Nhóc Yêu, Cho Anh Xin Lỗi!

Chương 158: Chương 158




Những thước phim và sự tưởng tượng về việc mà thằng Tuấn có thể làm với thằng Quân bổng nhiên khiến Kỳ Trương trở nên ghen tức. Thằng Tuấn đã từng thay đồ cho thằng Quân, đã từng thấy cảnh thằng Quân mát mẻ… và hơn thế nữa nó không muốn nghĩ tiếp nữa, giữa hai thằng đó đã từng xãy ra với nhau chuyện gì rồi chứ? Và bây giờ thì sao? Thằng Quân đang nẳm đây bất động và nó nghĩ rằng ít nhất nó cũng phải đạt được những điều như thế.

Nó chưa từng được phép đụng chạm hay thân mật với thằng Quân, chưa hề, chưa bao giờ cả, dù rằng sâu xa đâu đó trong tâm khảm của nó đó cũng là một ước mơ rất cháy bỏng, nhưng một mặt nó lại sợ, nó lại ghê tởm chuyện đó. Chuyện nó thích một thằng con trai. Nó rất sợ. Nhưng nhìn thấy cảnh thằng Tuấn quấn quýt với người nó yêu như vậy bổng nhiên sự ghen tức, ganh tỵ bổng nhiên lớn lên lấn át cả nổi mặc cảm của bản thân. Nếu thằng Quân và thằng Tuấn không yêu nhau chớp nhoáng, mãnh liệt và minh bạch như vậy thì có lẽ suốt đời này tình yêu (cái mà ít ra nó cho là tình yêu) của nó mãi mãi nằm tận dưới đáy lòng. Thứ hổn hợp cảm xúc vừa thinh thích vừa sợ sợ cộng thêm sự căm ghét, thù hận thằng Quân khiến nó nhiều lúc không biết phải tìm lấy sự tự chủ của mình ở đâu nữa.

Nó phải làm gì thằng Quân để thỏa mãn sự yêu thích của mình, đồng thời gột rữa được mối căm hận thằng Tuấn? Giờ đây không có ai thì nó có gì phải sợ nữa chứ?

Nó chậm rãi cởi nút áo thằng Quân ra, từng phần của cơ thể của Quân hiện ra, bộ ngực nhấp nhô theo từng hơi thở làm Kỳ Trương cảm thấy chộn rộn. Nó nhẹ nhàng rút tay thằng Quân ra khỏi áo, dừng lại và ngắm nhìn thật kỹ. Trông thằng Quân cứ như một thiên thần vậy. Quân chép miệng, định nói gì đó nhưng có lẽ nó nói trong cơ mê sảng nên không thành lời.

Kỳ Trương cảm thấy hồi hộp và kích thích, nó kéo nhẹ phẹc-mơ-tuya của thằng Quân xuống, rồi từ từ kéo hai ống chiếc quần jean ra. Phần dưới cơ thể của Quân còn tuyệt vời hơn những gì Kỳ Trương tưởng tượng, nó ngắm nhìn từng micro mét những gì lọt vào tầm mắt, từ những cộng lông lăn xoăn từ rốn Quân chạy xuống rồi trốn vào dưới chiếc quần lót, xuống tí nữa, đến những góc cạnh căng tròn, vồng lên thật mạnh mẽ. Kỳ Trương như say mê với những tận hưởng, chiêm ngưỡng một kỳ quang huyền diệu của tạo hóa. Đẹp quá, nó tiếc nuối bận vào cho Quân chiếc quần xà lỏn, nó cố nén nổi ham muốn nhục dục đang xé nát, gào thét trong lòng.

Nó cố kiềm chế, tắt đèn, nằm xuống cạnh Quân, nó nắm bàn tay Quân rồi nhổm dậy hôn nhẹ lên vầng trán thằng Quân. Nó tung chiếc mền mỏng đắp ngang bụng. Nó ôm Quân trong vòng tay, mùi mồ hôi và men rượu thoang thỏang, nhưng vẫn như ngọt ngào mê đắm, nó thấy êm ái, bình an trong hương vị nồng nàn đó. Quân cựa mình, hất đạp cái gì đó ra trong giấc mơ…

Tiếng gõ lắc cắc của những người đấm bóp dạo làm thằng Kỳ Trương tỉnh giấc. Bổng nhiên Kỳ Trương cảm thấy khát khô cổ, nó lại ngồi bật dậy. Quân vẫn đang ngủ say và ngáy từng hơi đều đặn, trong ánh đèn mờ ảo, gương mặt thanh tú của thằng Quân vẫn đẹp rạng ngời đến ngạt thở. Kỳ Trương ngắm nhìn một lát rồi đứng dậy, nó lấy chai cam ép Teppi trong tủ lạnh ra và tu một hơi dài. Cơn khát hình như vẫn chưa được thỏa mãn.

Ánh đèn đường từ ngòai xa hắt lại len vào trong phòng pha vào vầng sáng của chiếc đèn ngủ đủ để nó nhìn rõ những nét mặt của Quân, vẫn cái sự tương phản đáng yêu, vẫn khuôn mặt bầu bĩnh, đôi chân mày rậm rạp như hai con sâu lông, cái sống mũi cứng cáp, nó tưởng tượng đến nụ cười và ánh mắt lúc nào cũng như chất chứa cái gì đó buồn bã của thằng Quân, những thứ ấy đốt cháy tim gan thằng Kỳ Trương.

Nó lại nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh thằng Quân, nó cuối xuống hôn lên ***g ngực rộng và căng phồng đang nhịp nhàng hơi thở, nó lịm người truớc cảm giác da thịt của Quân, nó không thể dằn được cảm giác ham muốn đang cuộn xóay trong lòng. Như một ma lực không thể kiềm chế, nó làm một cuộc thám hiểm khám phá trên ngực, trên bụng thằng Quân bằng đôi môi khát khao, bằng chiếc lưỡi tham lam của mình. Nó lướt xuống bụng Quân, những cộng lông nhỏ chạm vào chiếc môi nhạy cảm làm nó càng điên lên vì nỗi thèm muốn. Nó ấp mặt vào phần dưới bụng của Quân, một hơi ấm nhẹ nhàng, nó cảm giác được phần cơ thể của Quân cứng chắc dưới làn vải.

Nó ngồi dậy, nhẹ nhàng kéo cả chiếc quần lót và quần xà lỏn mỏng trên người Quân, cơ thể của Quân bật ra ngòai một cách ngạo nghễ, hiên ngang và đầy thách thức. Kỳ Trương run lên như trong cơn sốt, còn Quân vẫn ngủ say. Nó dừng lại tận hưởng cái cảm giác khóai lạc ngắm nhìn Quân một cách trọn vẹn, không chút mảnh quần áo vướng víu.

Nó như chồm nhẹ trên nguời Quân, hôn khắp người Quân một cách tham lam thèm khát, nó tận hưởng mùi da thịt nồng nàn, từng nụ hôn lan tỏa trên toàn cơ thể của Quân, nó cầm phần nhạy cảm nhất của Quân trong tay. Nó cúi xuống hôn nhẹ lên đó. Nó cảm thấy cơ thể mình rực cháy, đâu đó chỉ còn có tiếng ca nhục dục, lý trí đã bị phai mờ, lương tâm đã bị nhốt lại, chỉ còn nỗi hoan lạc đắm chìm và bềnh bồng.

Cái cảm giác những bộ phận nhạy cảm áp sát vào nhau thật khác lạ, thật diệu kỳ. Nó không còn cảm thấy sợ hải, hay ngại ngùng, nó thậm chí không nghĩ đến việc, lở ra thằng Quân thức giấc thì sao? Nó không còn đủ lý trí để phân tích hay lý luận điều gì nữa, chỉ có cơ thể nó và cơ thể Quân đang tiến tới sự tột cùng của niềm phấn khích.

Rồi nó nhẹ nhàng hôn lên chổ sâu kín nhất, đôi môi tham lam đầy dục vọng của nó ngập chìm phần cơ thể của Quân. Nó cảm giác được Quân đang giật giật nhẹ, nó đưa tay vuốt ve nơi ấy, nó không thể dừng tay. Nó cũng không thể dừng việc nhẹ nhàng di chuyển bờ môi mình dọc theo phần cơ thể ấy của Quân đang chìm ngập trong miệng. Quân giật người nhẹ nhẹ, nó vuốt mạnh tay hơn. Nó chợt thấy Quân cong người lên, cậu rên khe khẽ, từng dòng nước mằn mặn tuôn trào trong miệng thằng Kỳ Trương.

Kỳ Trương giật mình thấy thằng Quân nhổm dậy, vẻ mặt đau đớn, ngơ ngác. Nhưng thằng Kỳ Trương không còn ý thức gì nữa, nó tham lam nuốt lấy những tinh hoa từ cơ thể thằng Quân. Nó rã rời, chỉ còn cảm giác mênh mông, mênh mông đến lạ kỳ.

Quân vùng ra khỏi người nó, cậu đẩy đầu nó ra khỏi người mình. Cậu thảng thốt, đầu cậu chóang váng, cái giấc mơ ướt át hổn tạp, vụt biến, trước mặt cậu. Cậu và thằng Kỳ Trương đang ở chung một căn phòng những bộ phận kín đáo trên người không có một cái gì che đậy cả. Cậu thấy bắp vế chân mình ướt, cậu bổng giật mình. Quân thóang mơ hồ nhận thức được cái gì đã xảy ra và Quân rụng rời, cậu không thể thốt lên lời, cổ họng cậu khô khốc, cậu lắp bắp:

– Kỳ Trương! Mày… mày… làm cái gì vậy? Mày… mày…

Quân chợt thấy khủng hoảng khi nghĩ đến cái việc mà cậu chợt nhận thức, cậu vùng đứng lên, cậu nhảy xuống giường, rồi lao đến chiếc công tắc đèn, cậu bật lên. Thằng Kỳ Trương cũng hoảng hốt bật dậy, ánh đèn sáng lóa. Quân thấy đôi mắt thằng Kỳ Trương ngầu đỏ, tê dại, chưa bao giờ thấy mắt nó như vậy cả.

{Chôm từ truyện: “Bến đỗ cuộc đời” của tác giả CuongLongSG}

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.