Nhớ Mãi Không Quên

Chương 57: Chương 57: Bắt cóc




Loan Hạo trả lời đơn giản rõ ràng: "Cố Mặc Hàm, anh có người phụ nữ anh yêu, tôi cũng vì người phụ nữ tôi yêu, chuyện này tôi bất lực."

Cố Mặc Hàm tắt điện thoại, đối với những người khác lắc đầu. Nhìn đồng hồ anh lấy giọng thoải mái mà gọi cho bố mẹ Tần Vũ Dương một cú điện thoại, đem chuyện tình Tần Vũ Dương che giấu, chỉ nói là mang cô quay về Bắc Kinh, qua một thời gian ngắn sẽ trở về.

Doãn Đông Tuân vừa lái xe vừa nhìn dáng vẻ lòng như lửa đốt của ba người, không biết nói cái gì cho phải.

Bầu không khí ở trên chiếc xe phía sau kia cũng rất khẩn trương. Lý Thanh Viễn hoặc là trước sau không nhìn Hà Văn Hiên, hoặc là không ngừng nói cho anh gần đây cậu lại vừa ý với cô người mẫu nào, Hà Văn Hiên tức giận đến nỗi liên tục giẫm chân ga.

Khi bọn họ đến thành phố C, trời đã sáng, tin tức cũng truyền đến.

Những người kia là của bang Thanh Điền. Bang Thanh Điền, tổ chức xã hội đen Nhật Bản, ông trùm Morioka Astoria, nổi tiếng là thủ đoạn độc ác, có liên quan đến một số lĩnh vực nhạy cảm. Tần Vũ Dương bọn cô đã được xác định ở Tokyo Nhật Bản, động tác gọn gàng, hoàn toàn là có tổ chức có tính toán trước.

***

Tokyo Nhật Bản.

Liễu Vận Ca lẳng lặng nhìn bông tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ một lúc, bỗng nhiên mở miệng, thanh âm lạnh như băng.

"Bọn họ sắp tỉnh, các người đi ra ngoài trước đi, lát nữa hãy đi vào, nên làm như thế nào các người đã hiểu rõ."

Một đám đàn ông Nhật Bản mặc tây trang màu đen cung kính khom lưng cúi đầu: "Vâng, tiểu thư."

Liễu Vận Ca nhìn hai người bị trói cùng một chỗ ở góc tường, thở dài, cũng đi tới ngồi xuống, đem sợi dây thừng được buộc chặt nới lỏng ra.

Rất nhanh, Tần Vũ Dương tỉnh lại, con mắt bị bịt kín, nhìn không thấy bất kỳ vật gì. Cô chỉ nhớ rõ bị vài người vạm vỡ dùng khăn tay phủ lên miệng mũi, sau đó liền ngất đi, chẳng lẽ là bắt cóc?

Cô giật giật thân thể, trói cực kỳ chắc, tay chân đều tê liệt. Cảm giác được bên cạnh còn có người, cô nhẹ nhàng kêu một tiếng:"Thanh Thu? Thanh Thu?"

Lãnh Thanh Thu giống như vừa tỉnh lại, mơ mơ màng màng đáp lại: "Ừ..."

Tần Vũ Dương lại thử dò xét tính kêu một tiếng: "Vận Ca? Cô có ở đó không?"

Liễu Vận Ca nhìn ngoài cửa sổ gốc cây hoa anh đào kia chỉ còn lại cành cây khô héo, trong lòng cảm khái, thật nhanh, cô nhớ rõ lúc cô đi cây anh đào còn mở rất đẹp.

"Ừ, tôi ở đây." Cô không yên lòng trả lời.

"Nơi này là nơi nào vậy? Bọn họ tại sao lại muốn bắt chúng tôi?" Trong thanh âm của Lãnh Thanh Thu mang theo vẻ hoảng hốt.

"Không biết." Tần Vũ Dương giờ phút này ngược lại có chút lo lắng bố mẹ và Cố Mặc Hàm phát hiện không thấy cô có thể sốt ruột hay không.

"Bọn Thạch Lỗi sẽ tới cứu chúng tôi phải không?"

Tần Vũ Dương an ủi cô ấy, tràn đầy tự tin trả lời: "Phải, nhất định! Thanh Thu, cậu đừng sợ!"

Cửa bỗng nhiên được kéo ra, Tần Vũ Dương chỉ có thể phân biệt ra những tiếng bước chân lộn xộn, sau đó liền có tiếng Hoa hơi cứng nhắc.

"Tỉnh, các cô nương?" Một thanh âm bỉ ổi vang lên.

Xung quanh còn có tiếng xì xào bàn tán, "Những cô nàng này thật đẹp, khuôn mặt xinh đẹp, vóc người lại đẹp!"

"Các người là ai! Mau thả chúng tôi!" Lãnh Thanh Thu lớn tiếng kêu lên.

"Thả các cô? Ha ha..." Xung quanh vang lên tiếng cười nhạo, "Cô nếu để cho tôi hưởng thụ một chút, tôi có thể suy nghĩ lại." Nói xong người đàn ông cầm đầu duỗi tay hướng về bọn cô.

Liễu Vận Ca rốt cuộc cũng đem mặt từ ngoài cửa sổ xoay về, lạnh lùng nhìn các cô ấy, không có một chút nhiệt độ, sự uy hiếp và lãnh khốc trong mắt không ngừng bắn ra.

Người đàn ông kia ngượng ngùng thu tay lại, "Chỉ cần chúng tôi chiếm được thứ cần muốn sẽ thả các cô về, trước lúc đó, mọi thứ đều miễn bàn, các cô tốt nhất đàng hoàng một chút, nếu không chịu thiệt là các người."

Nói xong, tiếng bước chân dần dần đi xa, tiếng mở cửa tiếng đóng cửa lần lượt vang lên.

Ba người cũng không có hứng thú nói chuyện, mỗi người đều nghĩ về tâm sự của riêng mình.

Kỳ thật trong lòng Tần Vũ Dương rất sợ hãi, cô không biết tại sao lại bị bắt cóc, không biết là ai bắt cóc các cô, không biết Cố Mặc Hàm khi nào thì tới cứu cô, mọi chuyện đều không biết.

Cô thậm chí không biết hiện tại là ban ngày hay là ban đêm, chỉ có thể nghe được âm thanh tốc tốc của tuyết rơi xuống đất ở bên ngoài, càng tôn thêm sự yên lặng trong phòng.

Sáu người vừa mới tiến tòa cao ốc Phong Hoa liền thấy Triệu Tịch Vũ đã chờ ở nơi đó, sáu người không hẹn mà gặp không để ý đến cô tôi, đi về phía thang máy.

Triệu Tịch Vũ gọi lại anh, "Mặc Hàm."

Cố Mặc Hàm có chút bực bội: "Tôi không có thời gian, cô đi đi!"

Triệu Tịch Vũ bỗng nhiên nở nụ cười, "Anh chẳng lẽ không muốn Tần Vũ Dương sớm trở về sao?"

Cố Mặc Hàm ngẩng đầu nhìn cô tôi, trong đôi mắt thâm thúy mang theo sự nghi ngờ, anh nhớ lại lời của Loan Hạo không lâu trước đây, coi chừng người bên cạnh anh. Nghi ngờ dần dần bị sự phẫn nộ thay thế, "Tôi nhớ tôi đã từng nói với cô, không được động vào Tần Vũ Dương."

Khuôn mặt tươi cười của Triệu Tịch Vũ mang theo hận ý,"Em cứ động đấy, hiện tại cho dù anh giết em, cô tôi cũng không về được đâu."

Sau đó lại có chút hả hê bỏ thêm một câu, "Đúng rồi, không chỉ Tần Vũ Dương, còn có người phụ nữ của hai người anh em tốt của anh, đúng không?"

Cố Mặc Hàm ngăn cản Thạch Lỗi và Mạc Sính Dã: "Rốt cuộc cô muốn gì?"

Triệu Tịch Vũ hời hợt, "Đơn giản thôi, anh quăng Tần Vũ Dương, ở cùng em, em sẽ lập tức thả các cô ấy ra."

Cố Mặc Hàm cười lạnh: "Cô nằm mơ!"

Triệu Tịch Vũ mang theo nụ cười thuần khiết, lời nói ra lại rất hiểm độc, "Anh có thể không chấp nhận, em nghĩ, với tư sắc của ba người bọn họ sẽ rất được đàn ông Nhật Bản hoan nghênh."

Mạc Sính Dã nghiến răng nghiến lợi, "Triệu Tịch Vũ, cô dám!"

"Không nên kích động, em sẽ cho các anh thời gian suy nghĩ, ba ngày, ba ngày sau em hi vọng nghe được câu trả lời khác." Nói xong nghênh ngang rời đi.

Đêm hôm đó, từng viện trong đại viện ở thành Bắc Kinh đều yên tĩnh.

Cố gia, Thạch gia, Mạc gia, Lý gia, Hà gia, Doãn gia, trước mỗi tòa nhà đều có một người đàn ông quỳ thẳng tắp, mà cửa chính thì đóng chặt.

Đầu gối Cố Mặc Hàm giống như bị kiến cắn, vừa đau vừa tê dại, tâm của anh càng ngày càng lạnh.

Dương Y kéo ống tay áo của Cố Mặc Hàm, Cố Mặc Thần hơi nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm tư một hồi lâu mở miệng: "Ông nội, bố..."

Anh vừa mở miệng, cụ ông Cố liền nổi trận lôi đình, "Cháu câm miệng cho ông! Thằng kia không hiểu chuyện, cháu cũng không hiểu chuyện sao? Đi cứu một người thì đơn giản như vậy sao, chuyện này dính đến quan hệ ngoại giao Trung Nhật. Nếu quả thật ông đáp ứng nó, cháu nghĩ kết cục sau này chưa? Đến lúc đó cho dù ông Cố đây vừa chết cũng khó mà cứu được!"

Ông Cố cũng vẻ mặt nghiêm nghị: "Nó nguyện ý quỳ, cứ để nó quỳ, mệt mỏi thì sẽ tự giác mà đứng lên!"

Diệp Thấm Đình nháy mắt với Cố Mặc Thần, Cố Mặc Thần lặng lẽ ra khỏi cửa.

Anh đem áo khoác lên trên người Cố Mặc Hàm, sau đó bí thư Cố không hề hình tượng mà ngồi xuống đất.

Cố Mặc Hàm ngẩng đầu hỏi, "Anh, mọi người vẫn không đồng ý, phải không?"

Cố Mặc Thần gật đầu, "Hàm Tử, ông nội và bố cũng rất khó xử."

Cố Mặc Hàm có chút bất lực: "Em biết, nhưng mà, em chỉ còn lại một con đường cuối cùng này. Em vẫn nghĩ mình không có gì là làm không được, muốn cái gì cũng đều có thể đạt được, nhưng hiện tại em ngay cả người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ được, em rốt cuộc nên làm gì bây giờ? Anh, em nên làm gì bây giờ?"

Cố Mặc Thần nhìn em trai trước mặt bỗng nhiên lòng có chút chua xót. Trước khi Cố Mặc Hàm bảy tuổi, cái thân ảnh nho nhỏ kia, luôn đi theo sau đuôi anh hỏi: "Anh, em nên làm gì bây giờ?"

Có đôi khi là làm vỡ bình hoa ông nội thích nhất, có đôi khi là không hoàn thành luyện chữ do bố yêu cầu, có đôi khi là chọc khóc cô nhóc trong đại viện. Tóm lại đều là nhiều chuyện kỳ quặc làm người khác đau đầu. Sau khi bảy tuổi Cố Mặc Hàm liền bắt đầu tự mình giải quyết những điều phiền phức này, càng về sau, Cố Mặc Hàm trưởng thành, rốt cuộc không hỏi anh cái người anh trai này. Hiện tại khi nó lần thứ hai hỏi mình nên làm gì bây giờ, Cố Mặc Thần vẫn như trước bất lực.

Anh mới vừa mở miệng, lại nghe được Cố Mặc Hàm nói,"Anh, anh không cần khuyên em, mọi người là người nhà của em, Tần Vũ Dương là người phụ nữ của em, trong lòng em, cô ấy và mọi người là giống nhau, em không thể bất chấp vứt bỏ cô ấy được."

Anh không còn lời nào để nói, lẳng lặng ở cùng Cố Mặc Hàm một đêm.

Mặt trời từ từ thức dậy, Cố Mặc Hàm nhìn vài thân ảnh ở đằng xa, gian nan di chuyển ngồi dưới đất sóng đôi cùng Cố Mặc Thần, từ từ mát xa đầu gối đã cứng ngắc, bất đắc dĩ cười mở miệng: "Anh, kỳ thật em cũng biết sẽ là kết quả này. Nhưng em vẫn muốn thử xem, ôm cái tâm lý may mắn, nói không chừng ông nội sẽ đồng ý. Bây giờ nhìn lại, xác thực là cái gì cũng có thể thử khi đã tuyệt vọng. Em muốn đi Nhật Bản, nếu như em không về được, anh thay em chăm sóc thật tốt ông nội cùng bố mẹ."

Cố Mặc Thần còn chưa nói được lời nào liền nghe được sự rống giận sau lưng: "Đây là kết quả mà cháu suy nghĩ một đêm mới nghĩ ra được? Cảnh Thiên, trói thằng này đem vào trong phòng cho tôi, nghĩ không ra thì đừng cho nó đi ra!"

Mặc dù Cố Mặc Hàm không ngừng phản kháng, nhưng do quỳ một đêm, chân bủn rủn vô lực, cuối cùng vẫn bị vài viên cảnh vệ bắt lấy khóa vào trong phòng.

Cố Mặc Hàm ngồi ở trên giường nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, sự lo lắng trong lòng từng phút từng phút tăng lên, bên tai anh vang lên lời nói của Triệu Tịch Vũ, mỗi lần nghĩ đến đó, trước mặt anh sẽ dần hiện ra từng chuyện giữa anh và Tần Vũ Dương ...

Cố Mặc Hàm, anh nếu có lỗi với em nữa ...

Tốt!

"Vũ Dương, lần này chỉ sợ anh lại nuốt lời ..." Trong giọng nói của anh mang theo vẻ thê lương và bất đắc dĩ.

Khi Diệp Thấm Đình đi vào đưa cơm cho anh, Cố Mặc Hàm đã khôi phục điệu bộ như trước, "Mẹ, mẹ nói với ông nội, con đã nghĩ thông suốt, con sẽ không nhắc lại chuyện này. Con sẽ, "Anh ngưng một chút nói tiếp, "Con sẽ quên Tần Vũ Dương, con sẽ trở về Bắc Kinh. Nhưng con cần trở về thành phố C xử lý một vài chuyện."

Anh có thể cùng chết với Tần Vũ Dương, nhưng anh không thể thay người khác quyết định, Lãnh Thanh Thu và Thạch Lỗi, Liễu Vận Ca và Mạc Sính Dã, anh không có quyền lợi quyết định vận mệnh của người khác.

Diệp Thấm Đình nhìn con trai, thở dài, bà nhìn ra được tim Cố Mặc Hàm đang rỉ máu.

Cố Mặc Hàm vào thư phòng, cụ ông Cố và Cố Dật Phong không biết nói gì đó với anh, hơn một giờ sau, mới đi ra.

Lúc anh cầm chìa khóa xe chuẩn bị ra cửa, cụ ông Cố nhìn vào ánh mắt anh nói, "Mặc Hàm, ông từ nhỏ đã nhìn cháu lớn lên, cháu khiến cho ông tự hào chính là luôn luôn nói được giữ lời được, trong đám bạn cùng lứa tuổi không có mấy người có thể làm được. Hi vọng lần này cháu cũng giống vậy.

Cố Mặc Hàm gật đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.