ diệu)

Mộ Cảnh Hành âm trầm nhắc nhở một câu, "Hà thúc.."

"..."

Lão bác sĩ vội vàng điều chỉnh tốc độ truyền nước, khụ khụ vài tiếng, giữa lúc ông vừa mới cười một tiếng, trên tay Mộ Cảnh Hành đã ra chút máu.

Thấy ông cuối đầu, Mộ Cảnh Hành mới tiếp tục đối đầu Hạ Nguyên, cắn răng nhận sai, "Là lỗi của tôi, không nên để Nguyên Nguyên lo lắng."

Hạ Nguyên ngay thẳng cười, "Không có việc gì, có lỗi liền đổi là được rồi."

Cô lần sau cũng sẽ không một lần mua nhiều cổ vịt cho anh.

"Nhưng mà, anh làm sao lại ăn nhiều như vậy."

Mộ Cảnh Hành giương mắt, đối đầu tầm mắt của cô, trong đôi mắt màu đen phảng phất bình tĩnh như mặt nước đột nhiên có từng chút từng chút mềm mại tuôn ra, tràn ngập toàn bộ đôi mắt, tràn một hồ ánh sao.

"Bởi vì cô."

Anh nói khẽ, đối ánh mắt của cô, "Chỉ cần là cô cho, tôi đều thích.."

Tác giả có lời muốn nói:

Vẫy tay *2

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.