Nhất Thế Triêu Hoa

Chương 40: Chương 40: Mọi thứ đều đã sẵn sàng




Bất kể là làm chuyện gì, một khi đã quyết định thì phải dũng cảm thực hiện.

Đại hội tiên kiếm mà mọi người chờ đợi từ lâu rốt cuộc cũng sắp được cử hành, trước đó hai ngày Liễu Triêu Hoa dẫn Phó Nguyên đi đến Hàn Băng huyệt gặp Nguyệt Mãn.

Tiểu hồ yêu cả người da lông xơ xác nhảy lên đầu gối Liễu Triêu Hoa, giơ chân xòe vuốt nhắm thẳng vào Phó Nguyên: “Liễu Triêu Hoa, ngươi mang một người tới đây làm gì?”

Thanh âm của Nguyệt Mãn tỏ vẻ bất mãn khiến cho Phó Nguyên đưa mắt nhìn đi nơi khác, Liễu Triêu Hoa nhìn nó với ánh mắt áy náy: “Huynh ấy, là tỷ phu của ta…”

Nguyệt Mãn sửng sốt, đôi mắt hồ ly hẹp dài liếc xéo về phía Phó Nguyên đánh giá từ trên xuống dưới: “Chậc chậc, tư chất của người này không tồi, hút nội đan của hắn hẳn là không tệ.”

Liễu Triêu Hoa búng mạnh vào trán hồ yêu: “Đừng mơ, thứ nhất, nơi này là Thiên Nguyên tông. Thứ hai, huynh ấy là người quan trọng của Triêu Dương. Thứ ba, ta không cho ngươi động đến huynh ấy.”

Nguyệt Mãn giơ chân xoa xoa chỗ trên trán bị Liễu Triêu Hoa búng vào, tỏ vẻ bất mãn nói: “Nói đi, ngươi tới tìm ta có chuyện gì?”

Liễu Triêu Hoa chậm rãi nói: “Từ trước đến nay, trận chiến với quan yêu không nhất thiết phải là một mất một còn, đôi khi còn có trường hợp quan yêu thần phục đối thủ. Hôm nay ta dẫn người này tới là hi vọng ngươi hứa với ta. Nếu như người giao đấu với ngươi là huynh ấy, thì ngươi cố gắng đừng làm hại tính mạng huynh ấy.”

Liễu Triêu Hoa nhẹ nhàng chậm rãi nói với Nguyệt Mãn, nhưng tầm mắt nàng lại nhìn về phía Phó Nguyên.

Chỉ trong chốc lát nhưng Phó Nguyên đã hiểu được ý tứ trong lời của Liễu Triêu Hoa, hắn hơi gật đầu rồi lại tiếp tục yên lặng.

“Vậy nếu không phải là hắn thì sao?” Nguyệt Mãn ở trên đầu gối Liễu Triêu Hoa ngồi thẳng lên, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn vào mắt nàng.

Liễu Triêu Hoa cười một tiếng: “Ngươi muốn làm thế nào thì tùy. Chỉ cần ngươi bảo toàn tính mạng của mình là tốt rồi.”

Thân sơ có khác, Liễu Triêu Hoa cũng không xem tất cả mọi người ở Thiên Nguyên tông là thuộc phạm vi bảo vệ của mình. Hơn nữa nàng cũng không cho rằng mình có năng lực gì để mà can thiệp vào trận đấu quan yêu này.

Nếu người đứng đầu không phải là Phó Nguyên, vậy thì mọi việc chỉ có thể tùy theo ý trời và lòng người mà thôi.

Nguyệt Mãn quay đầu nhìn kỹ Phó Nguyên một lần mới ngồi thẳng người lên gật đầu: “Ta đáp ứng ngươi. Nếu như ngày đó ra sân đấu chính là người này, ta sẽ không lấy tính mạng hắn.”

Thỏa thuận hoàn thành khiến cho Liễu Triêu Hoa đối với việc này cũng yên lòng. Nàng cũng không đi xem cuộc tranh tài, chỉ chờ nghe tin kết quả.

Cuối cùng sáu ngày tranh tài kịch liệt cũng trôi qua, tâm tư vốn bình tĩnh của Liễu Triêu Hoa vào giờ khắc này cũng không khỏi cảm thấy khẩn trương đến mức trong ngực rối như tơ vò, khiến nàng dường như không thở nổi.

Cũng may là rất nhanh sau đó, Liễu Triêu Dương liền mang theo Phó Nguyên tiến vào tiểu viện của Liễu Triêu Hoa để báo tin mừng. Phó Nguyên cả người toàn là máu, y phục rách tơi tả, nhìn hắn lúc này cũng có thể hình dung được cuộc tranh tài khốc liệt thế nào.

Phó Nguyên vừa đến trước mặt Liễu Triêu Hoa liền tháo ra bảo ngọc màu xanh lam trong cổ áo đặt vào tay nàng: “Huynh đã đoạt giải nhất. Lần này, nếu không có bảo ngọc của muội chỉ sợ huynh cũng không còn mạng mà trở về.”

Liễu Triêu Hoa hơi kinh hãi, nhìn vết nứt nho nhỏ trên bảo ngọc hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Hách Lăng dùng một pháp khí mà Giang Mạc An trưởng lão bí mật cho hắn.” Phó Nguyên chỉ nói ngắn gọn nguyên nhân, nhìn thoáng qua bảo ngọc bị nứt, ngượng ngùng nói: “Thật xin lỗi, làm hỏng bảo ngọc của muội.”

Liễu Triêu Hoa không muốn hắn phải áy náy, mỉm cười lắc đầu, nắm chặt bảo ngọc trong lòng bàn tay, chân khí thuần khiết từ lòng bàn tay nàng tràn vào bên trong khối ngọc, vết nứt mảnh như tơ nhện trên bề mặt nó liền chầm chậm khép lại.

Phó Nguyên và Liễu Triêu Dương đều có vẻ mặt đầy kinh ngạc, trợn tròn mắt nhìn vết nứt trên bảo ngọc thoáng chốc liền khép lại.

“Chỉ có thể khôi phục được như vậy thôi.” Liễu Triêu Hoa nhìn một vài vết nứt li ti còn sót lại ở trung tâm khối ngọc, có chút tiếc nuối mà thở dài. Nàng ngẩng đầu nhìn bộ dạng kinh ngạc của Phó Nguyên và Liễu Triêu Dương, đem bảo ngọc đặt vào trong tay Phó Nguyên: “Vật này đối với muội không còn quan trọng nữa, không có nó, muội vẫn đủ khả năng tự bảo vệ mình.”

Liễu Triêu Hoa dừng một chút mới tiếp tục nói: “Theo như muội biết, Hách Lăng là một kẻ lòng dạ hẹp hòi. Lúc tranh tài hắn có ý định lấy mạng huynh, vậy sau này chắc chắn sẽ không để yên cho huynh. Nếu khối ngọc này có thể cứu huynh một lần, nói không chừng còn có thể cứu huynh lần nữa.”

Liễu Triêu Dương lúc này mới lấy lại tinh thần, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía Phó Nguyên cả người đầy vết thương nói: “Đúng vậy, Triêu Hoa nói rất đúng, còn chưa kể huynh đã làm hắn mất một cánh tay. Hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho huynh.”

Phó Nguyên suy nghĩ một chút, nói lời cảm ơn rồi trầm mặc bỏ bảo ngọc vào trong ngực. Hắn nhìn thoáng qua Liễu Triêu Hoa nói: “Ngày mai chính là trận đấu với quan yêu, muội tới xem đi.” dứt lời hắn đứng đợi Liễu Triêu Dương nói mấy câu với Liễu Triêu Hoa, rồi dẫn Liễu Triêu Dương rời đi.

Liễu Triêu Hoa đẩy xe lăn đến bên cửa sổ, nhìn mây mù vần vũ trên bầu trời, từng giọt mưa phùn nhè nhẹ rơi xuống trên bề mặt trận pháp vô hình bao quanh tiểu viện, làm tỏa ra từng gợn sóng rung động mỏng manh.

Gió mang theo hơi ẩm nhẹ nhàng lướt qua mặt, Liễu Triêu Hoa hít sâu một hơi rồi thở ra, khiến cho cảm giác bất an dưới đáy lòng nàng chậm rãi theo hơi thở này mà thoát ra ngoài.

Việc gì đến sẽ phải đến.

Đã đến phút chót, nàng tuyệt đối sẽ không hối hận.

Cuộc chiến với quan yêu rốt cuộc đã diễn ra, Liễu Triêu Hoa cũng không đi xem. Bởi vì sợ rằng vẻ mặt của mình khi ra đó sẽ làm lộ ra điều gì, cho nên nàng cố gắng chờ đến lúc cuộc chiến đã kết thúc, mới đẩy xe lăn đến bên cửa sổ lầu hai lo lắng ngóng nhìn ra bên ngoài.

Tước Nhiên từ ngoài cửa vội vã chạy thẳng về tiểu lâu, vừa lên lầu hai đã tỏ vẻ vui mừng gọi: “Triêu Hoa, Triêu Hoa!”

Liễu Triêu Hoa quay đầu lại nhìn nàng, trong mắt hiện lên vẻ khẩn trương.

“Phó Nguyên thắng rồi, hắn ký khế ước với con hồ ly thối kia rồi!” trong mắt Tước Nhiên ánh lên vẻ vui mừng: “Hắn đoạt được Bích Thanh Kiếm, còn nói ta tiện thể nhắn với ngươi là lúc nào ngươi cũng có thể tìm hắn mượn kiếm!”

Liễu Triêu Hoa nghe xong sửng sốt trong một giây, sau đó mới thở phào một hơi thật dài, mệt mỏi dựa vào lưng ghế, đôi mắt trong suốt của nhìn ra ngoài cửa sổ, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mọi thứ đều đã sẵn sàng…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.