Như Nguyệt Như Thu

Chương 55: Chương 55




Trong lòng Liễu Tương Vân cả kinh, tựa hồ mất hết tất cả dũng khí, muốn từ bỏ, nhưng là nghĩ đến mười mấy năm trước, chỉ một phút thoáng nhìn, tâm hồn thiếu nữ tựa hồ đã bị lấy mất. Biết rõ ràng con người xinh đẹp kia vô cùng lạnh lùng, chỉ sợ kiếp này hắn cũng không tiếp nhận mình, trong lòng vẫn yêu cùng hận, chỉ có thể bước tiếp, kỳ vọng có thể ở bên người đó. Hơn nữa vì để thấy được Nguyệt Như Tuyết, chính mình đã phải tác động Nhất trang lầu hai nhị thế gia đến Nguyệt Thanh cung bái kiến, nhưng có ai biết nhược điểm chính mình cũng bị người kia bắt lấy, vừa lúc có thể lợi dụng dã tâm của người kia. Nhìn Nguyệt Thu Triệt ngồi bên cạnh Nguyệt Như Tuyết liếc mắt một cái, trong lòng âm thầm nhớ lại Nguyệt Như Tuyết đối đãi với Nguyệt Thu Triệt ôn nhu hiếm thấy, lại nhìn nhìn Liễu Thanh Vân bên người, dũng khí chậm rãi tăng trở lại.

“Nguyệt cung chủ có nhớ rõ chuyện đã xảy ra tại đại hội võ lâm lần trước hay không?” Liễu Tương Vân thoáng tự hỏi một chút, nhìn Nguyệt Như Tuyết có vẻ đã mất kiên nhẫn đưa ra vấn đề.

Nguyệt như tuyết cũng không có trả lời, mà là chuyển hướng Nguyệt Tinh cùng Nguyệt Trúc đứng một bên. Nguyệt Tinh cùng Nguyệt Trúc hầu hạ Nguyệt Như Tuyết nhiều năm như vậy, làm sao không biết ý tứ của hắn. Nguyệt Tinh nhanh chóng trả lời: “Trước khi sáng lập Nguyệt Thanh cung, cung chủ có tham gia đại hội võ lâm một lần, khi đó chỉ có mình ta đi theo hầu hạ cung cung chủ.” Nguyệt Tinh tựa hồ cũng nhớ tới chuyện tình lần đó, trong lòng rõ ràng kế tiếp Liễu Tương Vân muốn làm sự tình gì, hơi thâm ý nhìn Liễu Tương Vân cùng Liễu Thanh Vân.

“Cung chủ hẳn là cũng nhớ rõ lần đó đại hội võ lâm cử hành tại Hương Vân lâu, mà Tương Vân còn cùng cung chủ gặp mặt ……” Nói đến sau lại, thanh âm cũng dần dần thấp đi xuống, trên mặt cũng có mây đỏ, tăng thêm vài phần tư sắc.

Chuyện kể rằng đến phần này, còn không lý giải được chính là ngốc tử . Mọi người nhất thời dùng ánh mắt đen tối nhìn Nguyệt Như Tuyết cùng Liễu Tương Vân.

Nguyệt Tinh liếc mắt xem thường một trong võ lâm tam đại mỹ nữ trước mắt, lại nhìn nhìn biểu tình thờ ơ như trước của Nguyệt Như Tuyết, trong lòng thở dài một tiếng, làm nô tì chính là khổ a, chính chủ nhân hoàn toàn không nhớ rõ mình làm qua sự tình gì, chỉ sợ ngay cả Liễu Tương Vân là ai cũng không biết, ai kêu trong lòng cung chủ chỉ có thiếu chủ a. Nói đến Thiếu chủ, Nguyệt Tinh hồ nghi nhìn Nguyệt Thu Triệt một cái, trong lòng nghi hoặc như thế nào Thiếu chủ không có phản ứng gì a, thật sự là kỳ quái! Chính là Liễu Tương Vân nói đến phần này, mình còn có thể làm gì bây giờ mà? Ghé người thì thầm bên tai Nguyệt Như Tuyết, nói đúng thì năm đó mình biết rõ chuyện tình, không phải là sáng sớm ngày thứ ba đại hội võ lâm, mình đi hầu hạ cung chủ rời giường, bên cạnh còn có một Liễu Tương Vân đang nằm đó thôi, cũng không phải là chuyện chấn động gì, người không phong lưu uổng thời thiếu niên thôi; Thật giận chính là Liễu Tương Vân nhắc lại chuyện xưa, sẽ không phải muốn lừa đảo đi?

“Triệt nhi, không tin ta sao?” Nguyệt Như Tuyết hiểu sự tình, tựa hồ lí so mấy ngày nay Nguyệt Thu Triệt khác thường cũng đoán được một chút, vì thế truyền âm nói chuyện với người đang ngồi đờ đẫn.

Nghe được ở thanh âm ở đáy lòng mình vang lên, Nguyệt Thu Triệt chuyển hướng nhìn người khiến mình xấu hổ cả buổi sáng, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Nguyệt Như Tuyết, sửng sốt vài giây, mới đáp: “Tin tưởng, ta tin tưởng Tuyết.”.

“Vậy là tốt rồi.” Có Triệt nhi cam đoan, Nguyệt Như Tuyết lúc này mới nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Liễu Tương Vân đang đứng trước mặt mình, lạnh lùng nói: “Chuyện xưa nhắc lại, có việc?”.

“Cáp ~ cáp ~” Giang Hải Minh nghe thế, hợp thời cười to vài tiếng, “Không thể tưởng được Liễu lâu chủ cùng Nguyệt cung chủ quan hệ không nhỏ a!” Cơ hồ không ai phản ứng, đành phải xấu hổ nở nụ cười, sau đó đổi đề tài, “Vậy hôm nay, Liễu lâu chủ muốn chúng ta đến làm chứng, không biết cần làm gì a?”.

“Nguyệt cung chủ, vốn chuyện cũ đã qua, ta cũng không hảo nhắc lại cái gì, chính là có chuyện tình ta nhất định một mực tìm cơ hội nói cho cung chủ.” Liễu Tương Vân không nhanh không chậm nói, kéo Liễu Thanh Vân lên phía trước “Cung chủ, Vân nhi là hài tử của cung chủ.”.

“Của ta?” Khóe miệng gợi lên cười lạnh, tựa hồ khinh thường, tựa hồ không cần, làm cho người ta đoán không ra tâm tư.

“Vâng.., đúng vậy.” Liễu Tương Vân cố lấy dũng khí, “Ta nhìn thấy cung chủ đối với Phong thiếu hiệp sủng ái, cho nên mới dám đem sự thật này nói cho cung chủ.” Người thông minh vừa nghe “Phong thiếu hiệp”, ba chữ này, liền biết Liễu Tương Vân có chủ ý gì, hiện tại ai chẳng biết Dương Vũ Phong là Thiếu chủ Nguyệt Thanh cung, có người nào dám vô lễ không kính xưng Nguyệt Thu Triệt một tiếng “Thiếu cung chủ”.

“Chẳng trách Liễu lâu chủ vẫn không chịu lộ ra phụ thân Thanh Vân là ai, nguyên lai đúng là Nguyệt cung chủ a, chúc mừng chúc mừng.” Vẻ mặt Bắc Đường Giản như thay bọn hắn ba người một nhà đoàn viên mà cao hứng, còn kém không tiến lên kéo bọn hắn, làm cho bọn họ kích động ôm nhau .

“Cha, ngươi không có việc gì đứng một bên đi.” Bắc Đường Hạo ngồi bên cạnh Bắc Đường Giản, lôi kéo vẻ mặt hưng phấn kích động của phụ thân, người không biết còn tưởng rằng chính cha mình nhận thức đứa con thất lạc đã lâu mà!

“Chúc mừng Liễu lâu chủ, chúc mừng Nguyệt chủ.” Giang Hải Minh cũng phụ hoạ nói, “Không thể tưởng được Nguyệt cung chủ đã lâu không xuất hiện trên giang hồ, vừa ra liền gặp được chuyện may mắn như thế!”.

“Phải không?” Nguyệt Như Tuyết nhìn mọi người trước mắt, hừ lạnh một tiếng.

“Cung… Cung chủ?” Liễu Tương Vân kinh hồn táng đảm, không biết lần này mình đặt cược có chính xác hay không.

Liễu Thanh Vân vẫn nhìn không chuyển mắt vào người xinh đẹp nhưng lạnh lùng như nguyệt kia, có chờ đợi, vui sướng, ưu sầu…

Nguyệt Thu Triệt vẫn ngồi ngốc nhiên như trước, nhìn mình bàn tay trắng nõn của mình, giống như bàng quan.

Bị đứa con giữ chặt, Bắc Đường Giản im lặng đứng, cùng Hàn Kiếm và Giang Hải Minh nhìn nhau, nín thở.

Ba người nhóm Đông Phương Mạch lo lắng nhìn Nguyệt Thu Triệt, trong lòng đều cảm thấy giờ phút này hắn còn bình tĩnh như vậy, quả thật không tầm thường , dù sao quan hệ của hai người kia, bọn hắn thập phần rõ ràng.

Mọi người ở đây nín thở một lúc, Lam Vân Thiên đứng lên, hướng Nguyệt Như Tuyết hơi vuốt cằm, liền cứ thế tiêu sái đến trước mặt Liễu Thanh Vân, xem trên xem dưới, xem trái xem phải, khiến Liễu Thanh Vân rất là xấu hổ. Rốt cục Lam Vân Thiên tựa hồ xem đủ, lại nhìn chằm chằm Liễu Tương Vân trong chốc lát.

Trong lòng Liễu Tương Vân hoang mang rối loạn , che dấu ho khan một chút, “Không biết Lam giáo chủ đối với hai mẫu tử chúng ta có gì chỉ giáo?”.

“Chỉ giáo thật không dám, nhưng là Lam mỗ có nghi hoặc muốn hỏi, thật sự là quá tò mò.” Lam Vân Thiên vẻ mặt xin lỗi, chân thành phi thường.

“Không biết Tương Vân có thể trả lời câu hỏi?”.

“Liễu lâu chủ được võ lâm công nhận một trong tam đại mỹ nữ, mà Nguyệt cung chủ lại là tuyệt thế chi tư, vì sao dung mạo Liễu công tử thật sự là phi thường bình thường, đương nhiên không thể so sánh với dung mạo hai vị.” Lam Vân Thiên nói ra nghi vấn của mình.

Mọi người vừa nghe, thấy có lý, sôi nổi gật đầu.

“Ta nghĩ nếu nói Nguyệt Thiếu chủ là hài tử của Nguyệt cung chủ, như vậy sẽ có ít người nghi ngờ, nhưng nếu là Liễu công tử…….” Chưa nói hết, nhưng đủ để tỏ rõ ý của mình, Lam Vân Thiên liền trở về vị trí.

Liễu Tương Vân lộ ra biểu cảm khó xử, rồi sau đó tựa hồ không quá tình nguyện nói: “Kỳ thật từ lúc Vân nhi mười tuổi, ta liền đem dịch dung đan thêm vào đồ ăn của hắn, nên mới như vậy.”.

“Nương!” Không hiểu vì sao nương của mình lại làm như vậy, Liễu Thanh Vân liền cắt ngang lời nói của Liễu Tương Vân.

“Đều là ta sai, thật sự là bộ dáng ngươi cùng Nguyệt cung chủ càng ngày càng giống, nương sợ có người nhận ra, cho nên… Cho nên mới bất đắc dĩ .” Liễu Tương Vân mang vẻ mặt bi thương.

“Thì ra là thế.” Giang Hải Minh tràn đầy cảm xúc, đồng tình nói.

Bỗng nhiên, Nguyệt Thu Triệt từ chỗ ngồi của mình đứng lên, hướng Liễu Thanh Vân đi đến.

“Triệt nhi?” Nguyệt Như Tuyết nghi hoặc kêu, lại không được đối phương đáp lại.

Nguyệt Thu Triệt đứng trước mặt Liễu Thanh Vân, Liễu Thanh Vân theo bản năng lui về phía sau, nhưng tay Nguyệt Thu Triệt đã đặt lên cổ tay của hắn, giữ im lặng trong chốc lát, lập tức rời đi. “Hắn quả thật phục dịch dung đan quá nhiều năm, để khôi phục diện mạo như cũ chỉ sợ thật lâu.”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.