Nhất Thế Triêu Hoa

Chương 2: Chương 2: Triêu Hoa núi Tiểu Thiện




“Chân muội, hài tử của ta”. Từ phòng trong truyền ra một thanh âm nhỏ, nụ cười trên môi Dịch Cư nhạt đi, khuôn mặt tuấn tú trở nên điềm tĩnh như tiên nhân, hắn đưa đứa bé trong lòng cho Đào Chân, Đào Chân đón lấy, hỏi: “Dịch Cư sư huynh không đến thăm Uyển sư tỷ sao?”.

“Không”. Dịch Cư thản nhiên buông một tiếng cự tuyệt, xoay người rời đi.

Đào Chân ôm Liễu Triêu Hoa, thất thần nhìn bóng lưng hắn rời đi, cho đến khi từ phòng trong lại truyền đến một tiếng gọi yếu ớt, nàng mới lấy lại tinh thần, ôm chặt Liễu Triêu Hoa đi vào trong phòng, ngồi ở bên giường Căng Uyển, cười hì hì cẩn thận đặt Liễu Triêu Hoa lên giường: “Muội vừa mới gặp được Dịch Cư sư huynh, còn hỏi huynh ấy có muốn đến thăm tỷ không, huynh ấy nói không cần”.

Căng Uyển khuôn mặt thanh tú, mắt hạnh, mũi cao, khí chất tươi tắn như mưa xuân Giang Nam tháng ba, bởi vì sau khi sinh còn yếu nên càng có vẻ nhu hòa hiền lành, vội vàng quay đầu xem đứa trẻ thứ hai đang nằm trên giường, vỗ về nó, nhìn nó ngủ thiếp đi, lại nghe thấy lời Đào Chân nói liền dừng lại, ngập ngừng đáp lời: “Chân muội, huynh ấy không giống chúng ta, sớm muộn gì cũng sẽ thành tiên”.

Khuôn mặt Đào Chân hơi tái đi, nhưng ngay sau đó lại tươi cười: “Huynh ấy thế nào kệ huynh ấy, chẳng lẽ muội nói một chút cũng không được sao?… Đừng nói nữa, tỷ xem, hai tiểu thư của tỷ bộ dạng đều giống tỷ, tương lai khẳng định sẽ là hai đại mỹ nhân!”.

Căng Uyển nở nụ cười, hết vuốt ve đứa lớn xinh đẹp, lại sờ sờ đứa nhỏ có vẻ yếu đuối: “Đối với ta, chỉ cần hai đứa nhỏ cả đời này bình an tu luyện tốt công phu trừ ma là được”.

Đào Chân cười nói: “Làm sao có thể không được? Muội thấy hai đứa nhỏ này, phụ thân là Liễu Chưởng môn, thiên tư nhất định sẽ không kém, ôi chao, tỷ và Chưởng môn sư huynh đã đặt tên cho chúng chưa?”.

Căng Uyển hơi nhíu mày, đổi tư thế thoải mái nằm xuống, nói: “Ban đầu mới nghĩ có một cái tên, vốn nghĩ chỉ sinh một đứa, đâu ngờ lại có những hai đứa”.

“Uyển muội!”. Ngoài cửa vọng vào tiếng gọi to, Đào Chân vội vàng đứng lên, ánh mắt mờ ám liếc Căng Uyển nói: “Chưởng môn đã trở lại, muội đi trước kẻo chướng mắt!”.

Căng Uyển đỏ mặt không nói gì, Đào Chân cùng các nữ đệ tử hỗ trợ ở đây đều đi ra ngoài, gặp vẻ mặt lo lắng của Liễu Chưởng môn giống như đang muốn hỏi chuyện, Đào Chân vội vàng cười nói: “Chúc mừng Chưởng môn , Uyển sư tỷ sinh hai vị thiên kim, mẹ tròn con vuông!”.

Liễu chưởng môn xưa giờ mặt sắt nghiêm trang ít khi lộ vẻ vui mừng, không hề nói chuyện cùng Đào Chân, chỉ nhìn nàng gật gật đầu rồi chạy nhanh vòng qua các nữ đệ tử vào phòng trong, khiến các nữ đệ tử hì hì cười trộm.

Đào Chân khuôn mặt nghiêm túc nói với các nữ đệ tử : “Chưởng môn phu nhân đã sinh , các ngươi ai nên luyện công phải đi luyện công, nếu trễ nải lười biếng để ta biết được, tự gánh lấy hậu quả!”.

Tất cả nữ đệ tử bộ dạng phục tùng, đồng loạt dạ ran. Cả đám biết điều đi tới võ trường trước mặt Đào Chân, đợi đi được một đoạn xa mới có một hai người vụng trộm quay đầu lại nhìn, thấy sư phó không có chú ý tới, vui vẻ cười đùa náo loạn.

Đào Chân nghe thấy tiếng cười, lắc lắc đầu, đám nữ đệ tử này, không có mấy người có thiên tư tốt, thật không biết tương lai của Thiên Nguyên Tông sẽ đi đâu về đâu.

Đào Chân liếc mắt nhìn hướng Dịch Cư rời đi, xoay người chậm rãi trở về phòng mình.

Liễu Tân Chi bước nhanh vào phòng trong, vừa nhìn thấy Căng Uyển cùng hai đứa trẻ nằm ở trên giường, trong lòng vui sướng vô cùng, vội vàng ngồi xuống bên giường nắm chặt tay Căng Uyển, ánh mắt bừng sáng nói: “Uyển muội! Nàng biết không, lúc nàng vừa mới sinh, núi Tiểu Thiện phát ra tia sáng kỳ dị chói mắt, hào quang bảy sắc trông như màu sắc chim phượng hoàng vậy! Các trưởng lão đều đoán, có thể là phượng hoàng đầu thai đến nơi ở của chúng ta! Còn nữa! Còn nữa! Tối hôm qua ta mơ một giấc mộng, trong mộng có người ban cho chúng ta tên của hai đứa nhỏ!”.

Nghe đến đây Căng Uyển cũng không khỏi mừng rỡ, ngồi thẳng dậy, hết nhìn đứa lớn lại nhìn đứa nhỏ, cuối cùng ôm lấy đứa lớn vào lòng: “Thật sao?”.

“Chẳng lẽ còn có thể là giả sao!”. Đôi mắt Liễu Tân Chi sáng ngời, cao hứng phấn chấn nói: “Vốn lúc đầu chúng ta tính gọi là Triêu Dương , tối hôm qua nằm mơ, có người ban tên cho hai đứa nhỏ, một đứa tên là Triêu Dương, một đứa tên là Triêu Hoa!”.

Căng Uyển vui sướng không ngừng: “Nếu đúng như vậy, nhất định Thiên Nguyên Tông về sau sẽ có tương lai tốt!”.

Hiển nhiên là Liễu Tân Chi nghĩ tới điều này, hắn gật đầu ôm chặt Căng Uyển, cao hứng nói: “Vất vả cho nàng rồi. Hai đứa bé này chính là hi vọng của chúng ta”.

Căng Uyển đỏ mặt gật đầu, nhìn đứa nhỏ, còn muốn ôm đứa nhỏ vào trong ngực, nhưng sao có thể ôm hết, nhìn sang Liễu Tân Chi, Liễu Tân Chi cười, ôm lấy đứa nhỏ, hai người ôm hai đứa bé trong lòng, tràn đầy đầy hạnh phúc.

Liễu Tân Chi ôn nhu nói: “Sau này đứa lớn kêu Triêu Dương, đứa nhỏ kêu Triêu Hoa”.

Căng Uyển gật đầu, nhìn gương mặt nữ nhi đang ngủ say, vươn tay chậm rãi vuốt ve, cười nói: “Chàng xem hai đứa nhỏ này, lớn lên chắc cũng giống hệt nhau, làm cách nào để phân biệt được đây?”.

Liễu Tân Chi nhẹ nhàng suy nghĩ, lên tiếng: “Ta ôm là đứa nhỏ, nàng đang ôm là đứa lớn, chúng ta tìm thử xem trên người chúng có bớt hay cái gì đặc biệt không”.

Căng Uyển gật gật đầu, đúng rồi, có bớt, tương lai cũng dễ phân biệt một chút, liền cùng Liễu Tân Chi vạch quần áo của hai đứa bé nhìn xem.

Liễu Triêu Hoa vốn mệt mỏi nên đã ngủ, nhưng thanh âm của Liễu Tân Chi quá lớn đã đánh thức nàng. Nàng lặng lẽ liếc mắt ngắm tỷ muội sinh đôi, thấy nàng đang ngủ say liền nhắm mắt giả bộ ngủ, thuận tiện nghe lén vợ chồng đang nói chuyện, đang nghe lại nghe được Liễu Tân Chi tự nhiên muốn cởi quần áo nàng! Phải biết rằng thân thể này tuy nhỏ nhưng linh hồn lại là một nữ tử trưởng thành! Nàng đỏ mặt, trong lòng rối rắm, dưới tình thế cấp bách này chỉ có thể sử dụng một cách.

Ta lăn!

Liễu Tân Chi đang ôm đứa nhỏ, đứa nhỏ trong lòng hắn bỗng nhiên lăn qua lăn lại, nhắm mắt oa oa gào khóc, bắp chân trắng nõn mập mạp đạp đạp, nước tiểu của nó cứ thế làm ướt người Liễu Tân Chi.

Liễu Tân Chi sợ hãi kêu một tiếng, buông tay đặt đứa nhỏ Liễu Triêu Hoa lên giường, khó tránh khỏi có chút tức giận: “Sao lại thế này?”.

Căng Uyển trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, đặt đứa lớn xuống, ôm lấy đứa nhỏ: “Tại chàng ôm nó không đúng tư thế”. Tầm mắt hướng đến trên bắp đùi Liễu Triêu Hoa, Căng Uyển cả kinh nói với Liễu Tân Chi: “Tân Chi! Chàng mau xem này!”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.