Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 29: Chương 29: Sợ bóng sợ gió một hồi




Da mặt của Tiết Niệm Chung rất mỏng, mặt đỏ lại hồng suốt cả bữa cơm, chỉ hận thể đào cái lỗ mà chui xuống. Đến khi vào đêm, đối thoại của đôi trẻ trong phòng có thay đổi cực lớn...

“Phu nhân, phu nhân, giọng chút.”

“Biết rồi, ngươi chuyên tâm chút! A...a...”

“Phu nhân, tiếng lớn quá rồi...”

“Biết rồi, ngươi nghiêm túc chút có được ?”

“...”

Ầm ĩ mãi đến nửa đêm về sáng cuối cùng mới yên tĩnh được, Quế Viên nằm ở phòng sát vách khỏi lắc đầu ngán ngẩm, lật người ngủ.

Sáng sớm ngày thứ hai, đại thiếu gia lại mặc nam trang như cũ, sức lực dồi dào giục giã Tiết Niệm Chung rời nhà. Đến nha môn rồi, tiểu Đỗ chạy ra nghênh đón, vừa trông thấy Hoắc Truy Ân, gã liền bước lên phía trước lấy lòng ngay, gọi tiếng “Đại cữu gia, ngài lại tới rồi”.

Từ phu nhân biến thành đại cữu gia, cũng có nghĩa là rất rất nhiều chuyện thể làm được nữa! Hoắc Truy Ân thấy vô cùng thoải mái, rất muốn đáp trả câu “Ta là bà nội của ngươi đây!”, thế nhưng lại tự thấy câu này cứ như chửi người ta vậy, hơn nữa cũng muốn để lộ thân phận, chỉ đành thấp giọng “ừm” tiếng.

Trong nha môn, đám người Phó Tiểu Chu chờ, Thái bổ đầu trông thấy đại thiếu gia có phần sửng sốt, lại chẳng dám hó hé câu nào thừa thãi. Tiết Niệm Chung cũng quanh co lòng vòng, gọi luôn Phó Tiểu Chu lấy thứ đồ chuẩn bị tốt ra, chẳng ngờ lại là tờ công văn.

Hoắc Truy Ân cứ nghĩ Tiết Niệm Chung gọi đến nha môn là để chơi đùa, ngờ lại là vì có chuyện xảy ra. mở tờ công văn nhìn lượt, hai chữ “Cấm võ” cực kỳ bắt mắt, nội dung đọc hiểu lắm. “Lão Chung, đây là có ý gì?”

Tiết Niệm Chung giải thích ngắn gọn ràng: “Ý tứ của tờ công văn này là: Trong phạm vi quản hạt, nếu phải người của triều đình bị cấm tập võ”.

“Cái gì?!” Hoắc Truy Ân sững người, vừa như hiểu, vừa như càng hồ đồ hơn.

“Đừng kích động”, Tiết Niệm Chung lại , “cái gọi là ‘phạm vi quản hạt’ chỉ là những châu, huyện, trấn có thiết lập phủ nha, tạm thời áp dụng với khu vực quản hạt”. “Khu vực quản hạt” đương nhiên chính là võ lâm trong miệng nhân sĩ giang hồ.

Phó Tiểu Chu bổ sung thêm: “Có điều xem thái độ của bề , phỏng chừng đây chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi”.

Hoắc Truy Ân khó mà tin được, chuyện này cũng quá hoang đường! căm giận : “Mẹ kiếp, người tập võ rồi tính sao?”.

Phó Tiểu Chu vẻ mặt lạnh tanh, : “, quy hàng, bán sức cho triều đình; Hai, tự phế võ công, cái nào cũng chịu bị triều đình xuất binh tiêu diệt”.

Hoắc Truy Ân chửi thề mấy câu trong bụng, cao giọng hỏi: “ uy hiếp nhau đấy à?”.

“Đại cữu tử đừng tức giận, ra lệnh cấm võ này sớm ban hành rồi, chẳng qua chưa từng chính thức thực thi. Triều đình tuy có phần kiêng kỵ nhân sĩ võ lâm, nhưng chỉ coi bọn họ là đám ô hợp, đáng để ý. Mãi đến lần này khi các đại môn phái bao vây tấn công ma giáo, triều đình phát ra hai bên thế lực khổng lồ, liền bắt đầu trở nên cảnh giác, bởi vậy mới lại đề cập đến chuyện này.” Tiết Niệm Chung định nắm lấy tay Hoắc Truy Ân, lại bị đại thiếu gia chẳng hề khách khí hất bay, đành khuyên bảo rằng: “Huyện của chúng ta bé, lại đều là nông dân chân chất, bềquá chú ý tới chỗ này, có điều...”, y ngập ngừng chút, sau đó : “Danh sách này được đưa xuống ngày hôm trước, ngươi cứ xem thử trước ”. xong, y liền đưa cho đại thiếu gia tờ danh sách viết chi chít chữ.

Hoắc Truy Ân vừa nhìn biết đây là danh sách những người mà triều đình chuẩn bị chiêu an, chiêu an được lập tức diệt trừ, người đứng mũi chịu sào chính là Trảm Vân Đao Tiếu Xung - người cùng là trong tam đại cao thủ với , phía bên dưới chính là các nhân vật đầu lĩnh của ma giáo và các đại môn phái. Tên của Lạc đại ca cũng thuộc phần đầu danh sách, thế nhưng lại có bản thân mình. Có lẽ bị nhốt lâu quá, triều đình quên luôn rồi cũng chừng.

“Vị bề này ta cũng biết là ai, chỉ nghe người này từng có ân oán gì đó với vị nhân sĩ võ lâm, bởi thế mới bày ra lệnh cấm võ này. Phu nhân... Đại cữu tử, cần lo lắng quá, tên ngươi hề có trong danh sách, thu mình chút là được.” cả nửa ngày, Tiết Niệm Chung mới đưa ra mục đích cuối cùng. “Chỉ có điều tên của Lạc đại ca lại nằm trong danh sách tróc nã, xin đại cữu tử hãy suy nghĩ đến gia quyến, tạm thời chớ cùng người này qua lại”.

“Mẹ kiếp!” Hoắc Truy Ân phẫn nộ vô cùng, quẳng tờ dánh sách xuống đất, : “Dựa vào cái gì mà đòi tróc nã? Chúng ta đâu có làm ra chuyện gì thương thiên hại lý!”.

Phó Tiểu Chu thấy tình hình ổn, liền nhanh chóng khuyên can: “Đại cữu gia đừng giận, chỉ là tạm thời gặp mặt, tránh nơi đầu sóng ngọn gió mà thôi, cần gì phải làm chuyện hợp thời thế như vậy”. Tiết Niệm Chung từ trước đến nay luôn đối đãi với thuộc hạ bằng lễ nghĩa, rất được kính , bởi vậy tờ công văn vừa đưa xuống, thứ đầu tiên mọi người nghĩ tới chính là làm sao mới giấu được phiền phức trong nhà đại nhân . Phải biết rằng quan viên triều đình che giấu tội phạm tróc nã là tội bay đầu chứ chẳng chơi.

Vấn đề là đại thiếu gia lại nghĩ thế, cảm thấy bản thân bị nhằm vào, ngay cả việc sống đúng với con người của mình cũng bị cấm cản. “Đám quan lại các người đều đốn mạt như nhau, quảta nhìn nhầm ngươi rồi!” Câu này với Tiết Niệm Chung, xong liền vung tay áo rồi .

“Phu nhân... , đại cữu tử! Đại cữu tử!”, Tiết Niệm Chung đuổi phía sau, gọi với theo. Y biết đại thiếu gia nhất định tức giận, muốn tiến lên khuyên bảo lại ngại bản thân vừa mới tới nha môn, chẳng lẽ nhanh như thế rời ? Y khổ não nhìn về phía đám thuộc hạ.

Phó Tiểu Chu cười, ý tứ sâu xa, : “Ngài đuổi theo ”.

Tiết Niệm Chung lập tức đuổi theo, đại thiếu gia sải bước như bay, phải chạy mới đuổi theo kịp được. Tiết Niệm Chung cố sức đuổi, cuối cùng cũng chặn được đối phương: “Phu nhân, ngươi nghe ta ”.

“Cút!” Hoắc Truy Ân trong cơn giận dữ, chỉ hận thể co giò đá văng đối phương ra, : “Còn dám cản đường nữa ta đánh chết ngươi!”.

Tiết Niệm Chung quả thực dám cản nữa, bám dính phía sau Hoắc Truy Ân, hỏi: “Phu nhân muốn đâu?”.

Hoắc Truy Ân cắt đuôi được y, lửa giận trong lòng càng cháy to hơn, quát tháo: “Ai cần ngươi lo! Dù sao ta ở chỗ này cũng chỉ tổ ngứa mắt ngươi, ta về Dật Long sơn trang!”.

Các nàng dâu khi giận dỗi đều thích dùng câu “về nhà mẹ đẻ” để uy hiếp trượng phu. Tiết Niệm Chung khó khăn lắm mới lấy được người ta về làm vợ, đương nhiên nỡ để người ta . Suốt dọc đường y bám dính thôi, thao thao bất tuyệt, rã cả họng cũng khuyên được đại thiếu gia hết giận.

Quế Viên thấy đại thiếu gia nổi giận đùng đùng mà đá văng cửa phòng, còn gia theo sát phía sau, trong lòng liền mơ hồ cảm thấy xảy ra chuyện lớn. Nàng vội tiến vào phòng hỏi han, Hoắc Truy Ân lại ném cho nàng câu: “Thu dọn đồ đạc , chúng ta trơ về Dật Long sơn trang”.

Quế Viên kinh hãi lắm, thiếu gia bao giờ tức giận thế này đâu, lại ầm ĩ đến độ đòi về nhà mẹ đẻ! Tiết Niệm Chung thở dài hơi, : “Quế Viên, ngươi lui ra trước , để ta và phu nhân chuyện đàng hoàng”.

Hoắc Truy Ân tuyệt nhiên muốn năng gì cả, quay phắt đầu sang bên, Tiết Niệm Chung nhụt chí tiếp tục bám lấy phu nhân, y biết muốn lay động phu nhân phải hiểu chi dĩ lý, động chi dĩ tình mới được. Y : “Phu nhân, ngươi nhẫn tâm bỏ ta mà sao?”.

Hoắc Truy Ân hé răng, Tiết Niệm Chung tiếp tục bảo: “Phu nhân, lệnh cấm võ là do bề ban xuống, ta cũng có cách nào, ngươi đổ chuyện này lên đầu ta, quả thực rất oan uổng”. Hoắc Truy Ân có phần dao động nhưng vẫn chẳng đáp lời, Tiết Niệm Chung lại kiên trì tiếp: “Ngươi và ta đến được với nhau chẳng dễ dàng gì, nếu tách ra vì chuyện này có phần đáng”.

Những gì Tiết Niệm Chung Hoắc Truy Ân đều hiểu cả, cũng muốn tách ra. Hai người lúc này ở trong giai đoạn ngọt ngào, mỗi giây mỗi khắc dính lấy nhau còn lo chưa đủ, làm sao chịu nổi cảnh chia cách đôi nơi? Thế nhưng dựa vào cái gì mà đòi cấm bọn họ tập võ? Triều đình cũng quá tự cao tự đại rồi!

“Phu nhân, Truy Ân.” Tiết Niệm Chung thấy đối phương lung lay, liền tranh thủ xông lên nắm chặt lấy hai tay của Hoắc truy Ân, : “Ta thích ngươi, bao nhiêu năm nay ta chưa từng thích ai như thế, đừng bỏ ta mà ”.

Hoắc Truy Ân vốn dĩ dứt khoát được. giờ lại bị Tiết Niệm Chung thế này, gần như sắp thỏa hiệp tới nơi. “Nhưng mà... nhưng mà, nếu Lạc đại ca có đến tìm ta cũng đâu có cách nào ngăn cản huynh ấy!”.

“Nếu Lạc biểu ca tới ngươi cứ giao cho ta an bài, nghìn vạn lần đừng lén lút gặp mặt người ta.” Tiết Niệm Chung hoàn toàn hy vọng vị biểu ca “dỏm” này tới.

Hoắc Truy Ân do dự trong chốc lát, sau đó bằng lòng. Tiết Niệm Chung chuyển lo thành mừng, nhịn được mà sấn tới hôn . Đại thiếu gia giả bộ rụt rè xô đẩy vài cái, sau đó chẳng mấy chốcngã vào lòng Tiết Niệm Chung, để y mặc sức hết hôn lại sờ. Tiết Niệm Chung cao hứng, hôn dính lấy đôi môi của đại thiếu gia, nỡ thả ra.

“Uổng cho ngươi là người đọc sách, cái chiêu tệ hại này học được từ đâu?” Đại thiếu gia bị hôn đến độ hô hấp khó nhọc, khẽ vung chưởng lên mặt Tiết Niệm Chung mới trốn thoát được.

Đánh là thương mắng là , Tiết Niệm Chung chỉ cảm thấy ngọt ngào quá đỗi, cánh tay ôm lấy đại thiếu gia lại siết chặt hơn chút nữa: “Phu nhân, có muốn hay ?”.

“Ngươi còn phải lên công đường cơ mà!” Hoắc Truy Ân muốn làm lỡ chính của Tiết Niệm Chung, “Mau , mau , về sớm chút là được”.

Tiết Niệm Chung vẫn cứ ôm đối phương chặt cứng, định bụng ngọt ngào thêm mấy câu nữa mới . Hoắc Truy Ân sung sướng rúc người trong vòng tay ấm áp, cũng luyến tiếc tách ra.

“Lão Chung, có câu này ta chưa từng hỏi ngươi”, Hoắc Truy Ân đột nhiên nhớ tới lúc bản thân ăn mặc thế này vào nha môn, Phó Tiểu Chu cứ nhìn bằng ánh mắt quỷ dị mãi, nhìn chòng chọc đến độ khiến phát hoảng. “Ngươi thích ta mặc nam trang hay nữ trang?”

Bạn đang ?

“Cái nào ta cũng thích.”

“ được, nhất định phải chọn cái.”

“Thế , nam trang vậy.”

Hoắc Truy Ân thình lình vùng người ra khỏi vòng tay y, nghi hoặc mà hỏi vặn lại: “ sao?”.

Tiết Niệm Chung thành gật đầu, lần đầu trông thấy phu nhân mặc nam trang, quả thực y chấn động cả người. Nữ trang tuy rằng đẹp mắt, lại hoàn toàn thể sánh được với khí thế của nam trang.

Y cứ nghĩ phu nhân rất cao hứng, ai ngờ Hoắc Truy Ân lại càng nghi hoặc hơn, truy hỏi: “Sao ngươi sớm? Báo hại ta phải mặc nữ trang lâu như thế!”.

“Ta...”

“Ấp a ấp úng cái gì, !”

“Ta cứ nghĩ ngươi...có sở thích mặc nữ trang...”

“... Mẹ kiếp!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.