Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác)

Chương 55: Chương 55: Trong núi bị hành hạ đến chết




Một thiếu niên thành tích thao luyện thường thường dẫn một đám binh lính nhát gan, thắng một kẻ là con cháu của võ tướng dẫn một đám binh lính khỏe mạnh!

Khi đám binh lính vốn bị coi là nhát gan khiêng cờ lớn hiên ngang trở về, vẻ hãnh diện kia, vẻ phấn chấn kia, cùng với Chương Đồng mặt mũi dính máu và một đám binh lính ủ rũ chán nản, hợp thành một cảnh tượng vô cùng đáng kinh ngạc, chốc lát làm chấn động cả quân doanh!

Lão Hùng miệng giương to đến nỗi có thể nhét cả một quả trứng.

Lỗ Đại cười lớn một tiếng, khuôn mặt thô lỗ bởi vì thần sắc mừng rỡ mà trở nên dễ thân hơn, “Ha ha! Tiểu tử được lắm! Lấy ít thắng nhiều, lấy yếu thắng mạnh, trận này nếu ở Tây Bắc, giết là người Hồ, ngươi cùng đám thủ hạ của mình đủ để một trận chiến thành danh!”

Cho dù không phải giết người Hồ, một trận chiến tối nay cũng đủ để Mộ Thanh nổi danh trong quân doanh!

Chỉ cần một đêm, sáng mai đại danh của nàng có thể truyền khắp toàn quân!

“Tướng quân, lá cờ chúng ta đã mang đã trở lại!” Tân binh khiêng cờ tiến lên, cờ lớn cầm trong tay giao cho Lỗ Đại, đáy mắt không dấu được hưng phấn.

“Tốt!” Lỗ Đại nhận lấy, chỉ nói một chữ, các tân binh đều đứng thẳng tắp, trên mặt lộ ra thần sắc tự hào.

Lỗ Đại liếc mắt nhìn Chương Đồng cùng đám thủ hạ của hắn, “Binh lực nhiều gấp đôi, khi thao luyện còn được gọi là cường binh, mà lại thua thành như vậy, lão tử cũng thấy mất mặt thay các ngươi! Ngày mai toàn quân nghĩ ngơi hồi phục một ngày, ngoại trừ các ngươi! Luyện phụ trọng thêm năm viên đá, thao luyện trước mặt toàn quân cho lão tử! Các ngươi thích gây rối đúng không, lão tử cho các ngươi biết thế nào là gây rối!”

Gây rối? Là bị gây rối chứ?

Thao luyện trước mặt toàn quân, mặt mũi còn biết ném vào đâu nữa!

Một đám bại binh ủ rũ cúi đầu, Chương Đồng từ lúc bên hồ trở về đến nay luôn trầm mặc, giờ phút này cũng không ngẩng đầu, kiêu ngạo đã bị nghiền nát, một đường gió núi thổi tan, dường như không thể tìm trở lại.

“Xem bộ dạng nhu nhược của các ngươi đi!” Lỗ Đại mắng, “Đêm nay còn phải trực đêm, các ngươi trưng ra tinh thần như thế này cho lão tử xem? Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, tham gia quân ngũ có thể bị đánh chết, nhưng không thể bị đánh úp sấp! Mẹ nó, nếu như đám người Hồ cũng như các ngươi, đánh thua một lần liền ủ rũ, thì biên quan đã sớm thái bình! Vực lại tinh thần, kiểm tra nhân sổ, phân chia trực đêm cho lão tử!”

Chương Đồng ngẩng đầu lên, lửa trại lập lòe, chiếu lên hắn cùng đám binh lính phía sau, thấy trong mắt một đám người có ánh sáng nhảy nhót.

“Tuân mệnh!” Một đám bại binh bị mắng tỉnh lại, Chương Đồng dẫn người đi đến bãi đất trống xếp thành hàng.

Đám tân binh khác đã sớm đứng ngồi không yên, ngẩng cổ nhìn về bên này, chỉ mong Chương Đồng điểm danh quân số nhanh chóng báo cho Lỗ tướng quân, sau đó Lỗ tướng dẫn tướng lĩnh rời đi. Bọn họ đi rồi, mọi người mới có cơ đến hỏi thăm tính hình chiến đấu hôm nay.

Chỉ chốc lát sau, Chương Đồng chạy bộ lại đây, máu trên mặt vẫn không lau đi, đôi mắt trầm u, ánh lửa chiếu lên, có chút dọa người.

Chỉ nghe hắn nói: “Báo cáo tướng quân! Nhân số không đủ, thiếu một người!”

*

Thiếu một người, không khí huyên náo thoáng chốc trầm xuống.

“Mẹ nó, trước khi trở về vì sao không kiểm tra quân số?” Ánh mắt Lỗ Đại nặng nề dừng ở trên người Chương Đồng, đám binh phía sau hắn đều cúi đầu.

Khi đó thua trận, một đường vẫn chưa lấy lại được tinh thần, chỉ nghĩ tới chuyện mất hết thể diện, sao còn nhớ phải điểm danh quân số?

“Đi tìm! Trở về lão tử sẽ tính sổ với ngươi!” Lỗ Đại trừng mắt nhìn Chương Đồng một cái. Việc này là trách nhiệm của Chương Đồng, hắn thân là tướng lãnh, trước khi trở về lại không điểm danh quân số, hiển nhiên là bị chuyện thắng thua đả kích rất nặng, quên mất trách nhiệm của tướng lãnh.

Chương Đồng cúi đầu, buồn phiền không hé răng mang dẫn người trở lại bên hồ.

Mộ Thanh nói: “Tướng quân, chúng ta cũng đi tìm.”

Mọi người đều là binh lính dưới trướng của lão Hùng, ngày thường thao luyện, cho dù không thân thiết nhưng cũng không có thù hận, chẳng qua là đêm nay xảy ra chuyện, phải cùng nhau chịu phạt. Nay có người không trở về, như thế nào cũng nên giúp đỡ tìm.

Trong mắt Lỗ Đại hiện lên thần sắc tán thưởng, gật đầu chấp thuận, nhưng sau đó sắc mặt lại trầm xuống.

Kẻ kia nếu là lạc đội, lạc đường thì còn tốt, nhưng nếu thua cuộc không dám trở về, sợ trở về mất mặt, cho nên cố ý lưu lại phía sau, chuyện trừng phạt không nói làm gì, chỉ sợ là đào binh.

Một đường này cường độ thao luyện rất cao, các tân binh đều có oán giận, nhưng thanh danh Tây Bắc quân hiển hách, đại tướng quân phòng thủ biên quan mười năm, được anh hùng thiên hạ kính ngưỡng, đám tân quân đều mang hi vọng có một ngày chính mắt nhìn thấy đại tướng quân, được làm thủ hạ của hắn, bởi vậy mặc dù trong lòng có oán giận, nhưng cũng không có hiện tượng đào ngũ. Nếu đêm nay có người mở đầu, ngày sau khó bảo toàn không xuất hiện thêm.

Tân quân thao luyện cả một đường, đến nay cũng nên được diễn tập. Địa hình của núi Thanh Châu này tốt, nhiều ngày nay bọn họ đang bàn bạc để cho tân quân diễn tập trong núi, đến khi ra khỏi địa giới Thanh Châu, tiến vào Tây Bắc ven đường có thể tiêu diệt đám thổ phỉ, để mũi đao tân quân dính máu, mới có thể hình thành nhuệ khí, khi đến biên quan đánh trận sẽ không thành vấn đề, chậm rãi chiến đấu hai năm, những tân bình này nhất định có thể thành tinh quân!

Chi tiết kế hoạch diễn luyện còn chưa hoàn chỉnh, tối nay hắn đã nổi hứng để cho trăm tên lính mới diễn tập việc mai phục, phá vòng vây, việc này truyền ra nhất định Cố lão đầu sẽ mắng hắn, cũng may tiểu tử Chu Nhị Đản không làm mất mặt hắn, đánh rất đẹp! Chuyện này nay mai truyền khắp toàn quân, sĩ khí tất nhiên đại chấn, đối với chuyện diễn luyện sau này của toàn quân có không ít ưu việt, dựa vào điều này, Cố lão đầu chắc chắn không dám nói nhiều. Hắn còn muốn thừa dịp này đề bạt Chu Nhị Đản với Cố lão đầu, về sau có thể chú tâm bồi dưỡng hắn, nào biết lại xảy ra chuyện như vậy?

Những chuyện khác không tính, nếu thật sự là đào binh, Cố lão đầu lấy quân côn đánh hắn chỉ là chuyện nhỏ, ảnh hưởng tới sĩ khí toàn quân mới là chuyện lớn.

Lỗ Đại cau mày, nhìn phương hướng đám người Chương Đồng cùng Mộ Thanh rời đi, nghĩ rằng tốt nhất là bọn họ có thể tìm được người trở về!

*

Người tìm được rồi.

Người nọ không phải đào binh, nhưng tình huống so với việc đào binh còn tệ hơn.

Người đã chết.

Người nọ chết ở trong cánh rừng bên cạnh đường mòn ruột dê, phát hiện ra là binh lính của Chương Đồng. Binh lính kia rất thông minh, tối nay trước khi đi theo Chương Đồng vào đường mòn này, Chương Đồng từng cho bọn họ xem quá đám cỏ bị gãy, người này liền ghi nhớ trong lòng. Khi tìm tới đường mòn, hắn vô tình phát hiện ra có một chỗ sườn dốc có cỏ đổ nghiêng ngả, mà chỗ cỏ khi Chương Đồng lấy làm mẫu cho bọn họ vẫn còn nguyên vẹn, bởi vậy hắn liền theo chỗ sườn dốc kia đi xuống.

Khi đi xuống chỉ có một người là hắn, mọi người đều ở phía trên sườn dốc, có người đi sâu vào trong đường mòn, có người chia ra tìm kiếm ở hai con đường còn lại, đang phân chia tìm người, chợt nghe thấy trong rừng có tiếng hét thảm, khi mọi người theo nơi phát ra âm thanh đuổi tới, thấy tân binh kia chạy như điên, lên đến đỉnh dốc thì chân nhũn ra, rầm một tiếng ngã nhào lên đỉnh sườn, mọi người đứng ở trên đường nhìn hắn, thấy hắn ngẩng đầu lên, ánh trăng chiếu thẳng vào đáy mắt, trong mắt chỉ có sự sợ hãi khiến sau lưng mọi người bất giác lạnh toát.

Mọi người chia nhóm đi vào trong rừng, chưa tìm thấy người đã ngửi thấy trong gió núi có hương vị quái lạ, có chút chua tanh. Trong lòng mọi người bất an cảm giác càng đi mùi hương ấy càng nồng đậm, nhưng bởi vì đi theo nhóm, nên cũng can đảm ơn một chút, cùng nhau đi về phía trước tìm kiếm. Cũng bởi vì nhiều người nhiều can đảm, cho nên khi ở trong rừng tìm thấy người nọ, sợ hãi qua đi, không ít người xoay người chống vào cây mà nôn ra.

Khi Mộ Thanh đi vào, thấy một khu đất trống rộng lớn, ánh trăng từ trên cao chiếu xuống, một người thân trần, treo ở trên đầu cành cây, yết hầu bị cắt, một sợi dây thừng to bằng ngón tay siết tại yết hầu, máu thịt lẫn lộn, máu từ cổ chảy ra nhuộm thân mình trắng bóng thành màu máu, từ cổ trở xuống, người bị mổ bụng, lồng ngực, khoang bụng bị vạch ra, máu, nội tạng, ruột chảy đầy đất.

Chương Đồng nhìn thấy thấy cảnh này, mắt đỏ lên, nổi giận gầm lên một tiếng đi về phía trước, cổ tay lại bị người bắt lại!

“Làm gì?” Mộ Thanh liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt lạnh lùng.

“Thả hắn xuống dưới! Hắn là binh lính của ta, ta không thể để hắn treo lên như thế!” Chương Đồng gạt tay Mộ Thanh ra, đáy mắt bức ra tơ máu, tỏ ý nếu như nàng dám ngăn cản hắn, hắn sẽ giết nàng.

Sức lực của hắn lớn hơn Mộ Thanh, Mộ Thanh bị hắn gạt ra, thấy hắn đi nhanh về phía trước, cũng không kéo lại, chỉ nói: “Còn nhớ ngươi thua như thế nào không? Thể hiện!”

Chương Đồng phẫn nộ quay người lại!

“Hung thủ vẫn đang nhởn nhơ bên ngoài, cũng xin ngươi đừng tỏ vẻ khí phách.”

“…” Chương Đồng càng thêm tức giận nhìn Mộ Thanh, trong mắt hắn như có lửa, nhưng cũng may lý trí vẫn còn, “Không nhấc hắn xuống thì có thể biết được hung thủ sao? Nói giống như ngươi có thể điều tra được hung thủ vậy.”

Mộ Thanh nhìn hắn, ánh mắt dường như có chút vui mừng, “Cũng may, sợi thần kinh não cuối cùng của ngươi vẫn chưa bị lửa giận đốt cháy.”

Chương Đồng như ngậm một ngụm máu ở ngực, nghe không hiểu, nhưng cũng biết đó không phải là lời lẽ tốt đẹp gì.

“Lui ra phía sau!” Lời này Mộ Thanh không chỉ nói với Chương Đồng, cũng là nói với tất cả mọi người đang đứng vây chung quanh.

“Có ba việc! Việc thứ nhất, ngươi đi một chuyến về doanh trại, đem việc này báo lại cho Lỗ tướng quân, mời hắn nhanh chóng đến.” Mộ Thanh nói với Chương Đồng.

“Vì sao là ta?” Chương Đồng xem ra không có ý định nghe nàng điều khiển.

“Bởi vì ngươi là con cháu của võ tướng, võ nghệ của ngươi cao nhất ở đây. Thủ đoạn của hung thủ tàn bạo, hiện tại ta chưa thể phỏng đoán hắn có sức mạnh lớn đến đâu, nhưng nhỡ đâu hắn có thể một người chống lại nhiều người, phái bọn họ trở về báo tin, trên đường gặp phải hung thủ, có khả năng lại chết thêm vài binh lính.” Mộ Thanh nói xong, không để ý đến hắn nữa, xoay người ra khỏi đám người, tìm một nhánh cây đến, quay lại bãi đất vạch một vòng tròn!

“Chuyện thứ hai, từ giờ phút này trở đi, bất luận kẻ nào cũng không thể bước vào vòng tròn này, hai người phụ trách việc này, nhìn kỹ!” Mộ Thanh nhìn về phía Thạch Đại Hải cùng Lưu Hắc Tử.

“Chuyện thứ ba, từ giờ phút này trở đi, mọi người đều phải ở tại chỗ này bất cứ ai cũng không được rời đi, nếu không, đều bị coi là nghi phạm!” Mộ Thanh quét mắt nhìn về phía mọi người, vẻ mặt mọi người tỏ ra sợ hãi, đều lui về sau.

Tàn sát đồng bào không phải là chuyện đùa giỡn, nhỡ đâu bị nghi là hung thủ, chính là tội mất đầu!

“Ý ngươi là, bên trong chúng ta có hung thủ?” Chương Đồng trầm giọng hỏi.

“Ta chưa nói thế, nhưng trước khi mọi chuyện được điều tra rõ bất luận kẻ nào cũng có thể là nghi phạm.” Mộ Thanh liếc mắt nhìn một vòng, lại nói, “Không cần lo sợ, nếu các ngươi không phải hung thủ, ta nhất định sẽ không vu oan cho các ngươi.”

Ánh mắt Mộ Thanh đảo qua từng người một, cuối cùng dừng ở trên người Hàn Kỳ Sơ, nói: “Hàn huynh trí nhớ tốt, lát nữa ta đi đến nơi nào thì huynh đi theo đến nơi đó, ghi nhớ lại lời của ta, trở về viết một bộ hồ sơ.”

Hàn Kỳ Sơ nhíu mày, muốn hỏi tại sao biết hắn trí nhớ tốt, nhưng vẫn nhịn xuống, tình thế trước mắt không phải là thời điểm thích hợp để hỏi những chuyện này. Nhưng phân phó những điều này, tiểu tử này dường như là muốn…

Ánh mắt Hàn Kỳ Sơ thâm trầm, Mộ Thanh đã xoay người, xoay người đi về phía trước, chỉ nói: “Làm việc!”

Nàng không xem xác chết vẫn còn đang treo ở trên cây kia, nói xong lập tức ra khỏi cánh rừng, đi về phía sườn dốc.

Hàn Kỳ Sơ vội vàng đi theo.

*

Mộ Thanh dừng lại ở dưới sườn dốc, thấy ánh trăng chiếu rọi cả sườn núi, cỏ trên sườn dốc có ba chỗ bị đổ, hình thái của ba chỗ này có sự khác biệt.

Một chỗ hỗn độn, là vừa rồi mọi người kéo nhau xuống sườn dốc để lại.

Một bụi cỏ đổ rạp xuống, diện tích rộng, là vừa rồi tân binh kia khi lên đến đỉnh sườn thì quá sợ hãi mà gục xuống.

Mộ Thanh đi đến nơi thứ ba, theo ánh trăng nhìn kỹ lại, thấy cỏ chỗ kia đổ theo chiều từ trên xuống dưới, dập nát đến nỗi nhìn thấy cả bùn đất, có nơi cả rễ cỏ cũng bị lật lên. Mộ Thanh cúi đầu nhìn dưới chân, dưới dốc có dấu vết của vết máu nhỏ giọt, cỏ dầy trời tối, nếu như không quan sát kĩ, chắc chắn sẽ không phát hiện ra.

Nàng nói: “Có dấu vết bị kéo đi, người là bị tập kích ở trên đỉnh sườn, khi kéo xuống dưới dốc đã chết.”

Mộ Thanh ngẩng đầu nhìn phía trên sườn dốc, vòng qua vết cỏ ở nơi này, lên đỉnh dốc.

Hàn Kỳ Sơ đứng ở phía dưới nhìn nàng, thấy nàng đứng trên đỉnh sườn dốc cách nơi cỏ có dấu vết bị kéo không xa tỉ mỉ tìm kiếm, cuối cùng ngồi xổm xuống một chỗ. Hắn đi lên theo, đến bên cạnh nàng, thấy nàng đang nhìn chăm chú một cây cỏ ở bên đường, ánh trăng chiếu lên lá cỏ, bên trên có bọt nước, sáng trắng như giọt sương.

Nàng nhìn chằm chằm giọt sương này xem một lúc, thuận tay vạch đám cỏ ra, chọc chọc bùn đất phía dưới, bùn đất kia có chút ẩm ướt, khi cầm nhánh cây lên thấy đất bùn có dính thứ gì đó ẩm ướt nhơm nhớp.

“Hừm, mùi hôi.” Nàng nói.

“Là cái gì?” Hàn Kỳ Sơ hơi giật mình.

“Nước tiểu.” Nàng ngẩng đầu duỗi nhánh cây kia đến trước mặt hắn, ý tứ là hắn có thể ngửi một chút để xác nhận.

Hàn Kỳ Sơ ngửa mặt lên, lui về phía sau, sau khi dừng bước thì vội vàng dịch chuyển tầm mắt khỏi nhánh cây kia, cảm thấy không thể nào nhìn thẳng, chỉ có thể dừng ánh mắt ở trên mặt Mộ Thanh, biểu tình kia tương đối phấn khích!

“Ngươi…” Hắn lại càng không nói ra lời.

Mộ Thanh vứt bỏ nhánh cây, vỗ vỗ hai tay vào nhau, nhưng vẫn ngồi trên mặt đất, “Binh lính kia không phải lạc đường, cũng không phải đào binh, chỉ là trên đường hắn dừng lại đi tiểu nên mới rớt xuống phía sau, hung thủ thấy hắn lạc đội cho nên tập kích hắn.”

Nói xong, nàng vẫn giữ tư thế khom người, tỉ mỉ tìm kiếm chỗ sau trong đường mòn, mới tìm kiếm vài bước, đã ngừng lại động tác! Hàn Kỳ Sơ không dám đi qua, sợ nàng lại lấy ra cái gì đưa đến trước mặt hắn, bỗng nhiên nghe nàng nói: “Người chết ở nơi này.”

Ánh mắt Hàn Kỳ Sơ biến đổi, vội vàng bước qua, khi nhìn thấy vết máu, sắc mặt lập tức trầm xuống. Máu kia rơi trên lá cây và bùn đất ven đường, trong bóng đêm trở nên đen tuyền.

Mộ Thanh ngẩng đầu nhìn về phía trước, “Chỗ đi tiểu cùng nơi này cách nhau một khoảng, hung thủ cắt cổ của hắn từ sau lưng, sau đó kéo người đến đây. Người ngã ở chỗ này, máu chảy thành một mảnh, cho thấy hắn đặt nạn nhân ở đây một lúc, hung thủ cũng ở nơi này chốc lát.”

Mộ Thanh chỉ chỉ vết máu bên cạnh một dấu chân, “Sau khi giết người không có lập tức kéo người đi mà còn ở lại đây một hồi, suy luận duy nhất ta có thể đưa ra lúc đó là đội ngũ phía trước còn chưa đi xa, hung thủ sợ kéo người xuống sẽ gây động tĩnh quá lớn khiến người khác nghe thấy.”

Hàn Kỳ Sơ kinh sợ, đội ngũ phía trước còn chưa đi xa hung thủ đã dám giết người? Hắn to gan như thế sao?

“Đúng, to gan.” Không cần Hàn Kỳ Sơ hỏi, Mộ Thanh đã biết hắn nghĩ cái gì, “To gan, tàn bạo, tâm lý biến thái, chính là chân dung phác họa của hung thủ.”

Mộ Thanh đứng dậy, ánh mắt phóng xa, nhìn vết kéo, chỗ đi tiểu cùng nơi thả xác chết, trong đầu mơ hồ xuất hiện một con đường, nàng theo con đường này nhìn về phía đường mòn đối diện cánh rừng.

Tiếng gió, tiếng ếch, tiếng côn trùng kêu vang hợp lại, khiến trong rừng càng có vẻ u tĩnh.

Mộ Thanh nhấc chân đi đến phía đối diện đường mòn, cúi đầu nhìn triền núi kia, bỗng nhiên thở nhẹ nhõm một hơi.

Hàn Kỳ Sơ ở phía sau đầu thấy bả vai nàng dường như thả lỏng ra, không biết có chuyện gì, vội vàng đi đến, thấy bên sườn dốc này cũng có dấu vết cỏ bị dẫm đạp, rất hiển nhiên, có người từ nơi này đi lên!

“Cỏ đổ ngược, cho thấy có người từ phía dưới đi lên, hung thủ là từ trong rừng này đi ra.” Mộ Thanh quay đầu nhìn về phía Hàn Kỳ Sơ, bên môi bỗng nhiên có ý cười khoan khoái, “Ta rất vui.”

Hàn Kỳ Sơ sửng sốt, không biết ý gì.

Nghe nàng nói: “Điều này nói lên rằng, hung thủ không phải người trong chúng ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.