Như Chưa Từng Quen Biết

Chương 11: Chương 11: TÍnh không ưa nửa câu cũng thừa




Tăng Tử Ngạo vừa đi giải quyết công việc bên ngoài về, vừa hay thấy Nick thò đầu ra ngoài phòng họp gọi Tiểu Mỹ. Đêm hôm qua, Nick đã ở lại công ty làm tăng ca cả đêm, buổi sáng đi làm anh đã bảo Nick quay về nghỉ ngơi, hiện nay đã sắp tan làm rồi, không ngờ Nick vẫn còn ở đây. Nhân viên lễ tân nói Nick chưa về, tên nhóc này đúng là muốn làm việc đến chết mới thôi?

Vào lúc đẩy cửa phòng họp ra, thấy khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc mà có phần gầy guộc đó, Tăng Tử Ngạo vô cùng kinh ngạc.

“Tiểu Kiều?” Tất cả mọi người đều hướng mắt nhìn về phía bàn họp, anh hoàn toàn không ngờ lại gặp Tiểu Kiều tại công ty của mình, hơn nữa, cô còn tới đây để dự tuyển.

Kể từ lần trước bị Tiểu Kiều đuổi khỏi nhà một cách vô tình, anh đã thực hiện đúng lời hứa, nửa tháng nay không hề đến gặp cô, hôm nay bất ngờ gặp mặt, anh cảm thấy rất bất ngờ.

Tăng Tử Ngạo đưa mắt nhìn vào vết thương trên lông mày của Tăng Tử Kiều, cô để tóc mái che bớt vết sẹo nhưng vẫn lộ chút da non hồng đỏ.

“Tôi xin phép đi trước.” Thấy Tăng Tử Ngạo bước nhanh về phía mình, Tử Kiều lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đeo ba lô lên, cúi đầu chào Nick rồi đi nhanh ra cửa.

“Đứng lại!” Tăng Tử Ngạo chẳng suy nghĩ nhiều, lập tức đưa tay ngăn lại.

“Nick, cảm ơn anh nhiều” Giọng một phụ nữ hân hoan vang lên.

Chuyên viên nhân sự Tiểu Mỹ thấy bụng dạ khó chịu phải chạy ra ngoài, giữa đường tóm được Nick đang chuẩn bị tan làm, liền nhờ anh đến giúp một lúc. Ai ngờ lúc quay về từ nhà vệ sinh, đẩy cửa phòng họp liền thấy ông chủ bên trong.

Điều khiến Tiểu Mỹ kinh ngạc hơn chính là, ông chủ trước nay mặt mày hiền hòa, vui vẻ lúc này lại sầm sì trước một cô gái xinh đẹp đến dự tuyển. Cô hiếu kì không biết cô gái xinh đẹp này rốt cuộc là thần thánh phương nào, thật không ngờ, đây chính là em gái ông chủ.

Nick ngồi trước bàn họp, quên mất mình đang định về nhà, không ngừng đẩy gọng kính lên nhìn hai người trước mặt.

Tăng Tử Kiều nhận được ánh mắt hiếu kì của mọi người liền cau chặt đôi mày. Ngay lúc này cô cảm thấy nghi ngờ, không biết có phải anh cố tình gọi cô đến phỏng vấn, sau đó tìm người đùa giỡn, để cô bị mất mặt. Cô cũng không hề chùn bước trước Tăng Tử Ngạo, vẫn mỉm cười lịch sự lên tiếng: “Thật ngại quá, tôi không đạt được yêu cầu của quý công ty, trượt vòng phỏng vấn, cho nên phiền anh tránh đường được không? Tôi phải ra ngoài rồi!”

“Em tới đây để ứng tuyển đúng không? Xem ra có vẻ không mấy cam nguyện. Được, vậy chúng ta tiếp tục cuộc phỏng vấn này. Công ty MK xưa nay luôn coi trọng thực lực, muốn ở lại nơi này thì phải xem em có thực tài không đã.” Tăng Tử Ngạo không nói thêm nhiều liền đưa tay nắm vai cô rồi đẩy ngồi về vị trí cũ.

“Này, anh làm cái gì thế? Định bắt cóc người sao?” Tăng Tử Kiều đưa lời kháng cự, không hề khách khí. Cái gì được gọi là không mấy cam nguyện, cô muốn tránh còn chẳng được nữa là.

“Sao thế, không phải em tới đây phỏng vấn xin việc sao? Bây giờ anh đích thân phỏng vấn em, có vấn đề gì sao? Hay là em đã phủ nhận năng lực của bản thân? Công ty MK kinh doanh hợp pháp, tuyệt đối không gây ra những chuyện phạm pháp đâu mà lo.” Tăng Tử Ngạo không chịu buông tay, đoán chắc cô muốn bỏ chạy, liền ấn mạnh bàn tay trên đôi vai cô, dùng ánh mắt cảnh cáo, anh không ngại lôi lôi kéo kéo cùng cô ngay trước mặt mọi người.

Thấy Tử Kiều đã từ bỏ chống cự, Tử Ngạo liền nhoẻn miệng cười, nhanh chóng bước đến trước mặt Nick nói vài câu, sau đó Nick quay người rời khỏi. Anh ngồi xuống, quay sang nói với Lâm Tiểu Mỹ đứng cạnh bên đang há hốc miệng rằng: “Tiểu Mỹ, tôi sẽ đích thân phỏng vấn Tăng tiểu thư, cô ra ngoài trước đi.”

Lâm Tiểu Mỹ gật đầu như gà mổ thóc, tuy rất muốn đứng hóng chuyện thêm một lúc nữa, thế nhưng ông chủ đã lên tiếng, cô đành phải ra ngoài, đồng thời cũng nhẹ nhàng đóng cửa phòng họp lại. Tăng Tử Kiều mím chặt môi, quay đầu nhìn đi chỗ khác, tránh nhìn vào người đàn ông khiến cô gặp ác mộng kia. Tăng Tử Ngạo cầm hai tờ đơn đăng kí dự tuyển của cô lên xem, một cái là bản đăng ký trên mạng, một cái vừa điền xong.

Anh đọc kĩ cả hai bản đăng kí này, sau đó ngước mắt lên, trở về bộ dạng nho nhã, điềm đạm như mọi ngày, cũng không còn khí thế ép người đáng sợ khi nãy nữa, nghiêm nghị lên tiếng: “Tăng tiểu thư, cô chắc chắn là mình đến MK dự tuyển chứ không phải đến để đùa giỡn chứ?”

Phí lời? Tử Kiều ngước mắt lên nhìn anh, nhướng cao đôi mày, không hề yếu thế: “Anh cho rằng công ty của mình là công viên Disney Land sao? Nếu không phải đến phỏng vấn xin việc, ai có thời gian ngồi đây đợi hai, ba tiếng đồng hồ?”

Tại sao bất cứ ai nhìn vào bản đăng kí của cô đều đặt câu hỏi như vậy? Coi cô là kẻ thần kinh sao? Biết trước MK là công ty của anh, có dùng kiệu tám người khiêng cô cũng chẳng thèm đến. Tăng Tử Kiều không còn ngu ngốc như trước kia, lấy sinh mạng của mình ra để đùa giỡn nữa.

Tăng Tử Ngạo lại nhìn Tử Kiều, hoàn toàn không tức giận vì câu nói của cô khi nãy. Anh liền đặt hai tờ đăng kí đó lại, đẩy ra trước mặt cô rồi nói thêm: “Vấn đề thứ hai, cả hai bản đăng kí này đều do em viết hay sao?”

Tăng Tử Kiều cầm hai bản đăng kí lên nói: “Bản được in ra là do bạn thân tôi gợi ý điền vào, cũng có thể coi là do chính tôi viết.”

Tăng Tử Ngạo cầm bản đăng kí do Tử Kiều viết tay lên rồi nói: “Bản này ngoại trừ tên họ, ngày sinh, số chứng minh thư nhân dân, trường đại học cùng chuyên ngành tốt nghiệp và phương thức liên lạc ra, tất cả bên dưới đều để trống, anh không cho rằng với thái độ như vậy, em thực sự thành tâm đến đây phỏng vấn xin việc. Bây giờ có rất nhiều người thất nghiệp, vậy nên lượng người cần công việc cũng rất nhiều. Tăng tiểu thư, lẽ nào em không ý thức được rằng hành động này của mình rất lãng phí thời gian của người khác sao? Em cảm thấy MK sẽ tiếp nhận một người dự tuyển như em ư?”

Tăng Tử Kiều hoàn toàn không hề bất ngờ khi anh nói như vậy, bởi vì lúc điền bản đăng kí này, cô đã lường trước sẽ gặp tình cảnh như vậy rồi.

“Khoảng thời gian trước, tôi gặp phải chuyện bất ngờ, tạm thời mất trí nhớ. Tuy bạn tôi khuyên nên viết đầy đủ mọi thông tin trên bảng đăng kí này, thế nhưng cũng chính vì thành ý, cho nên hôm nay tôi mới để trống những chỗ đó. Tôi không cho rằng lúc phỏng vấn lại dựa vào những điều do mình học thuộc lòng từ trước cùng những kinh nghiệm mà tôi hoàn toàn không có để được sự chấp nhận của công ty.” Nói xong, Tử Kiều khẽ hếch chiếc cằm của mình lên. Động tác nhỏ này của cô thực sự rất quật cường nhưng lại mang chút đáng yêu.

Tăng Tử Ngạo cúi đầu xuống, khóe miệng bất giác nhoẻn lên, nhưng chỉ sau vài giây, anh lại nói tiếp: “Tăng tiểu thư, đầu tiên, đối với việc em bị mất trí nhớ, anh vô cùng tiếc nuối, thế nhưng với vị trí chủ quản khách hàng này, cần phải có năng lực giao tiếp xã hội tốt, mối quan hệ rộng, năng lực nghiệp vụ xuất chúng mới có thể đảm nhiệm được. Dựa vào tình hình trước mắt của Tăng tiểu thư, chưa có đủ những điều kiện trên, công ty MK không có ý định bồi dưỡng một người hoàn toàn mới, hơn nữa lại còn bị mất trí nhớ.”

Tử Kiều khẽ hưm một tiếng rồi đáp: “Nói đi nói lại thì công ty MK các anh chính là coi thường con người. Vị lúc nãy cũng vậy, anh bây giờ cũng vậy, tôi đã nói là tôi muốn đi rồi, anh còn bắt tôi ở lại phỏng vấn làm gì? Người lãng phí thời gian chính là anh mới đúng.”

“Không phải là coi thường người mất trí nhớ. Cho dù Tăng tiểu thư không mất trí thì dựa vào kinh nghiệm làm việc được điền trên này, anh cũng không nghĩ rằng em thích hợp với vị trí chủ quản khách hàng này. Người chủ quản khách hàng không đơn giản chỉ là đứng trước gương thôi là đủ.” Anh khoanh hai tay lại, tựa lưng ra phía sau, đôi mắt hẹp dài nhìn về phía Tử Kiều rồi nói thêm: “Anh là một thương nhân, cho nên, mọi người có câu, bỏ ra một đồng phải lấy về mười đồng.”

Tăng Tử Kiều im lặng một hồi, đột nhiên đứng dậy thu lại hai bản đăng kí trên mặt bàn, gấp lại đặt vào túi của mình, sau đó nhìn về phía Tăng Tử Ngạo, cười nhạt rồi nói: “Tính không hợp nửa câu cũng thừa. Bây giờ không chỉ bản thân anh thấy không thích hợp mà tôi cũng cảm thấy bản thân vô cùng không hợp. Tạm biệt.” Nói xong, cô đeo ba lô lên, quay người đi không chút do dự, lẩm bẩm mắng thêm một câu: “Đúng là tên đàn ông xấu xa, không có mắt nhìn người.”

Câu mắng này tuy nhỏ nhưng vẫn truyền rõ bên tai Tăng Tử Ngạo, hai bàn tay anh bỗng nắm chặt lại, thế nhưng gương mặt anh tuấn kia chẳng có chút biểu hiện nào khác thường, chỉ bình tĩnh nhìn theo Tử Kiều chứ không hề ngăn cản.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.