Nhất Dạ Tình Hậu (Sau Tình Một Đêm)

Chương 24: Chương 24: Tôi muốn chém anh!




Tiết Hoàn cũng không biết có phải ở trên máy bay đã ngủ đủ rồi hay không, tinh lực dồi dào không chịu được, kéo lấy Cố Lan dây dưa với hắn hơn hai giờ. Cố Lan bị chơi đùa kiệt sức, đau đớn mệt mỏi bất kham, đến lúc sau đều khóc, cũng không biết là tức khóc mệt khóc hay vẫn là đau khóc.

Ngược lại với khóc.

Tiết Hoàn lúc này mới lưu luyến từ trong thân thể Cố Lan rút ra, vươn mình nằm vật xuống bên cạnh người y, ôm lấy y ôn nhu động viên. Cố Lan ngừng nức nở, đem mặt chôn ở trước ngực Tiết Hoàn cà cà đem nước mắt đều cọ ở trên lồng ngực của hắn, tiếp theo tìm vị trí tương đối thoải mái dựa vào, yên tâm thoải mái mà nhắm mắt lại, không tới hai phút liền chìm vào giấc ngủ.

Lần này ngủ trực tiếp từ hừng đông hơn sáu giờ sáng đến mười giờ tối, quả thực muốn phát điên. Cố Lan chống đỡ hai tay chầm chậm ngồi dậy, xoa xoa mắt, ánh mắt chậm rãi quét một vòng nhìn bên trong gian phòng xa lạ.

Trong căn phòng hình chữ nhật mang phong cách trang trí kiểu Trung Quốc cách tân, giường màu trắng cùng tông phối hợp với toàn bộ tường sơn trắng, rèm cửa sổ màu trắng, đèn treo đỏ thẫm, tất cả phối hợp lại đều không quá mức thái quá hoa lệ, ngược lại sắc thái đơn giản bố cục cũng rất đơn giản. Rất được lòng y.

Cố Lan ngơ ngác nhìn mành cửa sổ sát đất dày nặng ngẩn người, đột nhiên, cửa phòng ngủ bị mở ra, Cố Lan quay đầu nhìn lại, nhất thời giật mình.

“Cậu là ai?!”

“A được? Này, đây là kim ốc tàng kiều a, chẳng trách… Hừ… Chẳng trách không để cho tôi tới…” Người kia hơi có chút men say xông não, chân dài thẳng tắp, thoạt nhìn là một thiếu niên bất quá mười bảy mười tám tuổi lung lay đến gần giường, không chú ý bị thảm trải sàn bằng lông dày nặng trước giường ngáng chân một chút, lảo đảo rầm một tiếng ngã quỳ xuống.

Cố Lan cầm lấy chăn nhanh chóng dịch về phía sau giường.

“Ôi ôi, đau chết mất…” Thiếu niên nhe răng trợn mắt nhíu mày lại, xoa xoa đầu gối, đơn giản xếp bằng ngồi xuống trước giường, hơi ngước đầu nhìn Cố Lan, “Mỹ nhân, anh, anh gọi là gì? Cùng … Ân, cùng Tiết Hoàn quan hệ như thế nào?”

Cố Lan nhanh chóng nhìn lướt qua cửa, không trả lời.

“Ha, vậy tôi trước tiên tự giới thiệu mình một chút, tôi gọi là Hà Tư, là bạn tình của Tiết Hoàn… đầu tiên.” Nói vui cười hớn hở cười rộ lên, “Anh, anh cũng là người đầu tiên sao?”

Sắc mặt Cố Lan xoát cái biến trắng, hai tay nắm chặt một góc đệm chăn, gắt gao nhìn chằm chằm thiếu niên, “Cậu cùng Tiết Hoàn, thực sự là loại quan hệ đó?”

“Anh thật thú vị, ha ha, đêm hôm khuya khoắt, cô nam… quả nam, ưm, còn có thể là cái quan hệ gì? Anh xuống dưới, nhanh chóng xuống dưới, mọi việc phải chú ý tới trước sau, cái giường này là tôi ngủ trước, chính là tôi… Tôi mệt chết rồi, buồn ngủ quá.”

“Tiết Lâm!”

Đột nhiên tiếng quát ầm thình lình bật lên dọa Cố Lan nhảy dựng một cái, y quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy Tiết Hoàn mặt lạnh nhanh chân đi vào, không nói lời nào nhấc thiếu niên lên, cùng rác rưởi như nhau dùng sức ném ra cửa một cái.

“A…” Thiếu niên lăn lộn vài vòng mới lăn tới cửa, giãy giụa một hồi lâu, đỡ ván cửa ngồi xuống, vô cùng đáng thương mà nhìn Tiết Hoàn.

Cố Lan cũng nhìn Tiết Hoàn.

Tiết Hoàn ngồi xuống mép giường, kéo Cố Lan qua ôm vào trong ngực, an ủi vỗ nhẹ lưng y, “Sợ hãi sao, đừng sợ, nó là em trai tôi.”

Vừa nãy nghe Tiết Hoàn gọi “Tiết Lâm”, y cũng đã đoán được, Cố Lan âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Anh! Anh sao có thể như vậy! Em vừa mới thất tình anh liền ở ngay trước mặt em tú ân tú ái! Anh không phải anh trai em!”

Cố Lan bận đẩy Tiết Hoàn ra, nghiêng người nhìn sang, lúng túng sờ sờ hai bên tai nóng lên.

“Vậy thì anh không phải là anh trai em.” Tiết Hoàn giúp Cố Lan dịch chăn, đứng dậy đi tới trước mặt Tiết Lâm, ở trên cao nhìn xuống cậu nhóc, “Chính mình đi hay là anh động thủ?”

“Anh…” Đầu gối Tiết Lâm lê hai bước ôm lấy chân Tiết Hoàn, một hàng nước mũi một hàng nước mắt khóc tương đối thê thảm, “Em thất tình, Hà Tư tên khốn kiếp kia đã có em còn tìm bạn gái, em đều tận mắt thấy cô ta kéo cánh tay của hắn còn hôn lên mặt hắn, hắn còn gạt em nói đó là em gái hắn, mẹ nó chứ em gái! Ai tin a! Nha nha nha… Anh, em thật khó chịu, em uống thật nhiều rượu, thân thể khó chịu, tâm lý càng khó chịu hơn a anh, nha nha… Em muốn giẫm nát căn mệnh tôn tử của vương bát đản Hà Tư kia, anh, anh phải làm chủ cho em a…”

“Nói xong chưa?”

Tiết Lâm cà cà mặt lên ống quần anh trai nhóc, khịt khịt mũi, “Tạm thời nói xong.”

“Hà Tư vừa mới gọi điện thoại cho anh, hắn đang lái xe chạy tới, em muốn ở lại chờ hắn hay vẫn là rời đi tự mình chọn, nhưng hiện tại trước hết từ trong phòng cút ra ngoài.”

“Em không lăn, anh, buổi tối em muốn ngủ với anh, anh an ủi em a anh.” Tiết Lâm khóc thét lên lại muốn đi ôm chân anh nhóc, bị Tiết Hoàn không chút lưu tình một cước đá bay ra ngoài.

Rầm một tiếng, cánh cửa xa hoa dày nặng bằng gỗ tử đàn ở trước mắt Tiết Lâm đóng chặt lại.

“Anh, anh, anh không thể đối với em như vậy a anh, em thất tình anh còn muốn ngủ cùng người khác, anh nên ngủ cùng em mới đúng anh hai, nha nha…” Tiết Lâm bò lên phía trước, liều mạng cào cửa, cào nửa ngày cũng không ai để ý đến nhóc, Tiết Lâm ngồi xổm trên đất một hồi lâu, lau mắt đứng lên, ủy ủy khuất khuất đi xuống lầu, tiến vào nhà bếp cầm dao phay.

Hà Tư tên khốn kiếp kia, còn dám tới, xem lão tử còn không mau đem anh chặt thành thịt vụn! Tiết Lâm cầm dao phay giận đùng đùng đi ra ngoài, vừa đứng trước biệt thự cửa lớn cũng lấy dao lung tung chém không khí mấy lần, người đã đến.

Xe Bentley màu trắng trong bóng đêm nhanh như chớp thẳng xông tới, Tiết Lâm giơ dao phay lui về sau nửa bước, một giây sau chỗ điều khiển cửa xe mở ra, một đại nam nhân cao lớn mặc âu phục giày da sắc mặt lạnh lùng xuống xe, trở tay đóng sầm cửa xe, sải bước dài nhanh chân hướng Tiết Lâm đi đến.

Tiết Lâm liền lui hai bước.

“Em lấy dao làm cái gì?” Hà Tư nhìn Tiết Lâm.

Tiết Lâm quơ dao phay, đầy mặt tức giận, “Chém anh! Anh là một tên lừa gạt! Tôi muốn chém anh! Tôi muốn chém anh!”

Hà Tư tiến lên một bước, Tiết Lâm lùi về sau một bước.

“Tôi lừa em cái gì?” Hà Tư đứng cách Tiết Lâm chỉ có hai bước.

“Anh sau lưng tôi lén lút tìm bạn gái! Anh cái tên lừa đảo không biết xấu hổ! Còn không dám thừa nhận!” Tiết Lâm viền mắt phát đỏ lên, “Tôi nhọc nhằn khổ sở theo đuổi anh bao lâu, lãng phí thật nhiều thanh xuân cùng tinh lực, thật vất vả đem anh bẻ cong, anh con mẹ nó chỉ chớp mắt nói thẳng liền thẳng, anh coi tôi là cái gì? A?!”

Hà Tư lạnh lùng nhìn cậu nhóc, “Em nói xem?”

“Tôi làm sao mà biết, anh, anh… Anh đừng tới đây, còn tới tôi liền chém, tôi chém anh a…”

“Em uống rượu?” Hà Tư mãnh mẽ tiến lên một bước, đoạt được dao trong tay Tiết Lâm.

Tiết Lâm liền lui về sau hai bước, “Anh quản cái gì, anh không có tư cách quản tôi, tôi thích uống cái gì liền uống, thích uống bao nhiêu liền uống.”

Hà Tư ném dao phay, tiến lên tóm chặt cổ áo của Tiết Lâm, cúi đầu hôn xuống.

“A a a…” Tiết Lâm lấy tay đẩy, dùng chân đạp, người phía trước vẫn không nhúc nhích, trái lại giơ tay trói lại sau gáy của cậu nhóc làm sâu hơn cái hôn này.

Nụ hôn sâu cực bá đạo mang theo nồng nặc dục vọng chiếm hữu giằng co hồi lâu, Tiết Lâm bị hôn môi lưỡi tê dại, đầu váng mắt hoa, eo chân bủn rủn, không thể không giơ tay vòng lấy cổ Hà Tư, để tránh khỏi thân thể ngã khuỵu xuống.

========================

Hôm kia làm thạch rau câu, trong lúc đổ thạch không cẩn thận bị thạch nóng rẫy đổ ra tay, bị bỏng rát ơi là rát nên hôm qua không có chương mới:’<

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.