Nhiệm Vụ Cứu Yêu

Chương 1: Chương 1: Chương 01




Chương 1

Đỉnh lầu hai câu lạc bộ linh lực là phòng nghỉ của các hội viên, cũng là trung tâm linh lực, bọn họ gọi nó là “tổng bộ”. Trong căn phòng xung quanh bốn phía cùng trần nhà đều là kính thủy tinh này, ba hội viên đang ngồi ở những vị trí bọn họ yêu thích nhất, “Truy Mộng” Huyễn Dạ

Thần Hành trong quầy bar pha rượu; “Thần Toán” Tước Lợi Nhi dựa trên bàn chơi bói bài xì phé gần đây cô rất thích; “Ngân Tuyết” Lãnh Quan vẫn là dáng vẻ già dặn, ngồi trên sô pha đơn không nói một lời, cô cho dù cả đêm cũng không mở miệng, hai người khác cũng không bất ngờ, bởi vì mọi người đối với việc cô trầm mặc đã sớm tập mãi thành quen.

“Lôi Xiết tên nhóc này thật sự tìm được ý trung nhân, chuyện này quả thực khiến người ta khó có thể tưởng tượng.” Người Huyễn Dạ Thần Hành đang lải nhải chính là hội viên duy nhất vắng họp “Tia Chớp”.

Lôi Xiết danh hiệu Tia Chớp gần đây phá lệ rơi vào tình yêu cuồng nhiệt, lại còn mang theo người yêu An Dĩ Nhạc nghỉ phép, việc này đối với ba người trước mắt còn cô đơn ở đây kích thích không nhỏ, bởi vì xét theo tính tình, Lôi Xiết đối với phụ nữ không có một chút hảo cảm làm sao có thể là hội viên đầu tiên của câu lạc bộ linh lực “tử hội” chứ?

Thế giới này càng lúc càng không có đạo lý!

“Đây là trừng phạt của thượng đế.” Tước Lợi Nhi cắn môi dưới cười trộm. Mái tóc theo sự di chuyển của đầu mà rũ xuống bên vai phát ra vầng sáng nhu hòa.

“Sao lại nói thế?” Huyễn Dạ Thần Hành nhìn cô.

“Người càng không tin tà càng dễ dàng trúng tà.” Tước Lợi Nhi nói rất huyền bí, mười phần giống thầy tướng số tiên đoán.

“Vậy sao không nói là báo ứng?” Huyễn Dạ Thần Hành buồn cười, trên mặt rõ ràng đều là trêu tức.

“Cũng có thể nói như vậy nha! Lôi Xiết kia hận phụ nữ hận đến rối tinh rối mù, kết quả còn không phải là bị đồng bào phụ nữ chúng ta anh dũng chinh phục sao!” Tước Lợi Nhi cùng cười.

“Đó là cậu ta không đủ kiên định, giống anh đây, tuyệt đối sẽ không bị sinh vật bậc thấp thu phục.” Huyễn Dạ Thần Hành cố ý chọc tức cô.

“Sinh vật bậc thấp? Nghe kìa, Lãnh Quan, Huyễn Dạ nói chúng ta là sinh vật bậc thấp a! Cũng không ngẫm lại xem anh chẳng phải là một sinh vật bậc cực thấp do một sinh vật bậc thấp sinh ra sao!” Tước Lợi Nhi lập tức phản bác, cũng gièm pha mưu đồ kích thích Lãnh Quan ở phía sau không nói một lời cùng chung mối thù.

Lãnh Quan quăng một ánh mắt giễu cợt, không có ý định gia nhập chiến cuộc. Cô lạnh lùng am hiểu nhất chính là tránh xa xem hổ đấu.

“Chờ tương lai anh bị người phụ nữ nào đó giải quyết, em nhất định sẽ nhớ chế nhạo anh!” Tước Lợi Nhi hừ một tiếng, lại tiếp tục chơi xì phé của cô.

“Bình thường đều anh ‘giải quyết’ phụ nữ, Tước Lợi Nhi.” Huyễn Dạ Thần Hành trong lời có ý.

“Xí! Anh là đồ sắc nam!” Tước Lợi Nhi làm sao có thể nghe không ra anh một lời hai ý.“Vì sao tính tình anh cùng Lôi Xiết không thể trung hòa một chút? Hai người căn bản là hai cực, một rất lạnh lùng, một lại rất tùy tiện.”

“Anh là hiền hòa, không phải tùy tiện.” Huyễn Dạ Thần Hành chỉ ra chỗ sai nói.

“Đều giống nhau, quá hiền hòa chính là tùy tiện, cũng gọi là không có cá tính.” Tước Lợi Nhi cố ý nói móc anh.

“Thích phụ nữ cũng không có gì không tốt, ít nhất anh còn biết tôn trọng phụ nữ.”

“Oh? Tôn trọng? Vừa rồi là ai nói phụ nữ là sinh vật bậc thấp?” Cô nhíu mày, bắt lấy lỗi trong lời anh nói.

Huyễn Dạ Thần Hành bỗng nhiên nở nụ cười. Người không quen mới gặp Tước Lợi Nhi nhất định sẽ bị vẻ ngoài thanh thuần vô tà của cô lừa, không biết cô đa mưu túc trí lời lẽ sắc bén ngay cả đà ông cũng cảm thấy không bằng.

“Thật thú vị, em có phát hiện lòng người thật sự so với bề ngoài còn phức tạp hơn hay không? Như bốn người chúng ta, Lôi Xiết nhìn như tuyệt tình lạnh lùng cứng rắn, trên thực tế nội tâm so với ai khác đều yếu ớt hơn; Còn em, bề ngoài hồn nhiên ngây thơ, nhưng phản ứng so với ai khác đều nhanh hơn, không cẩn thận bị em bắt lấy nhược điểm liền xong rồi.” Anh uống một ngụm rượu phân tích nói.

“Mà anh chính là người đàn ông trong ngoài không đồng nhất không hơn không kém! Đúng không? Lãnh Quan.” Tước Lợi Nhi thuận miệng nói tiếp.

“Không sai.” Lãnh Quan rốt cục cũng mở miệng. Cô nói không nhiều lắm, nhưng đừng nói là cô hiền lành, trí tuệ thông minh của cô tuyệt không dưới Tước Lợi Nhi, hơn nữa cô còn có tiếng nói gợi cảm hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài, có chút khàn khàn trầm thấp thường khiến người ta nghĩ đến giai điệu mê người của đàn cello.

Huyễn Dạ Thần Hành nhẹ nhàng cười, phong thái nho nhã luôn làm cho người ta nghĩ đến anh ta rất thiện lương, nhưng mà, Tước Lợi Nhi biết anh ta là người thâm tàng bất lộ nhất trong bốn người, anh ta lợi hại nhất chính là thái độ thân thiết lừa lòng người khác, nhưng chuyện có liên quan đến bản thân lại không bao giờ đề cập tới, vui buồn hơn giận không hiện ra mặt, trên mặt anh ta vĩnh viễn đều là nụ cười nhìn không thấu.

“Thẳng thắn mà nói, người thật sự trong ngoài không đồng nhất hẳn là Lãnh Quan mới đúng.” Huyễn Dạ Thần Hành đem mục tiêu chuyển sang Lãnh Quan.

“Oh? Mời giải thích.” Nghe nói tới mình, Lãnh Quan chủ động gia nhập cuộc nói chuyện.

“Bề ngoài như băng, nội tâm như lửa, mặt lạnh tim nóng tiêu chuẩn.”

“Tôi sao?” Lãnh Quan hỏi nhìn Tước Lợi Nhi.

“Huyễn Dạ hình dung rất khá, tuy rằng chị làm cho người ta có cảm giác lạnh như băng, nhưng em biết chị lòng mềm nhất.” Tước Lợi Nhi rất thân quen với cô, đối với cá tính cô vô cùng hiểu, Lãnh Quan chỉ không thích nói chuyện mà thôi, mà người ta quen dùng nói chuyện phiếm để tăng hiểu biết thường thích coi trầm mặc là lạnh lùng, Lãnh Quan không thích nói cười vừa vặn phù hợp hình tượng như vậy.

“Tùy mọi người nói, dù sao hình dung này đối với tôi mà nói cũng không có ý nghĩa gì.” Cô cười nhẹ, cũng quen bị người ta tùy tiện bình phẩm rồi.

Tước Lợi Nhi cùng Huyễn Dạ Thần Hành nhìn nhau, đây là Ngân Tuyết, vĩnh viễn là dáng vẻ vững vàng “không có cảm xúc”.

“Được rồi, không nói chuyện tính tình, thừa dịp hôm nay rảnh, em giúp hai người tính xem gần đây vận số như thế nào.” Tước Lợi Nhi đột nhiên tâm huyết dâng trào, đem bài đánh tan, một lần nữa tẩy bài.

“Bói toán? Bằng công lực nửa vời của em?” Huyễn Dạ Thần Hành không dám khen tặng.

“Hắc, đừng quên danh hiệu của em là Thần Toán a!” Tước Lợi Nhi ngước khuôn mặt xinh đẹp lên lớn tiếng nói.

“Làm trò, chuyên tâm nghiên cứu ‘tính nhẩm’ cùng ‘đọc nhanh’ của em đi, đừng vượt quá sức mình mà làm gì.” Huyễn Dạ Thần Hành bĩu môi, đi đến một bên.

“Hừ! Đồ đáng ghét. Lãnh Quan, đến, em giúp chị tính xem.” Cô chuyển hướng Lãnh Quan. Các cô tình cảm sâu đậm, Lãnh Quan nhất định sẽ không cự tuyệt.

Quả nhiên, Lãnh Quan không nói gì, ngồi đối diện cô cho cô bói.

Huyễn Dạ Thần Hành mở to mắt, anh thật sự rất khó tưởng tượng Lãnh Quan lạnh như băng, ít nói nhưng lại cùng Tước Lợi Nhi hoạt bát hiếu động kết thành bạn bè, đại khái chắc là cái gọi bổ sung đây.

Tước Lợi Nhi xếp một bàn đầy bài, hỏi đông hỏi tây, sau đó lại chuyển qua chuyển lại, rất có dáng vẻ thay người chỉ điểm bến mê.

Nhưng mà, khi cô mở ra lá bài trọng yếu, cô vốn đang vui vẻ liền hơi thay đổi sắc mặt, nhìn chằm chằm lá bài trong tay, cô lại ngẩng đầu nhìn Lãnh Quan, muốn nói lại thôi.

“Như thế nào?” Lãnh Quan cảm thấy khác thường, nhẹ giọng hỏi.

“Lá này không tốt, em xem lại lần nữa.” Tước Lợi Nhi cau mày, coi một lần rồi lại một lần.

Lãnh Quan đè tay cô lại, thản nhiên nói: “Quên đi, chị không tin cái này.”

“Tin hay không cũng được, nhưng chị đêm nay đừng tiếp nhận án tử gì.” Tước Lợi Nhi biết mình mặc dù không thể xưng là cao thủ bói toán, nhưng cô đối với là bài có liên quan với Lãnh Quan ở trước mắt lại cảm thấy kinh hãi.

“Vì sao?” Huyễn Dạ Thần Hành thong thả đi qua hỏi.

“Chỉ là đừng tiếp thôi!” Tước Lợi Nhi cúi đầu, vẻ mặt như gặp nạn.

“Đem bài em bói được nói ra nghe một chút.” Huyễn Dạ Thần Hành nói.

“Là lá bài vừa kỳ lạ lại nguy hiểm.” Tước Lợi Nhi đem bài quăng lên trên bàn, không còn chút hưng trí.

“Rất kỳ lạ? Rất nguy hiểm?” Lãnh Quan không chút nào để ý.

“Yêu cùng chết đồng thời hiện ra, nói rõ một chút, chính là vì yêu mà chết.” Tước Lợi Nhi có chút sầu não, lúc này cô thật hy vọng mình coi không chính xác.

“Yêu? Em tính sai rồi, Tước Lợi Nhi, con người của chị sao có thể có liên quan với yêu?” Lãnh Quan cơ hồ muốn bật cười.

“Nhưng lá bài này...” Tước Lợi Nhi muốn giải thích.

“Nếu dựa vào mấy lá bài liền có thể quyết định tương lai, con người sống còn có ý nghĩa gì?” Huyễn Dạ Thần Hành nhẹ nhàng bâng quơ muốn hóa giải bất an của cô.

“Nhưng em từng dùng bài này giúp Lôi Xiết tính qua, một lần liền coi ra anh ấy hồng loan tinh động, rất chuẩn a!”

“Vậy có thể chỉ là trùng hợp.” Lãnh Quan vỗ vỗ vai cô, tuyệt không quan tâm.

“Nhưng...” Tước Lợi Nhi còn muốn nói gì, đã bị tiếng nhạc cắt ngang.

Có khách tới cửa. Tiếng nhạc kia là chuông cửa của câu lạc bộ linh lực, bài đó có tên là khúc danh đúng là “bản giao hưởng số phận” của Beethoven.

Tước Lợi Nhi càng ngồi khó yên, sẽ là khách nào tới cửa đây?

Đột nhiên, trên máy tính nối với màn hình dưới lầu hiện ra danh hiệu bốn người, vậy là khách đang lựa chọn ai sẽ giúp chấp hành nhiệm vụ.

Một hồi lâu, “Ngân Tuyết” đèn sáng lên, khiến Tước Lợi Nhi giật bắn người, đây không phải trùng với điềm báo sao?

“Không! Lãnh Quan, hôm nay chị tuyệt đối không được tiếp án tử này!” Cô có dự cảm không tốt.

“Tước Lợi Nhi, bình tĩnh một chút, chị ngay cả nội dung ủy thác là gì cũng chưa biết.” Lãnh Quan không rõ lắm cô bé đang sợ cái gì.

“Đáp ứng em, mặc kệ nội dung là gì, đều đừng tiếp!” Tước Lợi Nhi lại cảnh cáo.

“Như vậy không phù hợp quy định, Tước Lợi Nhi.” Lãnh Quan nói xong liền đi ra cửa, muốn đi gặp người ủy thác dưới lầu.

“Lãnh Quan...” Tước Lợi Nhi mới bước ra một bước đã bị Huyễn Dạ Thần Hành giữ chặt.

“Đây là công việc của chúng ta, Tước Lợi Nhi.” Anh nhắc cô. Một khi được chọn, nếu không có nguyên nhân đặc biệt, không cho phép thay đổi người.

Tước Lợi Nhi quay đầu nhìn bài rơi vãi trên bàn, trong đó hiện ra lá quỷ bài đại biểu tử thần khiến người ta sợ hãi, tâm tình của cô liền dần dần rơi xuống đáy cốc.

Cô thật không nên bói ra lá bài quỷ dị này! Không nên...

Đi đến dưới lầu, Lãnh Quan bất ngờ thấy trong đại sảnh rộng rãi một bé trai ôm gấu Teddy trong tay.

Gương mặt thanh tú, đáng yêu, có vẻ trưởng thành sớm lại thông minh, bé trai thoạt nhìn ước chừng bảy tuổi, đứng một mình, không có chút lo lắng hoang mang.

Nó là người ủy thác? Cô trong lòng buồn bực, mắt liếc nhìn quản lí.

Quản lú gật đầu với cô, khẳng định nghi hoặc của cô.

“Nội dung.” Cô hỏi.

“Nó chưa nói, nó vừa vào cửa trước hết đã chỉ định cô.” Quản lí nhún nhún vai, đối với trường hợp đặc biệt này cũng cảm thấy khó hiểu.

Lãnh Quan đi đến trước mặt bé trai, chậm rãi ngồi xuống.“Cháu muốn mua hy vọng gì?”

Bé trai nhìn cô, trong mắt đen láy có một chút vui sướng khó có thể phát hiện.

“Người chính là Ngân Tuyết? Là Ngân Tuyết tên Lãnh Quan?” Nó thông minh nhìn kĩ cô.

“Phải.” Nó làm sao có thể biết tên cô? Trên máy tính cũng không có hiện ra tên thật của cô.

“Như vậy, xin người cứu ba con.” Nó bỗng giữ chặt tay cô.

“Ba cháu?” Lãnh Quan kinh ngạc nghe “hy vọng” của nó, vừa sợ khi cảm giác được lòng bàn tay nhỏ của nó còn lạnh hơn tay cô.

“Đúng vậy, ba con sẽ gặp nguy hiểm! Nếu ba chết, con liền sống không được!” Bé trai cầu xin nói.

“Nguy hiểm? Cái gì nguy hiểm?”

“Bị giết! Có người muốn giết ba con...”

“Cháu xác định?” Cô nửa tin nửa ngờ.

“Đương nhiên. Cho nên con mới đến nơi này tìm mọi người giúp đỡ.” Nó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, phiền não nói.

“Đợi chút, cháu làm sao có thể biết chỗ này?” Lãnh Quan phát giác bé trai thoạt nhìn rất quen, nhưng cô nghĩ không ra từng gặp qua khuôn mặt tương tự ở nơi nào.

“Con nghe người ta nói. Câu lạc bộ linh lực bán mọi hy vọng, không phải sao?” Nó ôm gấu Teddy trong tay, nhìn thẳng cô.

“Ừm. Vì sao cháu vừa vào cửa liền chọn ta?” Bé trai này lại tìm được đường vào câu lạc bộ linh lực, trong lòng Lãnh Quan có loại cảm giác quái dị nói không nên lời.

“Bởi vì con thích danh hiệu của người.” Nó nở nụ cười, khóe miệng có hai lúm đồng tiền, vô cùng đáng yêu.

“Danh hiệu của ta?”

“Đúng vậy! ‘Ngân Tuyết’ nghe qua có cảm giác thuần khiết thanh tịnh, giống như trước mắt sẽ xuất hiện một mảnh bông tuyết màu bạc, lấp lánh.”

Cô đứng lên, không nghiên cứu đến sự lãng mạn trẻ con của nó, “Nói hy vọng của cháu đi, cháu muốn ta làm gì?”

“Ba con sẽ có ba lần nguy hiểm trí mạng, xin người thay ba loại bỏ những nguy hiểm này là được.” Nó nghiêm túc nói.

“Sao cháu biết ba cháu có ba lần nguy hiểm?” Không hợp logic, trừ phi nó có năng lực tiên tri.

“Con biết mà.”

“Nếu biết, vì sao cháu không cảnh báo trước cho cha?”

“Ba con căn bản không nghe lời con nói.” Nó nản lòng cúi đầu.

Nó nói những lời này nghe qua có chút sơ hở, nhưng Lãnh Quan lại nói không ra có vấn đề chỗ nào.

“Người... Rốt cuộc có giúp con hay không?” Bé trai học người lớn nhíu nhíu mày.

“Mua hy vọng phải có tiền, bạn nhỏ à.” Cô nhìn nó.

“Com biết, hiện tại trong sổ tiết kiệm của con có một trăm vạn nguyên, có đủ hay không!” Bé trai nghiêm túc gật đầu.

“Sao cháu có nhiều tiền như vậy?” Cô hoài nghi hỏi. Đứa bé bảy tuổi làm sao có thể có nhiều tiền gởi ngân hàng như vậy?

“Ba cho con. Nếu người có thể cứu ba con, người muốn vĩ khoản là gì ba con nhất định sẽ trả được.” Bé trai dường như đối với quy định của câu lạc bộ linh lực hiểu rất rõ ràng.

“Oh?” Lãnh Quan giật mình, cô phát giác đứa nhỏ này hẳn là không chỉ bảy tuổi, xem cách nó nói chuyện, trưởng thành sớm kinh người.

“Thế nào? Người chịu tiếp chứ?” Bé trai dùng ánh mắt chờ mong nhìn cô.

Lãnh Quan nhìn quản lí, nghĩ đến lời Tước Lợi Nhi nói, trong lòng khó tránh khỏi đối với án tử đêm nay có chút không muốn nhận, nhưng mà, nhìn bé trai trước mắt vẻ mặt khẩn cầu, cô thật sự không đành lòng cự tuyệt.

Trầm ngâm một lát, cuối cùng cô nói: “Vậy một trăm vạn, về phần vĩ khoản, ta hy vọng cháu hoặc ba cháu có thể trả được thứ ta muốn.”

“A! Không thành vấn đề!” Bé trai vui mừng nhảy dựng lên.

“Đem tư liệu của ba cháu nói cho ta biết.” Cô không phủ nhận, bé trai này tuy rằng tới đột ngột, nhưng cô đối với nó có hảo cảm khó hiểu. Thật là kỳ quái.

Bé trai nói ra một chuỗi dài tư liệu, sau đó uống hết một ly lớn sôcôla sữa quản lý pha cho nó, liền kiên trì một mình về nhà.

“Thật sự không cần ta đưa cháu?” Lãnh Quan không yên tâm, câu lạc bộ linh lực cũng không phải nơi có thể đi về tự nhiên.

“Không cần ngày mai gặp!” Bé trai ôm lấy gấu Teddy của nó, vẫy vẫy tay với cô cùng quản lí, bình thản rời khỏi câu lạc bộ linh lực.

Nó... có chút không tầm thường.

Lãnh Quan yên lặng nhìn bóng dáng nho nhỏ của bé biến mất ngoài cửa lớn, trong lòng bỗng nhiên lâm vào một loại cảm xúc hỗn độn, cô không thể nói rõ đó là vui hay buồn, chỉ cảm thấy lần đầu tiên mình bị khách tới cửa làm rối loạn, đây thật sự là một hiện tượng quỷ dị làm người ta hoang mang.

“Phải cẩn thận.” Quản lí nãy giờ vẫn không nói gì bật ra những lời này.

Lãnh Quan quay đầu nhìn ông, mi nhíu chặt. Ngay cả quản lí cũng ngoại lệ cảnh cáo cô, nhiệm vụ này thật sự sẽ như Tước Lợi Nhi tính ra nguy hiểm như vậy sao?

Thôi, trước đây nhiệm vụ nào mà không nguy hiểm? Cô còn không phải nhất nhất thuận lợi hoàn thành sao, thay vì ở đây suy nghĩ miên man, không bằng bắt đầu lo lắng bé trai kia có trả được một trăm vạn không đi!

Nhắc tới xí nghiệp Trường Ấp, mọi người đầu tiên liên tưởng đến không phải là nó kinh doanh Fastfood, mà lại là tin tình cảm của hoa hoa công tử chủ tịch đương nhiệm Kha Bá Ấp.

Từ nhiều năm trước, dưới cờ xí nghiệp Trường Ấp đã có mấy chục cửa hàng ẩm thực trong ngoài nước cơm có danh tiếng, trong tay cha Kha Bá Ấp đã ổn định địa vị long đầu trong giới ẩm thực Đài Loan, không có bất luận kẻ nào có thể chống lại được.

Chủ sự hiện tại Kha Bá Ấp là người thừa kế duy nhất của Kha gia trong thế hệ này, hắn là Kha gia thiếu gia ngậm thìa vàng sinh ra, chưa từng chịu khổ, chịu cực, từ nhỏ lớn lên trong hoàn cảnh giàu có, đương nhiên dưỡng thành cá tính hoang phí phóng đãng, từ khi tốt nghiệp đại học tiến vào thương trường, phụ nữ ở bên hắn kể ba ngày ba đêm cũng không hết, hắn là người đàn ông có mới nới cũ đúng chuẩn, làm chuyện gì chỉ nhiệt tình được ba phút, đánh giá của báo chí đối với hắn vẫn là “hoa danh” cao hơn “năng lực”.

Cuối năm trước, hắn chính thức tiếp nhận việc kinh doanh của Trường Ấp, không nghĩ tới trong ba tháng liền tổn thất mấy ngàn vạn, khiến cha hắn đang ốm đau trên giường tức giận đến mức đi trình diện trước thời hạn, mà hắn lại đem toàn bộ công việc quăng cho cấp dưới, tiếp tục sống phóng túng, quấn quýt trong đám phụ nữ.

Cho nên, mỗi khi mọi người nghe thấy xí nghiệp Trường Ấp, trước hết hiện lên trong đầu nhất định là chuyện tình cảm của Kha Bá Ấp, mọi người đều ở sau lưng cười nói, nếu không phải gốc của Trường Ấp đủ dày, thì đã sớm bị vị Kha thiếu gia này làm bại hết.

Mà Kha Bá Ấp có thể được hoan nghênh trong đám phụ nữ, nguyên nhân chủ yếu không chỉ vì hắn nhiều tiền, quan trọng nhất là hắn đủ đẹp trai, ba mươi tuổi thích hợp kết hôn, dáng người cao ráo anh tuấn, gương mặt cực kì quyến rũ gợi cảm, hơn nữa lại phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết, đủ loại đặc sắc gom vào một người, hắn đã trở thành vai nam chính mê người nhất trong mắt phụ nữ.

Có lẽ hắn không phải một doanh nghiệp giỏi, nhưng hắn tuyệt đối là tình nhân hoàn mỹ nhất trong lòng phụ nữ.

Từng có tờ báo nào đó viết, cho dù Kha Bá Ấp không đi tìm phụ nữ, cũng sẽ có một đám đông phụ nữ tự động dính vào hắn, bởi vì hắn tựa như một khối thịt béo trước mặt phụ nữ, vừa ngon lại nhiều nước, người phụ nữ nào có thể không động tâm chứ? Dù sao đầu năm nay muốn tìm người chồng có tiền lại anh tuấn thật sự quá khó khăn, bởi vậy, không khó lý giải Kha Bá Ấp vì sao lại trở thành người đàn ông độc thân hoàng kim của Đài Loan.

Nhưng mà, vừa hết năm, những ngày phong lưu phóng túng của Kha Bá Ấp sẽ không còn nhiều nữa. Năm nay xí nghiệp Trường Ấp gặp một chút nguy cơ, một tập đoàn ăn uống có vốn nước ngoài khổng lồ khác chính thức tiến quân vào Đài Loan, uy hiếp nghiêm trọng đến việc kinh doanh của Trường Ấp ở bản địa, các trưởng lão của Trường Ấp đối với tin xấu này đều thận trọng, tìm phương cách phòng bị trước, chờ đối thủ khiêu chiến.

Kha Bá Ấp dưới sự thúc giục ba lần bốn lượt của tổng giám đốc Khang Chính Thời đã xuất hiện trong tổng công ty Trường Ấp, tham dự hội nghị thảo luận quyết sách.

“Chủ tịch, ‘tập đoàn ẩm thực Mỹ Vị’ định mở nhà ăn gần mỗi một cứ điểm của chúng ta, ý đồ đối đầu với chúng ta, anh xem việc này phải xử lý như thế nào?” Khang Chính Thời hỏi Kha Bá Ấp về trọng điểm của hội nghị lần này.

“Nếu Mỹ Vị cứng rắn cùng với chúng ta đối nghịch, chúng ta liền cùng bọn họ đánh bừa! Dùng tiền vốn để chấn chỉnh mỗi một cửa hàng, sợ cái gì?” Kha Bá Ấp tựa lưng vào ghế ngồi bắt chéo chân, hai tay chống trên tay vịn ghế, cầm cây bút xoay tới xoay lui. Tính cách anh là chiến tướng tiêu chuẩn, bị khiêu chiến sẽ nghênh chiến tức khắc, tuyệt không làm rùa đen rút đầu.

“Đối phương vốn so với chúng ta lớn hơn, hơn nữa lại dùng sách lược ăn no, đây đối với chúng ta mà nói là vô cùng bất lợi, cứ như vậy tùy tiện chỉnh lí rất có thể sẽ tạo thành tổn thất lớn hơn nữa.” Khang Chính Thời nhíu nhíu mày, đối với quan điểm của anh không cho là đúng. Anh ta là phần tử tinh anh lúc còn sống cha Kha Bá Ấp đề bạt riêng, năng lực mạnh, hiệu suất cao, là nhân vật linh hồn trong xí nghiệp Trường Ấp.

“Nếu sợ tôi lại làm thâm hụt tiền, vậy các người cứ nghĩ ra vài phương án cho tôi chọn đi! Khỏi mất công tôi đưa ra đề xuất lại phủ quyết, không phải rất hao tâm tốn sức sao?” Kha Bá Ấp cười lạnh một tiếng, Anh biết rất nhiều thủ hạ của cha đang chờ nhìn anh mất mặt, bọn họ hơn phân nửa cho rằng anh là thằng gu không dạy nổi, thành sự không đủ, bại sự có thừa. Nhưng mà, giống bọn họ gặp chuyện liền cân nhắc nửa ngày, làm sao có thể làm nên đại sự?

“Chúng tôi đã thảo luận qua vài phương án, rút ra một kết luận, tài vụ của Trường Ấp trước mắt đang căng thẳng, không có khả năng cải cách hoặc chuyển hình mỗi một cửa hàng, chúng tôi cho rằng xuống tay từ thức ăn mới là biện pháp tốt nhất, cho nên quyết định ha giá thành, thu hút phần đông khách hàng. Đây là kế hoạch chúng tôi nhất trí thông qua, xin anh xem qua.”

Khang Chính Thời đem một phần văn kiện đưa lên. Ở Trường Ấp, một câu của Khang Chính Thời có thể còn hữu dụng hơn một chuỗi dài chỉ thị của Kha Bá Ấp, anh ta vẫn là trụ cột của Trường Ấp sau khi cha Kha Bá Ấp chết.

Kha Bá Ấp đối với phần văn kiện kia ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái, anh chậm rãi đứng lên, quay đầu nhìn mười vị giám đốc bộ phận trên bài dài nói: “Các vị mĩ danh là muốn tôi tố chức hội nghị, nhưng trên thực tế chỉ là muốn chữ kí của tôi mà thôi, một khi đã như vậy, sao phải phiền phức thế? Có văn kiện gì cần ký cứ giao cho thư ký, kêu cô ấy đưa đến nhà tôi cho tôi ký là được, đỡ mất công tôi ở nơi này như bình hoa bị mọi người coi thành đứa ngốc!”

Chỉ bởi vì anh làm lỗ mấy ngàn vạn, cha cùng người trong công ty liền coi anh như ôn thần, phòng anh giống phòng cướp, thực làm cho người ta không chịu đựng nổi!

Kha Bá Ấp giận dữ đem phần văn kiện kia quăng lên bàn, trong lúc các giám đốc còn kinh ngạc bước ra khỏi phòng họp. Anh mới lười cùng những người đó giao thiệp, so với việc làm con rối chủ tịch, anh tình nguyện đi tìm phụ nữ nói chuyện phiếm còn hơn.

Trở lại văn phòng lớn của mình, anh phiền não ném bút trong tay vào thùng rác, cài áo khoác, quyết định rời khỏi nơi khiến anh sắp buồn chết này đây.

Đám giám đốc cao cấp này tất cả đều là cấp dưới cùng thế hệ với cha anh lúc còn sống, tính theo tuổi tác đều là chú bác anh, mọi người ỷ vào bối phận, nhìn thấy anh luôn lấy cha ra áp chế anh, không ngừng muốn anh nhớ lại công lao cùng thân phận địa vị của bọn họ ở Trường Ấp, khiến cho anh vừa nhậm chức liền gặp phải rất nhiều gánh nặng.

“Hừ! Mấy lão hồ li!” Anh vừa sửa lại caravat vừa nói.

Lúc này, điện thoại nội bộ của thư ký reo lên, giọng điệu chuyên nghiệp nói: “Chủ tịch, có vị Lãnh tiên sinh tìm anh, anh muốn gặp không?”

“Tôi phải đi, không rảnh.” Kha Bá Ấp tức giận nói.

“Nhưng anh ta nói anh ta muốn đến lấy một trăm vạn nguyên anh nợ anh ta.” Thư ký khó xử nói.

“Một trăm vạn? Tôi thiếu tên họ Lãnh một trăm vạn lúc nào?” Đôi mày rậm của anh cơ hồ dựng đứng.

“Này...”

“Cho hắn vào! Tôi muốn xem kẻ lừa đảo này có ý đồ gì.” Anh lớn tiếng hạ lệnh.

Tùy tiện liền muốn đòi anh một trăm vạn, những người đó nghĩ đến anh mở ngân hàng à? Anh tức giận cởi áo khoác, quăng lên sô pha.

Cửa mở ra, anh xoay người, đang chuẩn bị hướng người tới phát tác, nhưng lời đến bên môi, lại bị người trước mắt làm kinh ngạc, lời thô tục sớm nghĩ ra để mắng chửi người lại phải cứng rắn nuốt vào trong bụng.

Tuy rằng tóc cắt ngắn, tuy rằng mặc quần tây đen, nhưng anh có thể thề với trời, vị “Lãnh tiên sinh” này căn bản là một người phụ nữ mười phần!

Thư ký thật sự là đồ ngốc mắt mờ, ngay cả người đến là nam hay nữ cũng không phân biệt được.

“Cô...” Anh nhất thời nói không nên lời. Mặt trái xoan, một đôi mắt có thể khiến người đông lại, hai cánh môi tinh tế duyên dáng cùng cái mũi lớn nhỏ vừa phải, mặc dù trang phục trung tính, lại đẹp đến mức khiến người ta nín thở.

Trời ạ! Với sự lịch duyệt phong phú về phụ nữ của anh, liếc mắt một cái liền nhìn ra mị lực độc đáo của cô. Lời thô tục đầy bụng của anh cũng không thể phát ra với người phụ nữ như vậy.

“Anh chính là Kha Bá Ấp tiên sinh?” Lãnh Quan không không lộ vẻ gì nhìn ánh mắt kinh ngạc của anh ta. Kha Bá Ấp này hẳn không vượt quá ba mươi tuổi, thoạt nhìn không giống có đứa con bảy tuổi a! Cô bắt đầu có chút hoài nghi.

“Là tôi...” Hơi hoàn hồn, suýt nữa anh lại bị tiếng nói trầm thấp mềm nhẹ của cô làm mất hồn.

“Xin chào, tôi là Lãnh Quan, có người ủy thác tôi đến bảo vệ anh.” Cô đi thẳng vào vấn đề đem mục đích nói rõ ràng.

“Cái gì?” Một luồng sóng kinh ngạc ép tới khiến anh không kịp trả lời.

“Con trai anh mua hy vọng, nó hy vọng anh có thể bình yên vượt qua ba kiếp nạn.”

“Cái gì?” Anh vẫn như cũ dáng vẻ ngây ngốc. Cô ta đang nói cái gì? Con trai? Kiếp nạn? Hôm nay là ngày cá tháng tư sao?

“Anh chỉ biết trả lời ‘Cái gì’ sao?” Cô âm trầm hỏi lại.

“Thật xin lỗi, không phải tôi nghe lầm chứ? Cô nhắc tới... con tôi?” Đầu óc anh hơi khôi phục lại hoạt động.

“Đúng vậy.”

“Cô nói... Con trai tôi muốn cô bảo vệ tôi?” Anh hỏi lại.

“Đúng vậy.”

Kha Bá Ấp mím môi, bỗng dưng cười to. “Ôi, trời ạ, đây thật sự là chuyện vô cùng buồn cười!”

Tâm tình xấu vì tức giận trong phòng hội nghị dần dần tán đi.

Lãnh Quan nhìn anh ta, bình tĩnh.

“Tiểu thư, tôi không biết vì sao cô muốn đùa với tôi, nếu cô muốn tìm cơ hội quen tôi, vậy cô thành công rồi, bởi vì chiêu này của cô thực làm cho ta ấn tượng sâu sắc.” Kha Bá Ấp vừa cười vừa nói.

“Anh nghĩ tôi đang nói đùa với anh?” Cô lạnh lùng nhíu mày.

“Chẳng lẽ không đúng? Kha Bá Ấp tôi còn chưa kết hôn, ở đâu có con?” Anh cười đến nghiêng ngã, cô gắng hít thở.

“Oh?” Quả thực có vấn đề! Lãnh Quan bắt đầu nhớ lại mỗi một câu nói của bé trai kia.

“Nói thật, đây là lần đầu tiên tôi gặp được một người phụ nữ giống như cô vậy, cái cớ của cô rất buồn cười, phiền cô lần sau đổi lời kịch được không?” Anh vẫn không ngừng cười, hơn nữa nhìn từ trên xuống dưới thân hình cô.

Thon dài, yểu điệu, tỉ lệ cân xứng, chỉ tiếc ăn mặc giống con trai, che lấp các đường cong. Aiz! Đều là nhà thiết kế trang phục gây họa, không có việc gì lại phổ biến kiểu thời trang trung tính, nhìn xem hiện nay bao nhiêu người phụ nữ đã bỏ không mặc váy rồi?

“Nếu là con chưa đăng ký của anh thì sao?” Cô dùng giọng nói chấn động cắt ngang ánh mắt làm càn cùng giễu cợt của hắn. Nghe nói Kha Bá Ấp là hoa hoa công tử, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền, xem ánh mắt không đứng đắn kia của hắn, cô đã muốn đem mắt hắn đông lạnh thành băng.

“Chưa đăng ký?” Anh ngây ngẩn cả người.

“Tỷ như nói... con tư sinh.” Loại đàn ông phong lưu lại tác loạn này nếu có một đống con riêng cũng không khó khăn.

“Này...” Anh nhất thời nghẹn lời, thật thành mà nói, nếu có người nào có con của anh cũng không quá bất ngờ.

“Tôi không phải người nhàn rỗi không có việc gì làm mà lại đến trêu chọc anh, Kha tiên sinh, con anh vô cùng thận trọng tìm được câu lạc bộ linh lực của chúng tôi, yêu cầu tôi trừ bỏ ba lần nguy cơ anh sắp gặp, mà nó đáp ứng trả trước một trăm vạn nguyên trong tài khoản...” Tuy rằng rất ghét nói nhiều, nhưng cô vẫn quyết định lãng phí một chút võ mồm nói rõ ràng trước.

“Đợi chút!” Anh vươn tay ngăn cản cô nói, gương mặt tuấn lãng giờ phút này rối rắm thành một đám.“Cái gì câu lạc bộ linh lực? Cái gì một trăm vạn?”

“Câu lạc bộ linh lực là nơi bán hy vọng, mà con anh đã đồng ý dùng một trăm vạn mua bình an của anh. Đây là số tài khoản ngân hàng nó viết cho tôi, nó nói thời gian trước anh vừa gửi vào một trăm vạn nguyên, chỉ cần anh đóng dấu, tiền có thể lĩnh.” Cô lấy tờ giấy ra đưa cho anh.

Kha Bá Ấp cúi đầu nhìn số tài khoản trên tờ giấy kia, mày phút chốc nhíu chặt. Đúng vậy, lúc trước anh có vì bạn bè xúi giục mà đem một trăm vạn nguyên còn dư gửi ngân hàng, nhưng đây chỉ là giúp bạn lập công thôi. Vấn đề là, cô gái họ Lãnh này làm sao lại biết? Chẳng lẽ bây giờ thủ đoạn của kẻ lừa đảo đã cao minh như vậy, ngay cả việc này cũng tra ra?

Anh có chút bốc hỏa.

“Tôi mặc kệ cô là đến từ cái linh lực quỷ quái gì! Cô căn bản là kẻ lừa đảo, đúng hay không? Dùng cách buồn cười này đến vơ vét của cải, cái gì dùng một trăm vạn mua bình an, nếu thật cần an toàn, sao tôi không đi thuê bảo vệ? Việc đó cũng không tốn đến một trăm vạn!” Kha Bá Ấp mặt trầm xuống. Anh không ngại cùng mỹ nữ nói chuyện phiếm, nhưng nếu là có ý đồ khác thì đừng có mơ.

“Tôi không tranh cãi với anh, song, người ủy thác không phải anh, anh không có quyền bỏ ủy thác này, tôi đã tiếp chuyện này, phải hoàn thành. Nhưng mà, trước đêm nay nếu anh hoặc con anh không gửi tiền vào tài khoản của tôi, câu lạc bộ linh lực sẽ tự động tiêu trừ án tử này.” Cô nói xong xoay người rời khỏi, cô đã trái với nguyên tắc của mình nói nhiều lắm rồi. Có lẽ cô nên điều tra rõ trước Kha Bá Ấp có con trai thích gây sự... không, con tư sinh hay không đã.

“Chậm đã, cô luôn miệng nói tôi có con, nó có nói với cô nó tên là gì không?” Kha Bá Ấp gọi cô lại.

“Không có.” Kì thật, lúc ấy cô cũng đã quên hỏi.

“Lãnh tiểu thư, không phải tôi không cho cô mặt mũi, nhưng lập trường của cô còn không vững, lại dám đến nơi này của tôi giương oai? Không nói đến việc tôi chưa có con, chỉ bằng bộ dạng này của cô... dáng vẻ gầy yếu, cô có năng lực gì bảo vệ an toàn của tôi?” Anh chế nhạo nhìn cô.

“Nếu anh không tin tôi, tôi cũng không cần chứng minh năng lực của tôi với anh. Cáo từ.” Cô lễ phép gật gật đầu với hắn, xoay người ra cửa.

“Cho cô một lời đề nghị từ lương tâm, lần sau muốn đi lừa gạt tốt nhất đổi trang phục khác, đàn ông đối với dạng người thích ăn mặc bất nam bất nữ là chán nhất.” Anh không quên tổn hại cô.

Lãnh Quan không quay đầu, đối lời nói ác độc của anh ta cũng không phản ứng, đi thẳng ra ngoài.

Không trả tiền, sống chết của Kha Bá Ấp một chút cũng không liên quan đến cô, đương nhiên, lời anh ta nói cũng không đáng nhét vào tai cô.

Nhưng cô mới bước ra khỏi xí nghiệp Trường Ấp, bé trai kia lại đứng ngay tại cửa chờ cô, vẻ mặt nó vô cùng lo lắng, vừa thấy cô đi ra liền chạy đến trước mặt cô.

“Thế nào? Ba con chịu trả tiền không?”

“Cháu rốt cuộc là ai? Kha Bá Ấp chưa kết hôn, cũng không thừa nhận có đứa con nào, vì sao cháu vì hắn lo lắng như thế?” Cô lạnh lùng nhìn đứa bé đùa cợt cô.

“Con thật là con của ba!” Bé trai dậm chân lớn tiếng nói.

“Vậy cháu tự mình đi vào muốn hắn trả tiền, tiểu quỷ, không có tiền, mọi chuyện không bàn nữa.” Cô quyết tâm, tối qua cô đã trúng tà gì mới tiếp ủy thác của nó.

“Ba không biết con, con đi cũng vô dụng.” Nó chán nản nói.

“Nếu hắn không biết cháu, liền càng không trả tiền.”

“Nhưng mà....”

“Vụ này coi như xong, cháu lãng phí nhiều thời gian của ta lắm rồi.” Lãnh Quan bước đi.

“Không! Đừng đi! Nếu người đi, con sẽ không sống nổi! Van cầu người, người nhất định phải tin con, đi cứu ba con, được không?” Bé trai khẩn cầu.

Lãnh Quan đối với lời nó nói không tin nữa, hất tay nó ra bước đi.

“Người thật sự không giúp con?” Trong giọng nói của bé đã có tiếng nức nở.

“Đừng trách ta, đây là quy định của câu lạc bộ linh lực, nhận tiền trước...” Cô xoay người giải thích, nhưng vừa quay đầu lại, đã thấy thân thể nó trở nên như ẩn như hiện, trong lòng kinh hãi, lời nói cũng theo đó mà gián đoạn.

“Xin cứu ba con... Cứu con...” Bé trai điềm đạm đáng yêu nhìn cô.

“Cháu...” Lãnh Quan bước đi đến trước mặt nó, nắm bàn tay nhỏ bé của nó, tay trắng noãn là thực thể. Chẳng lẽ vừa rồi là cô hoa mắt?

“Người chịu giúp con chứ?” Bé trai lau đi lệ nơi khóe mắt hỏi.

“Ta sẽ tin cháu một lần, nhưng cháu trước hãy nói cho ta biết tên của cháu.” Cô thận trọng nói.

“Cháu là Đạt Đạt.”

“Đạt Đạt?”

“Phải, tên rất đáng yêu đúng không? Giống tiếng súng máy, Đạt Đạt Đạt Đạt...” Bé hồn nhiên nín khóc mỉm cười.

“Được, Đạt Đạt, nói cho ta biết vì sao cháu biết Kha Bá Ấp mười phút sau có nguy hiểm?” Chẳng lẽ đứa nhỏ này cũng có sức mạnh khác thường nào đó?

“Con cảm giác được. Đây là kiếp số đầu tiên của ba con, ba còn hai lần nữa, xin người bảo vệ ba!” Giọng điệu của nó không giống nói đùa.

Lãnh Quan chăm chú nhìn đôi mắt trong veo màu nâu của nó, trong đó không có vẻ giả dối đùa bỡn, tâm tư của nó cũng là một mảnh trong xanh phẳng lặng hồn nhiên, nó thật sự vì Kha Bá Ấp lo lắng.

“Được, nếu mười phút sau hắn đúng như lời cháu nói có nguy hiểm, ta sẽ ra tay cứu hắn, phí dụng cùng vĩ khoản chờ xong chuyện sẽ thu một lần.” Như vậy đủ nhân từ chưa?

“Cám ơn người!” Đạt Đạt vui sướng vươn tay ôm thắt lưng cô.

Cô ngẩn người, bị hành động của nó làm cả người cứng đờ.

Quen một mình một người, cô không thích cùng người khác tiếp xúc quá mức, khoảng cách an toàn thay bản thân cùng người khác bố trí cũng đặc biệt lớn, người không quen căn bản đừng nghĩ đến gần cô. Trong trí nhớ, đại khái chỉ có Tước Lợi Nhi có thể tới gần cô mà không bị đông lạnh thành cột băng, nhưng hiện tại bị Đạt Đạt hai tay ôm lấy, cô không kịp bài xích, đã bị một sự chấn động nho nhỏ trong lòng dọa sợ,

Thân hình nó mềm mại lại mang theo mùi hương đặc hữu của trẻ con tuy rằng xa lạ, nhưng rất thoải mái, cô cơ hồ đã quên phải đẩy nó ra.

“A! Người nhanh đi, ba con đã chuẩn bị lái xe rời đi, người tốt nhất phải theo dõi ba.” Đạt Đạt đẩy cô về phía bãi đỗ xe của xí nghiệp Trường Ấp.

“Cháu không đi cùng sao?” Cô ngạc nhiên hỏi.

“Không, bây giờ con chưa thể gặp ba.” Đạt Đạt gục đầu xuống.

“Vì sao?”

“Chưa đúng thời cơ. Làm phiền người, hẹn gặp lại.” Nó nói xong liền xoay người chạy về lối đi bộ ở một đầu khác.

“Đạt Đạt...” Cô khẽ gọi, cảm giác quỷ dị kia lại mạnh mẽ xuất hiện lần nữa. Thật là kỳ quái, cô rất ít khi xử trí theo cảm tính, nhưng lúc này đây cô lại không cự tuyệt được lời khẩn cầu của nó, cho dù nó từ đầu tới cuối đều lộ ra huyền cơ làm cho người ta không thể tưởng tượng, cô vẫn không thể mặc kệ nó.

Có lẽ, cô đã cảm động bởi lòng hiếu của nó! Cô đi về phía bãi đỗ xe và tự bào chữa như thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.