Những Bí Ẩn Của Lãnh Đạo Thú Tính

Chương 383: Chương 383: Bị hại rồi




“ Chú cảnh sát, cháu bị oan, là có người vu oan cho cháu, để thứ này vào trong túi của cháu, chắc chắn không phải đồ của cháu, cháu không buôn thuốc phiện, xin hãy tin cháu. Cháu thật sự là người tốt, cháu không làm bất cứ việc xấu nào.” Nước mắt tôi dường như trực trào ra rồi.

Tại sao? Tôi lại gặp phải tai bay vạ gió thế này chứ?

Tôi muốn gọi điện cho Lạc Mộ Thâm, nhưng viên cảnh sát đó đã tịch thu đồ đạc của tôi bao gồm cả điện thoại, tôn chẳng còn có cơ hội ấy.

“ Hừm, trẻ trung xinh đẹp, làm việc gì không làm, đi làm việc này, toàn thân hàng hiệu đều là do buôn bán thuốc phiện mà ra phải không?” Một vị cảnh sát khác dùng ánh mắt khinh thường nhìn tôi, bọn họ quả quyết đeo còng số 8 lên tay tôi, dắt tôi lên chiếc xe cảnh sát cách đó không xa.

Tôi nhìn xuyên qua cửa sổ xe cảnh sát dưới sự chỉ chỏ của mọi người, những nhóm người không hiểu chân tướng sự việc cũng biết ở đây vừa bắt được nữ buôn bán thuốc phiện, rất nhanh, tôi bị trở thành kẻ buôn bán thuốc cấm trong mắt họ, tôi nhìn thấy có người còn lắc đầu ngán ngẩm: “ Ồ, người con gái đó rất xinh đẹp. Tại sao lại làm cái việc không có lương tâm này chứ? Nên xử bắn!”

Nước mắt tôi chảy xuống, không phải tôi mà, không phải tôi.

Tôi là dân lành, tại sao tôi lại trở thành kẻ buôn bán thuốc phiện chứ.

Mặc dù hồi nhỏ tôi luôn ngưỡng mộ cảnh sát, cảm thấy ngồi xe cảnh sát thật sự rất uy phong, nhưng tôi chưa bao giờ ngờ có một ngày tôi lại ngồi trong buồng phạm nhân của xe cảnh sát thế này.

Tôi dùng hai tay đeo còng số 8 cố bám vào khung sắt của xe cảnh sát, nhìn thấy người đàn ông quấy rối tôi vừa nãy cũng lẫn trong đám đông đó, khi tôi hoảng hốt nhìn về hướng hắn ta, tôi nhìn thấy hắn ta cũng nhìn tôi, trong ánh mắt đó mang theo nụ cười nham hiểm chế giễu tôi.

Tôi bừng tỉnh hiểu ra rồi.

Không sai, chính là thằng cha này đã hại tôi.

Nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc đó, hắn ta lập tức mất hút trong đám đông đó rồi.

Tôi lập tức hét lên với mấy viên cảnh sát đó: “ Cảnh sát, cảnh sát, kẻ mang chất cấm là tên đàn ông đó, là hắn hại tôi, các người mau đi bắt hắn đi!” Nhưng mấy viên cảnh sát đó lạnh lùng trách mắng tôi: “ Cô trung thực cho tôi chút, nếu không trung thực, tôi cho cô thử roi điện đấy, không chăm chỉ làm người, lại còn đi buôn bán thuốc phiện, còn muốn làm gì nữa?”

Tôi run rẩy khắp người, không dám nói gì nữa, tôi bây giờ thật đúng là rơi vào tình cảnh cứt vàng rơi dưới đũng quần rồi, không muốn đái cũng phải đái, tôi nói không rõ được bản thân mình thế nào nữa rồi, tôi thật sự rất sợ hãi tiếng lạch tạch của roi điện đó dí sát vào người tôi, tôi thật sự rất sợ hãi. Lúc này, tôi thật sự cảm thấy rất cô đơn sợ hãi.

Nước mắt tôi chảy đầm đìa, dường như đứng trước chính nghĩa, tôi thật sự thành tội phạm rồi.

Anh Đại Thâm, anh biết em bây giờ thế nào không? Em bị người ta bắt vì tội buôn bán thuốc phiện, bị đưa vào đồn công an rồi.

Tôi ngồi thu mình trong xe cảnh sát, khóc tức tưởi.

Tôi cảm thấy mình trong bất giác, thân thể đã bị sa vào trong lưới đen rồi, không có cách nào vùng thoát được.

.....

Ở đồn cảnh sát nhìn qua khung sắt.

Tôi cả đêm mất ngủ, tôi không tài nào chợp mắt nổi, tại vì tôi không phải đi du lịch, không phải ở trong khách sạn xa hoa sang trọng, mà là bây giờ thân thể đang bị giam cầm, nếu như tôi có thể ngủ được, thì thật gan tôi quá to rồi.

Cả đêm, tôi dường như thức trắng trong sự giày vò khó hiểu.

Tôi chỉ thiếu việc hát lên lời bài hát đau thương: “ trong tay cầm chiếc bánh ngô, trong món ăn không có một giọt dầu......cuộc sống khổ đau như thế......”

Tôi không biết, người như tôi vốn dĩ là đối tượng được người khác ngưỡng mộ, đột nhiên lại ngồi trong lao tù thế này.

Tôi cảm thấy lời nguyền rủa của bọn họ hình như linh ứng rồi, may mắn của tôi đến đây là hết rồi, bắt đầu càng ngày càng đen đủi rồi?

Tim tôi lại co thắt lại, dường như sắp nghẹt thở rồi.

Hai tay tôi ôm lấy hai chân, từ từ ngẩng đầu lên, đờ đẫn nhìn về phía trước.

Ánh sáng của buổi sớm đã chiếu vào khung cửa sổ của bức tường đối diện, một đêm hỗn loạn đã qua đi, cuộc đời tôi trong một đêm ngắn ngủi đã thay đổi kinh thiên động địa như thế, tất cả những gì vốn có dường như không tồn tại nữa rồi.

Trong thời gian ngắn ngủi này, tôi đang từ cánh cửa chiếc xe xa hoa bị rơi xuống trở thành phạm nhân trong chốc lát rồi?

Sự thay đổi này quả thật lớn quá, con người thủ đoạn như thế, tôi quả thật không thể chấp nhận được, nếu như tôi có bệnh tim, có lẽ tôi bây giờ đã bị phát bệnh mà chết rồi.

Tôi cảm thấy cuộc đời mình bây giờ thật giống bộ phim bi ai trên truyền hình vậy.

Tôi chưa bao giờ tin tôi có thể ở cùng bọn người phạm tội, trước nay chưa bao giờ nghĩ tôi có thể vào trong nhà giam tham quan trong hoàn cảnh này, hơn nữa lại dưới thân phận phạm nhân.

Đúng rồi, dưới thân phận buôn bán ma túy, đây là tội lớn nhất mà, giết người còn có kéo dài thời hạn gì đó, nhưng còn tôi, nếu như thật sự phạm tội nghiêm trọng này, thế thì tôi chỉ có bị tử hình, không còn đường nào khác.

Vừa nghĩ đến đây, tim tôi lại nhói lên, quả thật như sắp bắn ra khỏi họng rồi.

Tôi sẽ chết sao? Tôi vẫn đang là người con gái trẻ trung nhiệt huyết, mới hai mươi ba tuổi, cuộc đời của tôi bỗng dưng mà im bặt, viết lên bức ảnh con số sao?

Tôi sẽ chết thế nào? Là một phát súng bắn trúng đầu, hay là tiêm cho tử hình?

Nếu như thật sự phải tử hình, tôi có thể chọn tiêm cho chết không, nghe nói sẽ không đau đớn có phải không?

Nếu như bị đạn bắn trúng đầu, như thế sẽ rất xấu xí, hơn nữa trước lúc chết vẫn còn đau đớn một hồi.

Tôi nghĩ như thế, quả thật sợ chết mất.

Bố mẹ ơi, bố mẹ có biết bảo ngọc minh châu của bố mẹ bây giờ đang nằm trong đồn không?

Bố mẹ ơi, con không có tội, con không muốn chết, con bị oan ức.

Anh Đại Thâm, anh mau về đi, mau về cứu em, em sắp chết rồi.

Tôi cắn chặt răng, gần như sắp khóc thành tiếng rồi, nước mắt tôi rơi đầy mặt, khóc nức nở.

Người canh đồn đem tôi nhốt trong một căn phòng âm u tối tăm, ngoài thẩm vấn tra xét ban đầu ra thì không có ai đến tìm tôi nữa. Trong phòng rất lạnh. Hệ thống sưởi không đủ, đặc biệt là sau nửa đêm cái lạnh đó còn buốt vào tận xương, tôi thu mình ngồi đờ đẫn ở góc tường, nhiệt độ cực kỳ thấp đó khiến nước mắt rơi trên mặt tôi dường như sắp đóng băng rồi, tôi cảm thấy mình giống như ở trong địa ngục vậy. Những kẻ tình nghi bị nhốt trong phòng khác cũng kêu gào khổ sở trong đêm lạnh buốt này, tiếng rên rỉ, tiếng gào thét, tiếng nước chưa khóa hẳn ở đầu vòi nước nhỏ giọt tí ta tí tách rơi xuống, thời gian cũng trôi theo những âm thanh này.

Buổi tối này tôi nghĩ về rất nhiều chuyện, kể cả việc mình quen biết Lạc Mộ Thâm và f4 còn cả Dạ Thiên Kỳ, kể cả lúc đau thương và vui vẻ, kể cả việc bọn họ bao dung và quý tôi, kể cả việc tôi là nha đầu bình thường trở thành người con gái cao sang, cho đến ngày hôm nay trở thành phạm nhân.

Cuộc đời tôi thật sự giống như xe qua núi vậy, lúc lên lúc xuống, cuối cùng, tôi lại lao xuống đồng ruộng như thế này? Thật sự tôi không thể chấp nhận được.

Đây gọi là: Người ở trên cao không qua được lạnh mà!

Lẽ nào nơi cao này không phải là nơi cho những người con gái bình thường như tôi đứng sao? Tôi vừa bò lên đến đỉnh tương đối huy hoàng, đã lập tức bị người ta nhẫn tâm đạp xuống rồi?

Sau đó như thế còn chưa đủ, khi tôi ngã mặt mũi đầy bùn đất còn chưa đủ, mà còn cần mạng của tôi, tôi mới hai mươi ba tuổi, tôi sắp trở thành ma chết oan vật vờ trên đường xuống suối vàng rồi sao?

.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.