Nhật Ký Sau Ly Hôn

Chương 22: Chương 22




Thứ năm, ngày 24 tháng 1

Trời nắng

Ngày mai là lớp “Phụ đạo thể dục thẩm mỹ trẻ em Tuyết Nhi” ch thức bắt đầu, số người đăng ký đã tăng từ 15 của ngày đầu tiên lên đến 33 người. Mã Lợi Hoa đề nghị hãy chia nhóm ra dạy, theo độ tuổi, vì những trẻ không cùng độ tuổi sẽ khác nhau về thể trạng phát triển.

Vương Kiếm Hùng có ý kiến tạm thời thì học viên cứ tập chung một thời gian đã, vì nếu chia nhóm ra dạy thì phải có một phòng tập thẩm mỹ lớn giống như vậy nữa, cần phải có thêm vốn, điều quan trọng là bây giờ vẫn chưa có phòng, tầng 3, 4, 5 đều đã có người thuê cả rồi. Hơn nữa đều là những phòng làm việc nhỏ thôi, tôi nói, “Có thể rút ngắn lại thời gian học, phân ra một lớp 2-4-6, một lớp 3-5-7, thì sẽ không cần phải phải bỏ thêm vốn cũng không cần phải thuê thêm phòng nữa”.

Vương Kiếm Hùng tán thành, “Như thế cũng được đấy, nhưng phải chờ thêm một thời gian nữa mới có thể điều chỉnh được, nếu không thì lớp dạy nghệ thuật hội họa của anh sẽ không mở nữa, để làm thành lớp thể dục thẩm mỹ luôn”.

Hai ngày nay tôi đều ở chỗ của Vương Kiếm Hùng.

Thứ sáu, ngày 25 tháng 1

Bắt đầu từ 7 giờ tối hôm nay, lớp “Phụ đạo thể dục thẩm mỹ trẻ em Tuyết Nhi” đã chính thức bắt đầu, là lần đầu tiên tôi lên lớp làm giáo viên, vừa vui vừa hồi hộp.

Nhưng sau khi ra ngoài thì Vương Kiếm Hùng cứ y như là bốc hơi mất vậy. Có khách hàng đến nhờ anh ấy thiết kế hình, tôi gọi liền mấy cuộc điện thoại nhưng anh ấy đều tắt máy, mãi đến lúc 8 giờ tối mới quay về, tôi rất tức giận, anh cũng không giải thích gì với tôi cả.

Sau khi tan lớp tôi chuẩn bị về nhà.

Vương Kiếm Hùng bỗng xuất hiện, “Tuyết Nhi, em vẫn còn giận sao?”

Tôi không thèm để ý đến anh ấy, thong thả đi ra ngoài. Vương Kiếm Hùng cũng không để ý đến tôi, đứng lại một chút rồi cũng quay người đi.

Thy Vương Kiếm Hùng đi mất, trong lòng tôi nghĩ, Vương Kiếm Hùng thật là quá lạnh lùng, anh ấy không hiểu lòng tôi, thật ra thì tôi đang nhớ anh ấy quá đỗi. Điều đó cũng cho thấy vị trí của anh ấy trong lòng tôi nhưng anh ấy lại quá lạnh lùng, chẳng hiểu tí gì trái tim phụ nữ. Yêu một người thật không dễ dàng chút nào. Tôi đã yêu anh ấy, tất cả những tình cảm mà tôi có được đều sẽ dành trọn cho anh ấy, đây chính là điểm yếu của tôi. Tôi bị tình yêu mê hoặc, lại trở nên quá yếu đuối.

Đang lúc tôi thơ thẩn cúi đầu vừa đi vừa nghĩ ngợi thì đột nhiên có một chiếc xe con màu đen dừng lại bên cạnh, chưa kịp hoàn hồn thì nghe một giọng đàn ông, “Tuyết Nhi, lên xe đi, anh đưa em về nhà”.

Tôi ngước đầu nhìn thấy Vương Kiếm Hùng, vừa ngạc nhiên vừa thấy vui. Tôi làm bộ dỗi hờn dùng tay cốc vào cái đầu đang thò ra ngoài cửa xe của Vương Kiếm Hùng.

Vương Kiếm Hùng nói, “Thôi Tuyết Nhi, đừng giận nữa, em giận sẽ chóng già đi đấy, tại anh cả, anh không nên làm vậy”. Trong lòng tôi dâng trào một cảm giác ngọt ngào.

Rõ ràng là tôi muốn lên xe, nhưng lại cố ý đứng yên, Vương Kiếm Hùng đành phải xuống xe, anh ôm lấy vai tôi nói, “Tuyết Nhi à, hôm nay anh đến thăm Vương Tân Mai, bác sĩ gọi điện thoại đến nói là bệnh tình của cô ấy đã trở nặng hơn rồi”.

Tôi một bên không để ý đến anh ấy. Anh ấy nói tiếp, “Anh cũng định nói với em và muốn đưa em cùng đi với anh, nhưng nói cho cùng thì bệnh viện cũng chẳng hay ho gì, cho nên…”.

“Vậy tại sao anh cứ tắt máy hoài chứ?”

“Anh không muốn người khác làm phiền anh, thêm nữa, Vương Tân Mai rất nhạy cảm với tiếng chuông điện thoại, mỗi khi có tiếng chuông điện thoại là cô ấy sẽ phá lên cười”.

Trước mặt tôi hiện lên dáng vẻ ngớ ngẩn của Vương Tân Mai.

Vương Kiếm Hùng kéo tôi lên xe, ngồi trên xe, hai chúng tôi đều lặng im. Khi xe đến cổng lớn của khu nhà, Vương Kiếm Hùng nói, “Em vào đi, em đừng có giận nữa nhé!”

Tôi xuống xe, đi được vài bước, quay người lại thấy Vương Kiếm Hùng vẫn đứng ở đó. Tôi chạy lại nói, “Kiếm Hùng, đi thôi, lên nhà em đi, em…”

Vương Kiếm Hùng nói, “Thôi được”, anh lái xe ra bãi đậu phía sau cổng rồi cùng tôi lên nhà. Tôi thấy mình đã trách lầm Vương Kiếm Hùng rồi, trong lòng cảm thấy rất áy náy, liền chủ động ôm hôn anh ấy, tôi nghĩ, anh ấy nhất định rất đau khổ, anh ấy mãi mãi không thể nào thoát khỏi thế giới của Vương Tân Mai được.

Vương Kiếm Hùng chẳng nói gì hết, anh cuồng nhiệt hôn tôi, ép sát vào người tôi, anh ấy cần tình yêu, cần phụ nữ, thế nhưng vận mệnh lại trêu đùa anh, cuộc sống lừa gạt lẫn nhau đã làm cho người phụ nữ của anh ấy đi vào một thế giới như trong cổ tích.

Trước mắt tôi đột nhiên hiện ra gương mặt điên dại ngờ nghệch của Vương Tân Mai, Vương Tân Mai! Vương Kiếm Hùng! Có phải là tôi đang cướp tình yêu của Vương Tân Mai không? đã trở thành loại người gì rồi? Là kẻ có lỗi với Vương Tân Mai!

Tôi đẩy mạnh Vương Kiếm Hùng ra, thở dốc, mở to mắt nhìn anh, Vương Kiếm Hùng sững sờ trước hành động khó hiểu, cũng mở to mắt nhìn tôi.

Đột nhiên tôi òa khóc, chạy thẳng vào phòng ngủ, nằm vật xuống giường khóc nức nở, khóc như là đang uất ức vì chuyện gì vậy, tôi đã yêu người đàn ông của Vương Tân Mai rồi ư? Tôi làm sao thế này? Có phải tôi và Vương Kiếm Hùng rất tàn nhẫn với Tân Mai không?

Vương Kiếm Hùng bước vào phòng ngủ, đứng bên giường.

Anh lo lắng hỏi, “Tuyết Nhi, em lại làm sao thế, anh lại làm cho em giận hả?”

Tôi không để ý đến anh, vẫn nức nở mãi không thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.