Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt

Chương 4: Chương 4: Mưu kế mỹ nhân trong tiệc cưới ​




Khuynh Quốc nhận lấy hồn ngọc, Xuân Phong đưa nàng trở lại Lê Viên.

Khuynh Quốc ăn cháo tại phòng, thoái thác thân thể không khỏe tiến về khuê phòng nghỉ tạm. Nàng cho tỳ nữ lui ra, khóa trái cửa sổ. Buông giường mạn, thoát y đi vào. Khuynh Quốc ôm đầu nghiêng người mà nằm, vuốt hồn ngọc gập ghềnh, nhất thời cảm khái ngàn vạn.

Nàng khi còn sống chưa bao giờ thấy qua hồn ngọc, nghĩ là tin vỉa hè, là yêu đạo giảm thọ mà luyện thành. Hồn ngọc, ý nghĩa như tên, là chính ngục tù của hồn phách. Đồ vật này lại là vạn kim khó cầu. Từng nghe, trên đời có ba loại người thường bị chế thành hồn ngọc. Một, là sủng phi qua đời trước đế vương. Thứ hai, là tướng quân chết trận trên sa trường. Thứ ba, là tử địch hoàng đế cừu hận.

Khuynh Quốc đột nhiên nhớ tới đời trước lúc mình tự kết thúc, quốc chủ ngoại quốc hối hận bất đắc dĩ kia. Là hắn sao? Chính mình cho đối phương một kích trí mạng, cũng không làm cho hắn có cơ hội hồi báo. Chỉ sợ, hắn tuyệt đối không thể tưởng được u hồn khóa nhập ngọc sẽ chết mà sống lại.

Khuynh Quốc ngồi xếp bằng, bắt đầu tầng thứ nhất tâm pháp.

Hạng người tập võ đều biết, cường thân bắt đầu từ thời niên thiếu. Ba tuổi ngồi trên ngựa, năm tuổi múa đao kiếm. Khuynh Quốc tuổi cập kê, thanh kỳ cốt cách của nàng mất đi nhưng thân thể còn chưa đủ lớn. Nếu không dù có tuyệt thế bí kíp cũng vô dụng.

Khuynh Quốc biết rõ luyện võ cực khổ. Nàng từng vì võ nghệ cao cường trong thời gian ngắn nhất, nhảy múa trên miếng sắt nóng rát. Lòng bàn chân tiếp xúc miếng sắt chốc lát, không đau, chỉ cần chân lập tức rút ra, sẽ không mảy may bị thương. Một khúc lại một khúc, một đoạn lại một đoạn, nàng nhảy suốt hai mươi bốn canh giờ, không ăn không uống, hai ngày hai đêm.

Một sát thủ tu luyện tại tuyệt cảnh muốn sống, chính là một dã thú không gì không thể phá hủy.

“Phu nhân, đã là giờ Dậu hai khắc. Chủ tử thỉnh phu nhân đi Mai Viên nhập buổi tiệc.”

Khuynh Quốc hồn bay lên trời, thu liễm thần trí, đem nhiệt khí trong đan điền dẫn vào tứ chi bách hội. “Nói với Hầu gia, mời hắn chờ. Hai chén trà nhỏ nữa ta đến.”

“Dạ.” Xuân Phong lĩnh mệnh trở ra.

Lát sau Khuynh Quốc mặc một thân quần áo trắng muốt, bước vào chính sảnh Mai Viên. Trong nội đường không khí vui mừng, trên cây cột treo chữ song hỉ, bàn bày biện ngọn nến đỏ thẫm. Tôi tớ mang đầy đồ ăn, giữa quan khách đi lại tấp nập.

Nạp thiếp không như thú thê, do là vào bằng cửa nhỏ, không giăng đèn kết hoa, uống vài chén rượu liền coi như kết thúc buổi lễ. Mai Viên náo nhiệt như thế chẳng qua là tiểu Hầu gia sủng hạnh thiếp yêu, muốn nàng vui vẻ thôi. Đáng tiếc tiệc cưới tới vội vàng, lại gặp chuyện nhảm đồn đãi, cho nên không mời khách lạ, chỉ là người thân quen để tạo không khí vui mừng.

Sau đó chính là hỉ yến, người đến ai cũng đeo vàng dát bạc, mặc đồ đỏ đồ xanh. Nhưng Khuynh Quốc lại một bộ bạch y đi vào trong đình, cùng mọi nơi không hợp nhau. Nàng dáng người nhỏ nhắn mềm mại, đi lại nhẹ nhàng. Khuôn mặt như bạch ngọc hơi hơi mỉm cười. Trong sảnh thỉnh thoảng có gió lùa vào, thổi trúng làn váy chập chờn, tay áo bồng bềnh, như thể không giống người trong trần thế.

Phạm Thiên ngẩn ngơ nhìn Khuynh Quốc đến gần bên cạnh mình, tiến lên nắm tay nàng, dẫn gặp thân gia.

Khuynh Quốc tùy ý để tiểu Hầu gia ôm, tại phía dưới đình cũng không làm mất thể diện nam nhân.

“Đây là ta bá phụ, bá mẫu. Bá phụ, chính là Cảnh Quốc công.” Phạm Thiên lòng bàn tay, chỉ vào nam nữ trên cao đường, vì Khuynh Quốc giới thiệu.

Nữ nhi thành thân, quý tại thành phụ. Sau đêm động phòng hoa chúc gặp thúc tẩu là cổ lễ. Nếu không tân nương sẽ bị giễu cợt. Chẳng lẽ Khuynh Quốc gả đến Hầu phủ, Hầu gia không đưa nàng ra mắt sao? Còn nữa, ghế trên cũng không phải là phụ mẫu Hầu gia, bọn họ đã qua đời? Khuynh Quốc cảm thấy điểm khả nghi ngày càng nhiều, trên mặt lại bất động thanh sắc, cười nhạt một tiếng, hành lễ nói: “Khuynh Quốc thỉnh an bá phụ, bá mẫu.”

“Ngày đại hỉ sao ngươi mặc bạch y? Quá điềm xấu !” Vương thị cao thấp nhìn Khuynh Quốc vài lần, nhăn mày nói.

Khuynh Quốc hơi hơi cúi đầu. “Bá mẫu giáo huấn đúng. Khuynh Quốc xuống dưới hoán trang.”

“Không cần đứng dậy. Đi qua đi lại, tiệc cưới đều trì hoãn.” Cảnh quốc công nâng chung trà lên, dùng trà nắp quạt nhẹ nước trà nóng bỏng, cúi đầu nhấp một hớp nói.

“Được, lão gia nói như vậy thì thôi.” Vương thị phất tay đuổi Khuynh Quốc.

Khuynh Quốc đứng thẳng lên, Phạm Thiên đưa nàng sang bên trái. “Đây là đại đường huynh của ta.”

Khuynh Quốc khom người chào.

“Phạm Thiên, ngươi giấu đệ muội thật tốt quá.” Phạm Khảm Bích trộm nhìn Khuynh Quốc, cười khẩy nói. Làm chính thê, tiệc cưới lại kém một tiểu thiếp. Lập gia ba tháng có thừa, phu gia đều không được gặp. Nữ nhân như vậy mặc bạch y dự tiệc thật cũng không kỳ quái. Trượng phu vì muội muội đón dâu, trong nội tâm chỉ sợ là đang nghiến răng nghiến lợi.

Phạm Thiên tránh đi mũi nhọn, cười nói: “Đâu có, là đại đường ca bận quá .” Qua loa một câu, hắn đưa Khuynh Quốc sang bên phải. “Tiểu đường ca, Phạm Trần.”

Khuynh Quốc xoay người hành lễ.

“Không dám nhận.” Phạm Trần kéo nữ nhân bên cạnh, từ trên cổ tay của nàng gỡ xuống một hạt minh châu, đưa về phía Khuynh Quốc nói: “Hạt châu này coi như là lễ gặp mặt đi.”

Phạm Thiên ánh mắt bất thiện nói: “Đường ca không sợ làm tẩu tẩu thương tâm?”

Phạm Trần liếc mắt nhìn nữ nhân bên người, nói: “Không phải chính thê của ta, nào có quan tâm nàng có vui vẻ không!” Nam nhân dứt khoát nắm tay Khuynh Quốc, vì nàng đeo lên trân châu, thỏa mãn gật đầu. “Nữ nhân nên đeo chút ít châu báu, vì duyệt mình giả dung.”

“Phạm Trần, nói cái gì vậy!” Vương thị trừng mắt nhìn tay tiểu nhi tử cùng Khuynh Quốc giao ác, quát:“Còn không buông ra!”

Phạm Trần mây trôi nước chảy nhún nhún vai, buông ra tay Khuynh Quốc, nhếch môi nhất tiếu, cử chỉ phong lưu lãng tử thường làm.

Khuynh Quốc nâng thân mà dậy, lạnh nhạt nhìn Phạm Trần nói: “Khuynh Quốc thụ giáo.”

Phạm Trần hơi kinh ngạc, đang muốn nhìn kỹ Khuynh Quốc, Phạm Thiên không vui lôi đi thê tử, đưa lưng về phía Phạm Trần mặt hướng ngọc bích thiếu nữ. “Nàng là muội muội cùng mẫu của ta, Phạm Nguyệt Lung.”

Phạm Nguyệt Lung khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh nhã tuyệt luân mang theo một chút hèn mọn, trong đôi mắt thủy nhuận cất giấu vẻ đặc biệt cao ngạo của nhà giàu.

“Tiểu cô, thật sự là tuyệt thế phong hoa.” Khuynh Quốc khen một câu không nhẹ không nặng, ngồi xuống.

Lúc Khuynh Quốc ngồi xuống, người điều hành buổi lễ hô lớn nói: “Giờ lành đã tới. Tân nương tiến vào!”

Không đến một lát, dáng người yểu điệu của Khuynh Thành xuất hiện ở trước sảnh, bên phải bên trái đều có tỳ nữ đi theo. Nàng mặc áo cưới đỏ thẫm, đầu đội ngũ thải từ quan, gương mặt xinh đẹp tô son mỏng, mục quang nhìn như có tình mà lại vô tình. Một đôi mắt phượng ngượng ngùng ngắm lấy Phạm Thiên, khóe miệng cười đắc ý. Phong tình như vậy, vẻ xinh đẹp của Phạm Nguyệt Lung so không bằng.

Tân nương không đeo hồng khăn, Khuynh Quốc có chút ngoài ý muốn. Trong tích tắc, chứng kiến Phạm Nguyệt Lung nhìn qua Khuynh Thành, đáy mắt lộ ra ghen tỵ. Không khỏi buồn cười, mỹ nữ như thế cũng chỉ gả làm thiếp, còn có thể cùng ngươi tranh chấp cái gì?

Khuynh Thành cầm ấm trà, lần lượt kính trà. Một đường cười cười nói nói không trở ngại, cuối cùng một chén nước trà đứa đến trước mặt Khuynh Quốc.

Khuynh Quốc không tiếp, mỉm cười cất cao giọng nói: “Muội muội, hôm nay muội gả cho tướng công. Tỷ tỷ có câu, không nói không kịp. Thỉnh muội muội sau này đọc nhiều nữ giới, học nhiều chút ít phụ đức phụ công, nếu không dễ hại người hại mình.”

Khuynh Thành hai mắt bốc hỏa, nhưng lúc này đúng là ngày lành của mình, không thể không đè nén giận dữ nói: “Tỷ tỷ nói đùa.”

Khuynh Quốc nhướn mày nói: “Muội muội, muội ngày thường rất biết nhìn sắc mặt người khác. Sao lại cho rằng ta đang đùa? Muội chỉ cần trả lời tỷ tỷ, có thể hoặc không thể, vậy thôi.”

“Tỷ...” Khuynh Thành lồng ngực phập phồng, đôi tuyết lê câu nhân hơi hơi nhún, nhắm trúng mọi người thương hương tiếc ngọc, không khỏi căm tức Khuynh Quốc.

Phạm Thiên vội la lên: “Phu nhân, việc này để sau nói, uống trà Khuynh Thành kính trước đã.”

“Phu quân, lời ấy sai rồi.” Khuynh Quốc giương mắt cùng Phạm Thiên đối mặt nói: “Tướng công sáng nay cùng Khuynh Quốc thương nghị hôn sự của muội muội, nói sau này muội muội do ta giáo huấn. Hiện tại, Khuynh Quốc chẳng qua là nói cho muội muội quy củ khi vào Hầu phủ, muội ấy không đáp ứng, chén trà này Khuynh Quốc sao dám uống?”

“Việc này...” Phạm Thiên nếm hết miệng lưỡi lợi hại của Khuynh Quốc, không dám tùy tiện nói tiếp. Nhìn Khuynh Thành ngồi cạnh không đành lòng, định nâng dậy lại cảm giác không ổn.

Khuynh Thành xảo ngôn cơ biện. “Tỷ tỷ, chẳng lẽ không biết tam tòng tứ đức sao? Phu quân mở miệng, tỷ lại không nghe!”

“Khuynh Thành, muội dùng thân phận gì nói cùng ta?” Khuynh Quốc lãnh đạm nói: “Muội muội hay là tiểu thiếp? Nếu là muội muội, ta đây làm tỷ tỷ, không tới phiên muội nói giáo. Làm tiểu thiếp, muội dùng khẩu khí này đối chính thê ta phát biểu là phải thụ trượng hình .”

“Tỷ...”

Khuynh Quốc không để cho Khuynh Thành cãi lại, nhìn qua phu thê Cảnh Quốc công ở ghế trên nói: “Xin nghe nô tỳ nói, ta một tháng bệnh nặng hôn mê tại giường. Ai ngờ đêm qua tỉnh lại, trong phòng người tấp nập. Muội muội lại mắng ta hại nàng.”

Bốp!

Khuynh Thành cầm ấm trà trong tay ném về phía Khuynh Quốc. Khuynh Quốc trong nháy mắt nghiêng người mà dậy, né tránh nước trà bắn ra.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Vương thị căm tức nhìn Khuynh Thành nói: “Một cái nữ nhi có lời gì không thể từ từ nói?”

“Bá mẫu, không sao. Chẳng qua là có tật giật mình thôi!” Khuynh Quốc sửa sang lại váy dài, lạnh nhạt cười nói: “Muội muội nói ta cùng với nam nhân tư thông, kết quả gậy ông đập lưng ông, hại nàng. Hầu gia, để cho ta chỉ ra và xác nhận. Hái hoa tặc kia ta chưa bao giờ nhìn thấy. Xuân Phong.”

Phạm Thiên, Khuynh Thành đáy lòng đều chấn động. Khuynh Quốc mặc dù chưa nói Khuynh Thành gặp chuyện gì, nhưng một câu hái hoa tặc người biết chuyện cũng biết, nàng đã không còn thân xử nữ. Hai người đâu nghĩ đến Khuynh Quốc rõ ràng dám ở trong hôn lễ làm khó dễ, lúc này ngăn trở, càng là giấu đầu hở đuôi.

“Phu nhân, có Xuân Phong.”

Khuynh Quốc liếc nhìn Xuân Phong nói: “Hái hoa tặc kia, ngươi từng gặp qua sao?”

“Cái này...” Xuân Phong khó xử, nếu nói thật, Hầu gia che chở tiểu thiếp, chính mình ngày khác nhất định phải chịu phạt. Nếu như nói dối lại đắc tội phu nhân. Hầu gia có vừa lòng hay không? Do dự một chút, Xuân Phong lặng lẽ nhìn về phía Phạm Thiên, muốn chờ chủ ý chủ nhân.

Khuynh Quốc thấy Xuân Phong mặt lộ vẻ khó khăn, chuyển hướng Phạm Thiên nói: “Phu quân muốn nạp thiếp, Khuynh Quốc nếu không cho phép chính là ghen phụ. Nhưng trước khi muội muội vào cửa, Hầu gia nhất định phải đem việc này nói cho rõ ràng. Để ngừa có người nói ta hãm hại tỷ muội, đưa ta làm kẻ bất nghĩa.”

Khuynh Quốc không đợi Phạm Thiên trả lời, hướng Vương thị nói: “Đêm qua, muội muội chẳng biết tại sao vào khuê phòng ta, bị dâm tặc phi lễ. Áo nàng không ngay ngắn làm ta tỉnh. Trước mặt mọi người mắng Khuynh Quốc hại nàng. Mà hôm sau phu quân liền muốn cưới muội muội làm thiếp. Ta nghĩ ngợi không rõ, có lẽ người đúng là cho rằng Khuynh Quốc là hạng người vô sỉ, hủy sự trong sạch nữ nhi của chính thân muội mình.”

“Phu quân, sao không cho Khuynh Quốc một công đạo, cố ý vào lúc này cưới muội muội. Như vậy Khuynh Quốc cầu Hầu gia một phong từ thư, có được không?” Khuynh Quốc tiêu sái quay lại thân thể, đáy mắt cười nhìn Phạm Thiên.

Khuynh Quốc nói chuyện, lời lời có lý, chữ chữ châu ngọc. Một nữ tắc bị coi là dâm phụ, hủy muội muội trong sạch, lời này một truyền mười, mười truyền một trăm, mặt nữ nhân chắc chắn là hỏng cả.

Tuy coi phu quân là trời nhưng nữ nhi khuê dự là tính mạng. Lời nói của Khuynh Quốc là không đủ. Cần biết miệng đời đáng sợ, miệng nhiều người xói chảy vàng, muốn biện minh liền khó khăn.

“Thiên Nhi, chất tức chính là nói thật?” Vương thị mặt cười lạnh, hỏi thăm.

Phạm Thiên nội tâm thiên nhân giao chiến, đối Nghiêng gia tỷ muội không biết lấy hay bỏ như thế nào. Hắn hiểu được, tiếp một câu sẽ định một nữ nhân sinh tử. Hắn yêu Khuynh Thành, thích mỹ mạo của nàng, kiểu làm của nàng, độc ác của nàng... Hết thảy của nàng đều làm cho hắn khuynh tâm.

So với Khuynh Thành quang hoa bốn phía, Khuynh Quốc mảnh mai ở trong mắt hắn chẳng qua là một quân cờ hữu dụng. Nhưng hôm nay quân cờ này lại nhanh nhẹn thiết hạ mọi việc, làm hắn tiến thoái lưỡng nan. Khuynh Quốc ơi Khuynh Quốc, lại đem hắn bức bách đến tận đây.

“Phạm Lang.” Khuynh Thành kinh hãi giữ chặt quần áo Phạm Thiên, trong mắt phượng tràn đầy nước mắt.

Phạm Thiên yên lặng nhìn Khuynh Thành, nhẹ nhàng đẩy nàng ra, nhìn Vương thị nói: “Tối hôm qua Khuynh Thành bị người cưỡng hiếp. Chất nhi đối Khuynh Thành lòng có yêu thương, không đành lòng mới nghĩ nạp nàng làm thiếp.”

Cảnh quốc công nói: “Việc này cùng chất tức có quan hệ gì?”

“Là tỷ tỷ ta làm hại, là nàng ghen ghét tướng công sủng ta, gọi người cưỡng hiếp ta!” Khuynh Thành vội cãi lại.

Vương thị trừng mắt nhìn Khuynh Thành nói: “Ngay cả như vậy, ngươi cũng không xứng gả cho Hầu phủ chúng ta. Chất nhi, dù thích thế nào, thê thiếp của ngươi đều nên là nữ nhân thanh bạch.”

“Đúng như nàng nói, chất tức cùng người hợp mưu cưỡng hiếp nàng sao?” Cảnh quốc công hướng Phạm Thiên hỏi.

Phạm Thiên nhắm mắt thở dài: “Việc này cùng Khuynh Quốc không quan hệ.”

“Không! Là Khuynh Quốc, là nàng làm hại!” Khuynh Thành cầm lấy hỉ phục của Phạm Thiên chỉ trích. “Vì cái gì? Vì cái gì chàng thiên vị Khuynh Quốc? Chàng rõ ràng nói người chàng thích chính là ta! Chàng cũng đã nói, người chàng muốn kết hôn chính là ta. Vậy mà chàng lại cưới Khuynh Quốc! Chàng gạt ta, chàng gạt ta!” Phạm Thiên hướng quản gia ra một ánh mắt, hai nha hoàn liền đem Khuynh Thành kéo lại một bên.

Vương thị hừ nói: “Khuynh Thành này dù cho trong sạch ta cũng không cho phép ngươi cưới. Nữ nhi nên dịu dàng, ngoan ngoãn, hiền thục. Ngươi nhìn nàng xem, quả thực như người điên!”

Cảnh quốc công khoát tay nói: “Đã xong, chuyện của Phạm Thiên do chính nó làm chủ.”

Phạm Thiên nhìn mọi người xung quanh, cuối cùng đem tầm mắt dừng lại tại khuôn mặt Khuynh Quốc. Hai gò má Khuynh Quốc hiển hiện nụ cười thản nhiên, đáy mắt bình tĩnh không có sóng. Phạm Thiên hít vào một hơi, nói: “Lưu quản sự, việc tối hôm qua đã điều tra xong sao?”

Lưu quản sự mắt vừa chuyển, biết thời cơ nói: “Hồi bẩm chủ tử, đã điều tra rõ. Gian tặc kia là Khuynh Thành tiểu thư giả làm đại phu, mang vào Hầu phủ. Theo lời khai của hắn, Khuynh Thành tiểu thư sai khiến hắn cưỡng hiếp phu nhân, kết quả thần xui quỷ khiến ngược lại hại chính mình.”

“Không, hắn nói bậy!” Khuynh Thành kêu khóc nói: “Phạm Lang, chàng không quan tâm ta sao? Chàng không thương Khuynh Thành sao?”

Vương thị chán ghét nhìn Khuynh Thành nói: “Lại có nữ nhân không biết xấu hổ như vậy. Quản sự, sao còn không sớm đem sự tình bẩm báo cho chủ tử ngươi?”

Lưu quản sự cúi người nói: “Hồi bẩm Vương phu nhân, chủ tử sáng sớm ra lệnh cho tiểu nhân chuẩn bị hôn sự, tiểu nhân sợ chủ tử nghe xong mất hứng.”

“Hỗn trướng! Nếu Thiên Nhi thật cưới nữ nhân vô sỉ này, đến lúc đó Hầu phủ xảy ra chuyện gì ngươi đảm đương được sao?”

Lưu quản sự quỳ xuống dập đầu nói: “Thỉnh phu nhân thứ tội.”

Phạm Thiên đứng ở đại sảnh, phía sau là Khuynh Thành. Hắn đối với lời nói của nàng ngoảnh mặt làm ngơ. Khuynh Thành gào thét làm hắn đau lòng. Nhưng hắn lại không có biện pháp cứu nàng. Hắn tâm địa cứng ngắc đi đến bên người Khuynh Quốc, nâng cánh tay của nàng, nói:“Việc này là vì phu quân lo lắng không chu toàn, làm cho phu nhân chịu ủy khuất. Giờ chân tướng đã rõ ràng, phu nhân không cần lo lắng nữa.”

Vương thị bỏ qua cho quản sự, lo lắng chất nhi, quay đầu lại nói: “Thiên Nhi, ngươi chuẩn bị xử trí Khuynh Thành như thế nào?”

“Đưa nàng trở về đi.”

Phạm Thiên nghĩ cứu Khuynh Thành ra khổ hải như thế nào, không yên lòng trả lời.

Còn dùng chữ "đưa", Hầu gia cho là thật đa tình! Khuynh Quốc cười lạnh.

Vương thị chờ phân phó. Khuynh Quốc vì Phạm Thiên giải vây nói: “Bá mẫu, Khuynh Thành làm ra chuyện như vậy, ta đây làm tỷ tỷ khó tránh liên quan. Không bằng làm cho phu quân đem Khuynh Quốc cùng bỏ.”

“Hảo đoan đoan, sao có thể bỏ ngươi?”

“Tiệc cưới vui vẻ như thế, lại khiến cho uyên ương chia ly. Ta nghĩ, phu quân đáy lòng chính là hận Khuynh Quốc cực kỳ. Khuynh Quốc tự nguyện, làm cho phu quân tái giá một người vừa lòng đẹp ý.” Khuynh Quốc trong hôn lễ làm khó dễ, thứ nhất, là muốn tiểu Hầu gia bỏ chính thê, để nàng rời Hầu phủ đi. Khuynh Quốc biết rõ việc này rất khó khăn, chỉ là thử một lần mà thôi.

Hôm nay xem ra, cho dù hy sinh nữ nhân yêu mến, cũng không thể làm nam nhân nhượng bộ. Trên mình Khuynh Quốc, đến tột cùng có cái gì mê sự?

Thứ hai, nàng muốn đem chuyện đêm qua nói rõ, tránh sau này có người mượn sự việc này. Mà hảo muội muội Khuynh Thành của nàng tuyệt đối không thể nhập phủ. Có rắn độc tùy thời cắn người tại bên người, nàng còn có thể ngủ an ổn sao?

Phạm Thiên trong lòng xiết chặt, cười khổ nói: “Phu nhân chớ nhạy cảm, ta...”

Cảnh quốc công thấy Phạm Thiên nói lại thôi, cho là hắn muốn nói gì khó nói nói, đều đứng dậy cáo từ.

Phạm Khảm Bích lúc đi ngang qua bên cạnh Khuynh Quốc, nói khẽ:“Ngươi biết tiệc cưới này sẽ tan rã trong không vui nên mới mặc bạch y?”

Khuynh Quốc không nói, mỉm cười mà đứng.

Chúng bộc đi theo tiểu Hầu gia xuất môn tiễn khách, phòng to như vậy, chốc lát chỉ còn rải rác mấy người. Khuynh Quốc vẫy lui nô tỳ, cười xem Khuynh Thành.

“Ta hận ngươi, ta hận ngươi!” Khuynh Thành cực kỳ bại hoại nói: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã là chính thê của Hầu gia! Nếu không phải vì ngươi, ta hôm nay sẽ thảm như vậy sao?”

Khuynh Quốc im lặng, chờ Khuynh Thành phát tiết.

Khuynh Thành cười quỷ dị nói: “Nhưng ngươi cũng đừng đắc ý! Phạm Lang lấy ngươi chẳng qua là vì bảo trên người ngươi. Người chàng yêu chính là ta! Chúng ta sẽ ở cùng một chỗ, cho dù không thành thân, chàng cũng tới tìm ta !”

Quả nhiên, người đang kích động về sau dễ dàng sơ hở. Nàng chính là chờ Khuynh Thành để lộ bí mật. Khuynh Quốc có bảo trên mình? Cái gì bảo mà đáng giá tiểu Hầu gia tốn tâm tư như thế? Thậm chí cưới một nữ nhân mình không thương.

Khuynh Quốc nghe được tiếng bước chân không xa chạy đến, biết không kịp hỏi lại, lập tức trêu chọc nói: “Tục ngữ nói, thê không bằng thiếp, thiếp không bằng kỹ, kỹ không bằng trộm. Muội muội thấy thế nào, muội còn là thắng tỷ tỷ một bậc. Muội muội hảo hảo nhấm nháp hương vị yêu đương vụng trộm đi, ta sẽ mở một mắt nhắm một mắt. Ai bảo muội là hảo muội muội của ta?” Nói xong, để lại Khuynh Thành điên cuồng, lách mình rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.