Nhất Thế Triêu Hoa

Chương 16: Chương 16: Môi hở răng lạnh




Liễu Triêu Hoa nhíu chặt mày, xoa thái dương, cố nén sự choáng váng trong đầu, kêu một tiếng: “Tước Nhiên”.

Cảm giác nhè nhẹ lạnh lẽo từ trên huyệt thái dương truyền đến, một đôi tay đặt ở huyệt thái dương của Liễu Triêu Hoa nhẹ nhàng xoa: “Rất choáng váng sao?”.

Liễu Triêu Hoa gật đầu, cảm giác được sự mát lạnh dần lan tỏa, cảm giác choáng váng trong đầu quả nhiên mất đi không ít, lúc này mới chậm rãi nói: “Tước Nhiên, sự tình hôm nay chớ nói cho cha mẹ ta”. Trong thanh âm lộ vẻ uể oải, còn có chút… lo lắng.

Đôi mắt Tước Nhiên ánh lên sắc lục quang, chợt hiện ra một tia kinh ngạc: “Tại sao?”.

Liễu Triêu Hoa nhắm mắt lại dựa vào đầu vai Tước Nhiên, nhẹ giọng nói: “Ta không muốn để cho bọn họ biết”.

Tước Nhiên áp vào vai Liễu Triêu Hoa một cách tự nhiên, nghe thấy nàng ở trong ngực nhẹ giọng nói: “Ngày hôm nay ta gặp một con yêu quái bị giam”.

“Yêu?!”, Tước Nhiên cất cao giọng, lục quang màu ngọc bích phai đi, con ngươi tinh khiết trong suốt lơ đãng có chút khẩn trương và kỳ vọng.

“Đúng, đích thị là một con hồ yêu”, Liễu Triêu Hoa sau khi tựa trên người Tước Nhiên, cảm thấy thoải mái hơn: “Một con hồ yêu rất rất già”.

Đôi mắt kỳ vọng của Tước Nhiên mờ nhạt đi: “Hồ yêu… nó có làm gì ngươi hay không?”.

Liễu Triêu Hoa lắc đầu: “Nó rất tốt, Tước Nhiên, đêm nay ngươi giúp ta làm ít đồ ăn, ta muốn đi thăm hắn, đưa cơm cho hắn”.

“Triêu Hoa”, Tước Nhiên lại kêu lên một tiếng, lời nói có điểm do dự và lo lắng: “Ngươi tốt nhất không nên đi, loài hồ ly giỏi nhất là đầu độc, chớ bị bề ngoài của nó lừa, khoan nói đến chuyện đó, nó còn bị các ngươi giam, phàm là yêu quái bình thường đều sẽ giết ngươi cho hả giận, hay là lại muốn dùng ngươi làm chuyện gì đó. Mặc kệ là nó hiền lành, đáng thương cảm, ngươi đừng tín nhiệm nó một cách đơn giản!”.

Liễu Triêu Hoa từ trong lòng Tước Nhiên chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt bình thản, trong trẻo mà kiên định, gió thật to, lời nói trầm thấp mềm mỏng lãnh đạm trong gió. Kì dị là Tước Nhiên lại nghe rất rõ ràng.

“Nó sẽ không như vậy”.

Chỉ là mấy chữ đơn giản được Liêu Triêu Hoa thốt ra.

Tước Nhiên ngẩn người nhìn Liễu Triêu Hoa, Liễu Triêu Hoa mỉm cười, đôi mắt long lanh như hai dòng suối trong veo sâu thẳm: “Tước Nhiên, biểu tình của ngươi là có ý gì? Tin ta đi, nó không phải loại người như vậy…”.

“Không thể”, Liễu Triêu Hoa bổ sung, Tước Nhiên ở phía sau cũng bình tĩnh: “Hẳn là loại yêu quái này”.

“Ngươi khẳng định được ngay như vậy sao!”, âm điệu Tước Nhiên lại cao thêm, như là muốn cực lực phản bác, bài xích chuyện này.

Liễu Triêu Hoa nhìn thẳng vào đôi mắt Tước Nhiên, đôi mắt bình thản khiến Tước Nhiên nghĩ trốn tránh nó cũng là một loại tội lỗi.

“Ta tin tưởng nó, dù cho yêu ăn thịt người, người muốn giết yêu, thế nhưng, đây là chuyện giữa hai tộc. Ta với nó, bất quá chỉ là một Liễu Triêu Hoa cùng một hồ yêu mà thôi. Ta tin tưởng nó, sẽ không bởi vì nó là người hay yêu mà thay đổi”. Nói đến đây, Liễu Triêu Hoa tự nhiên lại nhớ tới cặp mắt vàng xinh đẹp, xinh đẹp đến mức không tưởng.

Tước Nhiên vô cùng nghiêm túc nhìn nàng, sau đó nói: “Liễu Triêu Hoa, ngươi thật kỳ quái”.

“Không, ta chẳng qua là tương đối minh mẫn mà thôi”. Liễu Triêu Hoa nhìn thấy đôi mắt Tước Nhiên hiện lên rõ ràng chính là ‘Ngươi thật kỳ quái’, bất luận thế nào cũng không bỏ cuộc: “Được rồi, ngươi muốn cho là như vậy cũng không hề gì, dù sao bản chất chính nghĩa của ta cũng sẽ không vì phán đoán của ngươi mà thay đổi”.

Tước Nhiên cúi đầu, Liễu Triêu Hoa không nhìn thấy thần sắc của nàng, trong không khí thầm nổi lên một chút bất an, điều này làm cho Liễu Triêu Hoa có cảm giác nguy hiểm, mà nơi nguy hiểm phát ra…

Tước Nhiên từ từ ngẩng đầu, con ngươi màu đen từ từ ánh lên sắc ngọc bích xinh đẹp. Nét mặt nàng chậm rãi thay đổi, ánh mắt hẹp dài nhướng lên, tựa như ánh mặt trời. Lông mày dài xanh biếc như nhung, thoạt nhìn vô cùng đẹp, cùng lúc một ít lông tơ màu lam xinh đẹp tô điểm trên đó, càng khiến cho khuôn mặt Tước Nhiên thoạt nhìn thêm yêu mị động lòng người.

Trong lúc biến hóa, ánh mắt hai người vẫn luôn nhìn nhau, ánh mắt Liễu Triêu Hoa vô tư, lại hiện lên một ít kinh ngạc, Tước Nhiên cũng không tìm ra một điểm tâm tình nào khác.

Tước Nhiên chỉ biến hóa một chút, giống như vẽ lên trang sức trang nhã của nữ nhân, cúi đầu cười: “Hôm nay vốn là muốn loại trừ trí nhớ của ngươi, xem ra không cần”.

Tước Nhiên dịch chuyển đến trước mặt Liễu Triêu Hoa, kề sát mặt nàng, ánh mắt nàng từ đầu đến cuối vẫn thản nhiên, dù cho chóp mũi hầu như sẽ chạm vào nàng, nàng cũng không chút nào trốn tránh.

Tước Nhiên trước sau hai bên đụng một cái vào đầu mũi Liễu Triêu Hoa, nghiêm túc nhìn nàng một cái, sau đó lui ra phía sau, đứng lên, ngẩng đầu, khẽ nâng cằm, kiêu ngạo nhìn Liễu Triêu Hoa chậm rãi nói: “Ta là tộc trưởng Tước tộc, ngươi có được sự tương đồng nhận thức với ta”.

Liễu Triêu Hoa vẫn còn cảm giác rất tự hào, nhất là sau lần đầu tiên bị lão hồ yêu đả kích ngày hôm nay, nàng cười híp mắt nói tiếng cám ơn: “Tước Nhiên, nhà ngươi có bao nhiêu con khổng tước?”.

Khuôn mặt Tước Nhiên có chút buồn bã, xoay đầu nhìn sang chỗ khác, liếc mắt khinh thường nhìn Liễu Triêu Hoa, lý lẽ hùng hồn nói: “Không có tộc nhân, ta chính là tộc trưởng.”

Liễu Triêu Hoa rất muốn nói gì đó, nhưng một giây sau, sự chua xót dâng lên trong lồng ngực, bi thương khiến cho nàng không thể nói ra thành lời.

Không có tộc nhân, cho nên ta là tộc trưởng.

Một câu nói bình thản.

Là sự bi thương của họa diệt tộc.

“Ngươi…”, Liễu Triêu Hoa muốn hỏi nàng một chút tại sao lại bị diệt tộc, nhưng lại nghĩ đến Tước Nhiên lúc lên núi nói người nhà đều bị giết, cho nên mới phải lên núi. Vẻ mặt chết lặng bình tĩnh đó của Tước Nhiên, Liễu Triêu Hoa nhớ rất kĩ, rất sâu.

“Ngươi cũng không cần cảm thấy có lỗi. Tộc nhân của ta chết, một nửa là chết vì chiến đấu, một nửa chết vì lông vũ xinh đẹp. Con người giết chúng ta, dùng lông chúng ta làm đẹp cho cuộc sống bọn họ, điểm này ta đã sớm nhìn rõ”. Tước Nhiên thấy trên mặt Liễu Triêu Hoa hiện lên một tia không tự nhiên, liền nói: “Như ngươi nói, đây là chuyện giữa hai tộc, mà ta với ngươi, chỉ là Tước Nhiên và Liễu Triêu Hoa mà thôi”.

Tước Nhiên sau khi nói xong, con ngươi phỉ thúy lóe lên ánh sáng kì diệu, nàng cương trực nhìn Liễu Triêu Hoa, rất chân thành, cũng rất nghiêm túc nói: “Ta nguyện ý, vì ngươi mà khai mở bí mật một lần”. Khổng tước tộc chỉ chú ý đến tộc nhân phô bày vẻ xinh đẹp, bởi vì lông vũ huyền diệu đẹp mắt nên đã cho tộc của họ bài học kinh nghiệm vô cùng lớn.

Tước Nhiên nguyện ý, nàng nguyện ý để Liễu Triêu Hoa nhìn thấy lông vũ xinh đẹp một lần. Ít nhất nàng có mười phần nắm chắc Liễu Triêu Hoa sẽ không lợi dụng nàng làm gì, bởi Liễu Triêu Hoa căn bản cũng không vì trang điểm mà đổi ý cần có một cái trâm trên đầu.

Cho nên Tước Nhiên rất yên tâm.

Liễu Triêu Hoa yên lặng không nói gì, khẽ nghiêng mặt qua nói: “Tước Nhiên, để hôm nào đi, ngày hôm nay ta có chút sợ. Được rồi, hồ ly hẳn là thích ăn gà chứ? Trở về lấy mấy con mang cho nó”. Từ ngực lên đến cổ dâng lên cảm giác nặng nề, khiến Liễu Triêu Hoa trốn tránh sự trang trọng và quý mến của Tước Nhiên.

“Chết tiệt!”, Tước Nhiên nổi giận: “Gà cũng thuộc điểu tộc!”.

Liễu Triêu Hoa nhìn Tước Nhiên nổi giận, khóe miệng khẽ giật giật, chẳng qua là rất biết điều, khéo léo nhận sai: “Đúng, tuy lông gà không bằng lông phượng hoàng, nhưng gà cũng là điểu”.

Liễu Triêu Hoa cảm thấy thái độ của mình rất tốt, lại thấy sau lời so sánh vừa rồi Tước Nhiên càng thêm cuồng loạn, thanh âm sắc nhọn giống như muốn xuyên thủng màng nhĩ của nàng: “Không cho phép ngươi vũ nhục Phượng Vương và Hoàng Hậu!”.

Liễu Triêu Hoa: “…”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.