Nhật Ký Báo Thù Của Ảnh Hậu Trùng Sinh

Chương 395: Chương 395: Ăn miếng trả miếng




Mặc dù Trương Ngọc Mai sợ, nhưng khát vọng cầu sinh đã đẩy sự dũng cảm của bà ta lên tận đỉnh đầu, bà ta chuẩn bị nói điều kiện với Cung Dịch.

Nếu anh muốn cặp nhẫn đó, thì nên làm chút chuyện cho bà ta mới phải nhỉ?

“Bà nói cho tôi biết nhẫn ở chỗ nào, hoặc là chuyện gì khác nữa liên quan đến mối quan hệ giữa vợ chồng nhà kia, tôi có thể giúp bà hủy bỏ bản án tố tụng lừa gạt tám tỷ kia của bà.” Cung Dịch ôn hòa nói.

Bọn buôn người bắt cóc trẻ con, thường cũng là vì muốn nghiên cứu địa hình.

Dù sao thì cũng phải ngồi chờ thời cơ mấy ngày liền mới có được cơ hội thích hợp để ra tay.

Chuyện mà bọn họ quan sát được chắc là cũng khá nhiều.

“Về chuyện của hai vợ chồng nhà kia? Cậu giúp Cố Kiều Niệm hỏi thăm sao? Cô ta muốn hỏi chuyện trước kia của cha mẹ ruột mình sao?” Trương Ngọc Mai hỏi liền mấy câu.

“Tôi hỏi cái gì bà đáp cái đó.” Cung Dịch lạnh lùng nói.

Trương Ngọc Mai rụt cổ lại một cái: “Tôi cũng không biết bọn họ mà… Sao biết được chuyện của bọn họ như thế nào?”

Ngừng lại một chút, Trương Ngọc Mai như nghĩ tới cái gì: “Có một việc, trên người hai người này đều có một vết sẹo. Trên người có vết bớt là chuyện rất bình thường, nhưng vết sẹo của hai người này lại nằm ở vị trí giống hệt nhau, đều ở đoạn ngang lưng, lúc tôi chôn thi thể của Cố Đức Hạo, tôi có nhìn thoáng qua. Trước kia ở quê tôi cũng có một đứa bé bị rơi vào chậu than, sau đó nó bị một vết sẹo ở ngay chỗ giống hệt cha mẹ nó.”

Cung Dịch cụp mắt xuống.

Rất nhiều người trong tổ chức, trên người đều có những tiêu chí tương đương.

Vết sẹo trên người hai người kia, có thể là vết để lại lúc xóa hình xăm.

“Còn gì nữa không?”

Cung Dịch hỏi tiếp.

Lúc anh nói chuyện, trên mặt chỉ có vẻ lạnh lùng không thay đổi.

Trương Ngọc Mai muốn nhìn kĩ một chút, nhìn xem anh có chút xíu biến hóa nào không, để xem xem có thể thương lượng thêm điều gì!

Sau đó…

Bà ta hoàn toàn không thể nhìn thấu được anh đang nghĩ gì, không một chút nào.

“Còn có…” Trương Ngọc Mai cụp mắt xuống nghĩ…

Chuyện đã từ nhiều năm trước, hơn nữa, bắt cóc Cố Kiều Niệm khoảng hai mươi năm, bà ta dựa vào Cố Kiều Niệm, cuộc sống cũng khá hơn trước nhiều.

Ngày nào cũng rất thoải mái.

Chuyện của trước kia, bà ta càng không nhớ được.

“Được rồi.” Trương Ngọc Mai vỗ một cái xuống bàn: “Trong nhà bọn họ còn có cả chuông chống trộm nữa, đêm đó chúng tôi trèo cửa sổ đi vào, lúc đi không thể bế trẻ con trèo ra khỏi cửa sổ được, nên phải đi ra từ cửa chính. Ai biết vừa mới mở cửa đã nghe thấy tiếng cảnh báo vang lên, khiến tôi giật nảy mình!”

Năm đó, thứ còi chống trộm kia cũng không tầm thường.

Lắp còi chống trộm ở cửa chính, chắc chắn là để đề phòng có người xông vào lúc nửa đêm.

Có lẽ ngày hôm đó, vì đã ở nông thôn một thời gian dài, đôi vợ chồng kia từ từ mất cảnh giác, nên quên đóng cửa sổ nhà mình, vì thế nên mới có sơ hở cho vợ chồng Cố Đức Hạo lợi dụng.

Có những chi tiết này rồi, về cơ bản Cung Dịch đã xác định được suy đoán trong lòng mình.

“Anh Cung, tôi cũng không nhớ ra thêm được cái gì nữa, chuyện này đã lâu lắm rồi.” Trương Ngọc Mai tỏ vẻ cầu xin nói: “Hay là thế này đi? Anh gọi ngay cho bên kia để hủy đi bản án lừa tiền của tôi, tôi lập tức nói cho anh biết nhẫn đang ở chỗ nào! Tốt xấu gì thì cũng là đồ của cha mẹ Cố Kiều Niệm, anh lấy về cho nó, chắc chắn nó sẽ rất vui vẻ.”

Cung Dịch không đáp lại.

Anh chỉ lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho Hứa Cao.

“Vụ án lừa hợp đồng tám tỷ kia, rút lại đi.” Cung Dịch ôn hòa nói.

Trương Ngọc Mai nghe thấy vậy thì thở hắt ra một hơi.

“Mặt khác… Chuyện giết người chôn xác kia…”

Trương Ngọc Mai còn muốn tiếp tục tăng giá lên.

Cung Dịch lại nói lời lạnh như băng: “Không nên tham lam quá, tôi có biện pháp để lấy lòng cô ấy, không nhất định cứ phải là tìm được cặp nhẫn kia.”

Trương Ngọc Mai nuốt nước miếng một cái.

Bà ta cụp mắt xuống, tròng mắt trong hốc mắt của bà ta từ từ chuyển động.

“Chỉ là…”

Cung Dịch nhìn Trương Ngọc Mai, nhẹ nhàng nhướng mày nói: “Bây giờ bà nói cho tôi biết nhẫn ở chỗ nào, tôi có thể nói cho bà biết tình hình hiện tại của con gái bà, Cố Thiến Thiến và Cố Đức Hạo.”

Cố Đức Hạo thế nào Trương Ngọc Mai không muốn biết.

Nhưng tình trạng của Cố Thiến Thiến thì bà ta vô cùng muốn biết.

Trương Ngọc Mai cắn răng.

Người đàn ông này nói đúng, anh có tiền, có cách để lấy lòng Cố Kiều Niệm, một cặp nhẫn kia cũng chẳng đáng là bao, có cũng được không có cũng thế.

Hơn nữa đối với bà ta mà nói, giữ lại cặp nhẫn đó cũng chẳng để làm gì, còn không bằng lấy ra giải quyết cái vụ tám tỷ kia trước.

“Nhẫn ở ngân hàng Hối Mỹ, tôi thuê một két sắt số 72, mật mã là 113664.”

Cung Dịch ghi lai.

Anh ghét người đàn bà trước mặt này.

Nếu như có thể, anh hận không thể hành hình bà ta ngay tại chỗ.

Chỉ là, không thể hành hạ thân thể, không có nghĩa là anh không thể làm gì.

Cung Dịch đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt Trương Ngọc Mai.

“Con gái của tôi bây giờ vẫn ổn chứ?” Trương Ngọc Mai hỏi.

Cung Dịch sửa lại cổ áo vest của mình một chút, sau đó đáp: “Nói về Cố Đức Hạo trước đi, ông ta ở lại hiện trường để đào thi thể lên, bị lây khí độc từ tử thi, giờ chỉ còn lại một hơi thở. Chỉ là bà yên tâm, tôi đã mời đội chữa bệnh tốt nhất, nhất định sẽ cố hết sức giúp ông ta sống lâu hơn một chút.”

“Độc… Khí độc từ tử thi?”

Trương Ngọc Mai mềm nhũn cả người, suýt nữa đã trượt từ trên ghế xuống.

“Cũng không biết hai người đã khuất kia, không đợi được đến khi bà và Cố Đức Hạo cùng nhau tới, có tiếc nuối hay không?” Cung Dịch cười lạnh một tiếng.

Trương Ngọc Mai sợ đến mức cả người run rẩy.

Trên thế giới này, ngoại trừ những kẻ có thú vui biến thai là giết người, không ngại việc mình cũng bị giết, thì nhưng kẻ còn lại không phải là không sợ, chỉ là chưa đến lúc đó mà thôi.

“Thiến Thiến thì sao? Nó không bị nhiễm chứ? Trương Ngọc Mai căng thẳng hỏi.

“Không.” Cung Dịch lắc đầu.

Trương Ngọc Mai thở dài một hơi.

Tên khốn Cố Đức Hạo kia chết thì chết đi, đừng liên luỵ đến con gái bà ta là được.

“Cô ta cầm xẻng công kích người lung tung, trượt chân rơi xuống vách núi, sau đó bị cái xẻng trong tay mình cắt đứt cổ.

Sau đó, giọng nói lành lạnh nhạt nhẽo của Cung Dịch lại một lần nữa vang lên bên tai Trương Ngọc Mai.

Trương Ngọc Mai còn chưa kịp phản ứng lại.

Bà ta ngẩng đầu nhìn Cung Dịch: “Cắt đứt cổ?”

“Ừ.” Cung Dịch đứng nhìn Trương Ngọc Mai từ trên xuống: “Tử vong tại chỗ.”

Trương Ngọc Mai ngây người ra.

Tử vong?

Anh nói Thiến Thiến đã chết?

Anh nói con gái bà ta đã chết?

“Không thể nào! Cậu lừa tôi!”

Trương Ngọc Mai lắc đầu liên tục, vừa thét chói tai vừa muốn túm lấy Cung Dịch.

Cung Dịch né tránh.

Trương Ngọc Mai ngã nhào xuống đất.

“Tại sao tôi lại phải lừa bà?” Cung Dịch cười lạnh một tiếng, sau đó anh lấy điện thoại di động ra, ngón tay thon dài chạm chạm lên màn hình.

Sau đó, màn hình sáng lên, anh giơ ra trước mặt Trương Ngọc Mai.

“Đây, bà xem đi.”

Trương Ngọc Mai mở to hai mắt nhìn, từ từ tới gần. Tấm hình kia được chụp ngay tại hiện trường.

Cung Dịch cố tình giữ lại một tấm.

Ban đầu anh nghĩ tùy tiện để cho ai đó đưa cho Trương Ngọc Mai là được, bây giờ anh đã tự mình tới đây rồi, vậy cũng làm chuyện này luôn.

“A!”

Trương Ngọc Mai nhìn rõ tấm ảnh chụp rồi, đó là một cái xác với hai mắt mở to, trên cổ bị một cái xẻng cắm ngang vào, chính là Cố Thiến Thiến. Trương Ngọc Mai đau đớn thét dài.

Cung Dịch thu điện thoại lại, vẻ mặt bình tĩnh, sau đó anh xóa hoàn toàn tấm ảnh đi.

“Là các người!” Trương Ngọc Mai chỉ thẳng mặt Cung Dịch quát: “Nhất định là các người hại chết con gái của tôi!”

Cung Dịch mỉm cười khinh miệt nhìn Trương Ngọc Mai.

“Trái tim có đau không?”

Trương Ngọc Mai ôm ngực, cả người giống như bị rút cạn sức sống.

“Nhớ cho kĩ cảm giác đau đớn này.”

“Đây chính là nỗi đau của người mẹ ấy, vào đêm mà các người bắt cóc đứa con bà ấy dứt ruột đẻ ra.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.