Nhất Dạ Tình Hậu (Sau Tình Một Đêm)

Chương 15: Chương 15: Anh cũng thích em




Cố Lan vừa tiến vào liền hấp dẫn không biết bao nhiêu cái ánh mắt, chiếc áo cổ chữ V mỏng tạo cảm giác rất tốt, lúc cúi xuống liền lộ ra hình dáng xương quai xanh xinh đẹp, quần ôm sát hai chân thon dài thẳng tắp, tai trái đeo một cái khuyên đinh màu đen cùng nốt ruồi đỏ như chu sa ở khóe mắt dưới ánh đèn hiện lên rạng ngời rực rỡ. Da trắng mỹ mạo, ánh mắt mơ hồ, môi đỏ khẽ nhếch, có loại mỹ cảm vừa lười biếng tùy ý vừa thản nhiên lãnh diễm.

“Cố lão bản, đã lâu không gặp a, nể mặt mũi uống một chén?”

“Cảm tạ.” Cố Lan tiếp nhận ly rượu đỏ, tay trái vẫn đút trong túi quần, nhướng mày hướng nam nhân anh tuấn đưa rượu tới liếc mắt đưa tình, nhàn nhã xuyên qua đoàn người náo nhiệt, lên lầu hai.

Lầu hai của bán bar là khu vực riêng tư của chủ nhân, có phòng ngủ phòng khách phòng bếp phòng xem phim phòng chờ, nói chung, không thiếu gì cả, không kiêng cái gì. Mà lúc này, anh em Tạ gia cùng Trình Dương đang ngồi trên ghế salon trong phòng khách, từng người bưng ly rượu, Tạ Diểu trừng Trình Dương, Trình Dương rũ mắt khẽ mỉm cười, Tạ Ân Lam thì lại cúi đầu trầm tư.

Bầu không khí tương đối quỷ dị.

Tạ Diểu ngồi sát bên cạnh Tạ Ân Lam, Trình Dương ngồi đối diện hai người bọn họ, Cố Lan cười đi tới, ngồi ở bên cạnh Trình Dương, ly rượu đỏ trong tay đụng nhẹ cùng Trình Dương, “Trình Dương, đã lâu không gặp.” Dứt lời, ngửa đầu một hơi uống cạn sạch, hướng Trình Dương quơ quơ ly rượu không sau đó đem đặt trên bàn.

Trình Dương cũng ngửa đầu uống, để chén rượu xuống, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Cố Lan, “Đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không gặp cũng không cần nhìn chằm chằm tôi như vậy a, nhìn nữa tôi cũng vẫn là nam nhân a.” Cố Lan cười đem tay phải khoát lên trên vai Trình Dương, nhỏ giọng, “Hay là chạy một vòng đến nước ngoài, trở về đột nhiên phát hiện mình thích nam nhân?”

“Cố Lan!”

Tạ Diểu trừng Cố Lan một cái, Tạ Ân Lam thì lại hơi nhíu lông mày, ngược lại người trong cuộc không để ý chút nào. Trình Dương nụ cười bất biến, dáng dấp tuấn tú như trước, vẫn như trong ký ức Cố Lan là một công tử dịu dàng mà xa cách, “Cố Lan, em một chút cũng không thay đổi, vẫn thích nói giỡn.”

Chuyện cười sao? Cố Lan chưa bao giờ cùng Trình Dương nói qua chuyện cười. Ai cũng biết Cố Lan y có bao nhiêu nghiêm túc, chỉ có Trình Dương đem y coi như chuyện cười.

Cố Lan cưỡng bách chính mình đưa mắt từ trên mặt Trình Dương dời đi, duỗi cánh tay dài rót cho mình chén rượu, ngửa đầu một cái liền uống cạn, sau đó đột nhiên nhíu mày lại, “Rượu này sao đột nhiên khó uống như vậy…”

“Rượu có uống được hay không đều xem tâm tình.” Tạ Diểu thấp giọng nói nộtcâu, bị Tạ Ân Lam thúc cùi chỏ chọc một cái, cô buồn bực cầm lấy điện thoại di động trên bàn nhìn thời gian, “Quý Hồi Sinh bận việc gì a, còn chưa tới, nếu không phải vì chờ hắn lão nương đã sớm trở về ngủ một giấc, dưỡng nhan a.”

Tạ Ân Lam liền chọc cô một chút, “Em có ngày nào ngủ trước mười hai giờ?”

Tạ Diểu cây ngay không sợ chết đứng, “Ngày hôm nay a.”

“Có bản lĩnh em ngủ cho anh xem.”

“Có bản lĩnh anh xem rồi em ngủ.”

Anh em Tạ gia anh một câu em một câu liền đấu nhau, Cố Lan xoa xoa thái dương, uể oải không chịu được, thân thể không thoải mái là một chuyện, chủ yếu vẫn là tâm tình buồn bực.

“Sao vậy?” Trình Dương đột nhiên dán sát vào Cố Lan, nhìn chằm chằm sắc mặt của y, “Không thoải mái?”

“Không có chuyện gì, tối hôm qua ngủ muộn, có chút mệt mỏi.”

“Rượu không thể uống lẫn với nhau, dễ say.” Trình Dương giọng nói trầm thấp, quanh quẩn ở bên tai, “Theo anh đi ra ngoài một chút đi, anh có lời muốn nói với em.”

Hai người cùng nhau ra ngoài quán bar.

Gió đêm hơi lạnh thổi vào mặt, Cố Lan không khỏi há miệng hắt hơi một cái, Trình Dương nhíu mày lại, cởi áo khoác khoác lên vai Cố Lan, “Sao mặc ít như vậy đã ra ngoài.”

Cố Lan run lên, lập tức nở nụ cười, muốn đem áo khoác trả lại, Trình Dương đè lại tay y, “Thân thể em luôn luôn không tốt, cẩn thận bị cảm lạnh.”

Cố Lan quét mắt nhìn tay Trình Dương đặt trên mu bàn tay y, nhíu mày cười nói, “Tạ Diểu lo lắng quả nhiên không phải dư thừa a.”

Trình Dương thu tay về, hướng y nở nụ cười, “Cô ấy thích nói giỡn cũng liền thôi, em cũng cùng cô ấy hồ đồ.”

Chuyện cười, hồ đồ? Đúng vậy, trong mắt Trình Dương, Cố Lan vẫn luôn như đứa bé ba tuổi không chịu lớn, thích nói giỡn, yêu hồ đồ.

Cố Lan tự giễu câu lên khóe môi, dừng bước lại, nghiêng đầu nghiêm túc nhìn Trình Dương, “Tôi năm năm trước nói với anh câu nói kia, không phải là chuyện cười.”

Trình Dương nhìn thẳng y vài giây, chậm rãi rũ mắt xuống, “Anh biết, Cố Lan, anh vẫn luôn biết đến.”

“Anh biết? Anh biết rõ tôi yêu anh, còn đối tốt với tôi như vậy, anh để mọi người đều nhìn đến chúng ta tốt như thế nào, ngay cả tôi cũng đều nghĩ anh cũng đồng dạng yêu tôi, cho nên tôi mới…”

“Cố Lan!” Trình Dương đột nhiên lên tiếng đánh gãy y, “Anh cũng thích em.”

“… Cái gì?” Cố Lan sững sờ vài giây mới hỏi một câu, “Anh nói cái gì?”

Trình Dương đột nhiên duỗi cánh tay nhanh tay kéo Cố Lan đứng bên cạnh đi về phía trước, Cố Lan lăng lăng, nhất thời quên tránh thoát. Mãi đến tận khi bị kéo đến bãi đậu xe, cả người bị Trình Dương áp trên vách tường trong một góc tối tăm, Cố Lan mới phản ứng được, “Trình Dương, anh… A…” Còn chưa nói xong đột nhiên bị đôi môi hơi lạnh của nam nhân chặn lại, Cố Lan trừng lớn hai mắt, theo bản năng đưa tay đẩy vai Trình Dương.

“Cố Lan, em biết không? Anh cũng thích em, thời điểm em còn chưa nói thích anh anh cũng đã thích em.” Trình Dương đem Cố Lan chặt chẽ áp trên tường, đem mặt chôn ở một bên cổ y, “Cố Lan, em cái gì cũng không biết.”

Anh cũng thích em.

Trình Dương hắn, đến cùng là đang nói cái gì?

“Cố Lan, em đừng hỏi, em trước tiên đừng hỏi, lại cho anh mấy ngày, đến lúc đó anh nhất định đem tất cả mọi chuyện đều nói cho em, được không?”

Được không?

Anh có thể nói cái gì? Người đều đã quay đầu đi a, quả thực như không trở lại.

Đây là cái sự tình gì a, Cố Lan xoa xoa mi tâm, trầm thấp thở dài một tiếng.

________________

P/s 1: tôi thề là đến tận chương này mới biết Tạ Ân Lam là anh trai Tạ Diểu, là giới.tính.nam =))))) vì đọc bản convert cũng không rõ ràng, ngay cả chương 14 vừa rồi có một đoạn về thẻ hội viên rồi tâm tình mỹ nữ ấy, ở đó còn để là “Tạ Ơn Lam.mỹ.nữ” =)))))) về sau tôi đọc xuống dưới thấy k thích hợp mới đổi lại thành Tạ Diểu. May mà nhân vật này k xuất hiện nhiều, tôi kịp sửa lại xưng hô cuối chương 14 từ “cô” thành “anh” ngay tắp lự =)))))))))

P/s 2: về việc sử dụng “thích” hay là “yêu” đối với mối quan hệ giữa Trình Dương – Cố Lan, tôi cảm thấy 5 năm trước tuy tình cảm của Cố Lan là nghiêm túc yêu Trình Dương, nhưng k đc đáp lại, hơn nữa đã là quá khứ. Mà phần Trình Dương thì cảm thấy tình yêu của anh ta k đủ sâu sắc, có chút ích kỷ, nên tôi đổi mấy lời thổ lộ giữa họ thành “thích” hết <mặc dù hình như chỉ có tôi xoắn xuýt vấn đề này =))))))))) >

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.