Những Dòng Sông Zadaa

Chương 30: Chương 30




NHẬT KÍ # 23

(TIẾP THEO)

ZADAA

(@magic_178820 type)

Teek đưa tụi mình vào ngôi nhà nhỏ - một lối vào phòng kiểm soát trung tâm từ phía trên. Trong nhà có một thang máy đưa chúng mình thẳng xuống dưới. Teek giải thích:

- Cửa thang máy sẽ mở trực tiếp vào phòng kiểm soát.

Loor tiếp:

- Ngay khi cửa mở, yếu tố bất ngờ không còn nữa. Chúng ta phải hành động nhanh nhạy, dứt khoát.

Mình nắm chặt cây gậy. Nhũng ngày đứng bên lề của mình đã hết. Hy vọng mình đã sẵn sàng. Loor đã trao cho mỗi người một mục tiêu. Từ trên sàn nhỏ, chúng mình đã đếm được năm bảo vệ, một bên hai, một bên ba canh gác hai bên phòng. Nếu họ vẫn còn giữ vị trí cũ, tụi mình sẽ nhào ra phía có ba bảo vệ. Mình tấn công bảo vệ Tiggen bên phải bệ kiểm soát. Đó là nhiệm vụ dễ nhất. Nếu làm chớp nhoáng, gã bảo vệ đó sẽ không kịp biết cái gì đập hắn. Sẽ khác với các tên còn lại. Loor và Teek phải vượt qua mình để hạ các tên ở xa hơn, dọc theo bệ kiểm soát. Mấy bảo vệ đó có nhiều thời gian để phản ứng và tự vệ hơn. Alder và anh bạn Tiggen lãnh việc gay go nhất. Họ phải băng qua phòng để loại hai bảo vệ tại đó. Trong khi họ di chuyển, hai bảo vệ kia sẽ kịp đoán ra sự việc, vì thế dù bằng cách nào, một giây có ý nghĩa quyết định thành công hay thất bại.

Thình lình mình có cảm giác choáng váng, tay đầm đìa mồ hôi, làm rơi cây gậy. Ước gì có đôi găng tay. Không có thời gian để căng thẳng nữa. Với một tiếng thịch, thang máy đã đưa tụi mình tới sàn. Cửa mở. Không ngập ngừng một giây, cả năm chúng mình lao ra. Không hò hét xung phong. Mỗi giây bất ngờ đều vô cùng quý giá.

Mục tiêu của mình đang đứng quay lưng lại. Hắn không hề biết chuyện gì sắp xảy ra. Mình xông tới sau hắn… rồi lưỡng lự. Một hành động hoàn toàn sai lầm, nhưng mình không thể… Không vì cái câu “đừng bao giờ xuất chiêu trước”. Xuất chiêu trước trong khi đối thủ ơ hờ là thích đáng. Trong trường hợp này, chiêu đầu tiên sẽ là chiêu cuối cùng. Nhưng mình không làm được. Mình không thể đập đầu một gã hoàn toàn không phòng thủ.

Sai lầm lớn. Hắn không ơ hờ lâu. Ngay khi thấy Loor và Teek vọt qua để tấn công hai bảo vệ kia, hắn cảnh giác ngay. Tên này khá thật. Chắc hắn đã kịp nhận ra, nếu hai kẻ tấn công bỏ qua hắn, hẳn sẽ còn kẻ khác đang tiến tới. Kẻ đó là mình. Không nhìn lại, hắn quất gậy sắt ngược ra sau. Quá nhanh. Cây gậy lướt qua ngực giáp da của mình. Chỉ thêm một li là mình nếm mùi điện giật, và “màn diễn” sẽ kết thúc trước khi kịp bắt đầu. Tỉnh người vì cú đánh trượt, mình phang một cú lên cánh tay cầm gậy của đối thủ, bắt hắn phải quay theo đà gậy. Mình xoay người, vòng ra sau, nện một phát ngay gáy hắn bằng đầu gậy. Hắn lăn đùng xuống sàn và… không ngóc dậy nữa.

Mình đứng đó, lòng dập dồn cảm xúc. Mình vừa đập hắn. Thật mạnh. Khi đánh với tên sát nhân Tiggen tại Mooraj, mình đã đập dồn dập nhưng không làm hắn tổn thương. Vì mình đã do dự. Lúc đó, mình đổ thừa vì quen đấu với một khúc tre, không quen sử dụng một cây gậy gỗ nặng nề. Thật ra, ý nghĩ rằng sức đập vỡ đầu một con người là trái với bản chất của mình. Mình đâu phải một kẻ bạo tàn. Nhìn gã bảo vệ Tiggen mê man nằm đó, mình nghĩ có lẽ mình đã lầm. Có lẽ sau cùng thì mình đã là một kẻ bạo tàn. Đó là một cảm giác không vui.

Loor kêu lớn:

- Pendragon!

Tiếng gọi của cô kéo mình về thực tại. Ngước nhìn, mình thấy cả hai gã bảo vệ bên phần sân của tụi mình đều đã bị đánh bất tỉnh. Loor và Teek đang kéo họ về phía mình và thang máy. Mình thấy các thành viên ưu tú của Rokador đang khiếp đảm nhảy khỏi ghế, co rúm lại với nhau. Tất cả đều đang nghĩ tụi mình là cánh quân đầu tiên của chiến binh Ghee và cái bẫy giết người của họ đã mở ra quá muộn. Mình không định cho họ biết sự thật. Các kỹ sư trên bệ kiểm soát hoảng sợ nhìn xuống tụi mình.

Alder và anh chàng Tiggen kia cũng đã thành công. Cả năm bảo vệ đều bất tỉnh. Nhìn lên sàn đi nhỏ, mình ngoắc tay gọi bạn của Teek. Hắn ngoắc lại, rồi chạy đi khóa cửa. Tới lúc này mọi chuyện đều tốt đẹp.

Teek nói;

- Chúng ta sẽ đưa họ lên bằng thang máy. Lên tới mặt đất, các bạn có thể đóng thang máy từ đó.

Loor bảo:

- Bạn đã hoàn tất một việc đúng, Teek ạ. Dù chuyện gì xảy ra từ đây, bạn cũng phải hiểu điều đó.

Teek gật. Mình nghĩ anh ta tin lời Loor, nhưng không vui:

- Chúc các bạn may mắn. Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại và…

Teek bỗng ngưng bặt. Một giây trước mình nghe một tiếng rít sắc gọn, nhưng chưa đoán được là gì. Teek trợn trừng mắt nhìn chúng mình, rồi đổ xuống sàn. Cắm ngập trên lưng anh là… một mũi tên bạc. Tất cả vội nhìn lên sàn đi nhỏ…

Một bảo vệ Tiggen. Nhưng không phải bạn Teek. Bạn của Teek đã chết rồi. Anh ta nằm trên sàn đi nhỏ, một mũi tên bạc cắm trên ngực. Hai chân đứng vững chãi trên anh là kẻ sát nhân. Nỏ trên vai, hắn đang nhắm thẳng vào tụi mình và… bắn.

Chúng mình tản mác, núp sau những thùng phuy dựng đứng. Loor và mình nhảy về một phía. Alder và anh bạn Tiggen nhảy sang phía kia.

Mình la lên:

- Chính nó! Tên ám sát tại Mooraj.

Đó là gã đã giết Bokka. Hắn đã trở lại. Chúng mình bị mắc kẹt. Ló đầu ra khỏi thùng phuy, hắn sẽ bắn ngay một mũi tên lẹ như tia la-de.

- Mở các cổng phía nam ra.

Kẻ ám sát gào xuống các kỹ sư đang ở trên bệ kiểm soát. Các kỹ sư không biết phải làm gì. Vừa sợ vừa bối rối. Các nhà lãnh đạo Rokador cũng vậy, họ hoảng hốt co cụm vào nhau.

- Alder!

Mình la lớn về phía Alder. Làm cử chỉ bắn tên, như hỏi “Nỏ của anh đâu?”. Alder nhún vai, chỉ về mấy Tiggen đã bị tụi mình tấn công. Nằm bên đám thân hình bật động là cái nỏ.

- Tôi đi lấy.

Vừa nói, Loor vừa rướn người chạy.

- Không!

Mình kêu lên, giữ cô lại. Một mũi tên bay vút sát Loor. Nếu mình không kịp ngăn lại, Loor đã trúng tên rồi.

Cô ấy bảo:

- Pendragon, chúng ta phải làm gì chứ? Nước ngập tới nơi rồi!

Đó là giây phút đáng sợ. Từ chỗ đang núp, chúng mình không có cách nào ngăn cản các kỹ sư xả nước ngập tràn. Nhưng nếu bước ra là chết. Mình đề nghị:

- Chúng ta cùng xông ra một lúc. Hắn không thể bắn tất cả được.

- Anh thì không được, Pendragon.

Loor nói rồi nhìn sang phía Alder ra hiệu cả hai sẽ cùng tiến ra, mong là chỉ một người lãnh tên thôi. Mình kêu lên:

- Tất cả cùng ra, hoặc không ai hết.

Gạt Loor ra, mình sẵn sàng nhảy vào tuyến lửa. Mình không là anh hùng. Không muốn chết. Những gì mình làm không vì quá can đảm, mà vì tế bào não bị kích thích quá độ, biết thảm họa cận kề. Mình xông ra, không suy nghĩ.

Nhưng không cần thiết nữa. Vừa nhảy từ sau thùng phuy ra, mình thấy một điều không ai ngờ. Nhất là tên sát nhân trên sàn đi nhỏ. Quá chăm chú vào tụi mình, hắn không nhận ra là chưa hoàn tất phát tên đầu tiên.

Teek đã nhặt cây nỏ lên.

Anh lăn nghiêng, nhắm, rồi bắn. Mũi tên bay ngược lên, lao tới mục tiêu. Nhắm rất chính xác. Tên sát nhân vẫn còn cây nỏ trên vai khi bị mũi tên của Teek ghim ngay giữa ngực. Hắn bật ngược ra sau, lảo đảo. Dội lưng vào lan can, vũ khí rơi ra ngoài, rồi hắn rơi theo. Tên sát nhân lộn nhào xuống khoảng không, thân thể rơi phịch trên mặt đất. Không cần phải kiểm tra xem hắn còn có thể bắn tụi mình hay không nữa. Kẻ giết Bokka đã chết. Một kết thúc thích đáng.

Chúng mình đều chạy tới Teek. Loor tới trước, quỳ xuống bên anh ta. Teek nằm nghiêng, mũi tên vẫn còn trên lưng. Cái áo Rokador màu trắng đẫm máu. Chúng mình không thể làm gì cho anh ta được nữa. Teek thì thào:

- Lẹ lên. Phải ngăn chặn ngay nước lụt.

Loor nghẹn ngào:

- Bạn thân ơi, Bokka hẳn sẽ hãnh diện vì bạn.

Teek gượng cười nói với cô:

- Đừng để cái chết của chúng tôi thành vô ích.

Nhìn lên người bạn Tiggen, Teek thì thầm:

- Giúp họ.

Sau câu nói cuối cùng đó, Teek nhắm mắt, lìa đời.

Không còn đủ thời gian để thương tiếc Teek, Loor nhìn lên người bạn Tiggen còn lại, nói:

- Đưa các bảo vệ kia ra khỏi đây.

Anh chàng Tiggen gật đầu, bắt đầu kéo mấy bảo vệ bất tỉnh tới thang máy.

- Để tôi giúp một tay.

Alder vừa nói vừa kéo hai bảo vệ. Nhìn hai đứa mình, anh ta bảo:

- Hành động.

Mỗi đứa vội nhặt một cây gậy sắt của bảo vệ Tiggen, rồi mình và Loor chạy lại cái thang đầu tiên, dẫn lên bệ kiểm soát. Mình lên trước. Tất cả kỹ sư đều đứng bên một mặt bảng kiểm soát – mặt có những cần nhỏ để mớ các cổng phía nam.

Mình la lớn:

- Ngừng lại!

Vẻ khiếp đảm, nhưng họ không nhúc nhích. Có lẽ mình không đủ uy bắt họ lùi lại. Nhưng chắc chắn Loor làm được. Vừa thấy cô tiến tới – một tay cầm gậy gỗ, một tay gậy điện – bốn vị kỹ sư lùi ngay khỏi bảng kiểm soát, co cụm với nhau như những đứa trẻ chết nhát.

Đưa cao vũ khí, Loor ra lệnh:

- Đóng các cổng lại!

Trông các kỹ sư như sắp ngất xỉu hết, nhưng họ vẫn đứng yên.

Từ bên dưới một tiếng nói vang lên:

- Đừng nghe chúng!

Đó là một lãnh đạo già – người duy nhất đủ can đảm tách khỏi nhóm.

- Nếu vâng lệnh chúng, là hành động phản nghịch.

Các kỹ sư làm một hành động, hành động duy nhất họ có thể làm vào lúc này. Họ chạy. Chen nhau leo xuống thang, họ chạy tới các nhà lãnh đạo. Lão già đứng chống tay lên sườn, ngạo mạn nhìn lên tụi mình. Mình không quan tâm. Lão nghĩ gì không thành vấn đề. Mình bảo Loor:

- Chúng ta phải tự đóng máy thôi.

Hai đứa nhìn hàng cần kiểm soát cổng phía nam. Hình như mới chỉ vài cổng được mở. Chưa quá muộn. Phải tập trung. Mình nắm ngay một cần bẻ ngược lại. Lập tức kim đồng hồ trên cần hạ xuống ngay. Mình làm y như vậy với hai cần còn lại. Giờ thì các cổng phía nam đã đóng lại. Quá đơn giản. Hay là mình tưởng đơn giản? Chuyện đâu kết thúc dễ vậy. Mình bảo Loor:

- Không biết chúng ta có thể giữ nơi này được bao lâu. Nếu các bảo vệ Tiggen khác xông vào, trước khi các chiến binh Ghee tới, họ sẽ giết chúng ta và đưa các kỹ sư kia lên để kiểm soát lại.

- Không còn cách nào khác hơn là phải cách ly họ với bảng kiểm soát càng lâu càng tốt.

Chúng mình đang nắm ưu thế, nhưng được bao lâu? Nhìn hàng cần điều khiển, mình chợt có một ý định.

- Hay… tụi mình đóng nó lại luôn?

Loor phản đối:

- Chúng ta không thể “đóng” được cả một đại dương.

- Nhưng chúng ta có thể làm cho không ai có thể điều hành được nó nữa.

- Ý anh là phá hủy hết các cần kiểm soát?

- Nếu đám bảo vệ Tiggen nhào vào đây, chúng ta tiêu chắc. Nhưng nếu các cần kiểm soát bị phá hủy, sẽ làm chúng bị trì hoãn đủ lâu để các chiến binh Ghee kịp đến.

- Quá liều. Chúng ta đâu biết gì về những máy móc này…

Ngay lúc đó, một điều làm chúng mình phải quyết định. Trên sàn đi nhỏ, bảo vệ Tiggen ùa vào bằng cả hai ngả. Anh bạn Tiggen của tụi mình trên đó không bao giờ có cơ hội để chốt cửa lại. Muốn tới chỗ tụi mình, đám bảo vệ còn phải xuống hết hai cái thang dài, rồi leo thang lên bệ. Nhưng chúng đã khởi sự. Đánh thì đánh, sợ gì. Nhưng chúng quá đông. Chúng sẽ mau chóng chiếm lại bảng kiểm soát và trao lại cho các kỹ sư.

Loor nhìn những cần bạc nối thành một hàng dài, nâng cây gậy điện của Rokador, chạm nhẹ vào một cần, rồi giật mạnh. Cái cần bạc bật tung ra như nắp chai sô đa. Cô nhìn mình cười. Mình cũng nâng gậy Rokador làm như cô. Rất tốt. Hai đứa mình vội vàng hủy hết tất cả những cần nhỏ trên bảng điều khiển, hy vọng làm nó thành vô dụng, ít ra là trong một thời gian.

Đám bảo vệ đã xuống được nửa thang. Khi chúng lên tới bệ kiểm soát, thì tụi mình đã hoàn tất công việc.

Một kỹ sư, chắc đã thấy hai đứa mình đang làm gì, chạy tới chân bệ la lên:

- Đừng. Ngừng lại ngay. Các người không biết là đang làm gì đâu.

Có chứ. Tụi mình biết là đang làm gì chứ. Tất cả những cần nhỏ điều khiển các cổng phía nam sẽ hư hỏng hết.

Loor hỏi:

- Đủ chưa?

Vừa đập nát những đồng hồ, mình vừa bảo:

- Cho chắc ăn.

Loor làm theo mình. Hai đứa phá hủy hoàn toàn bảng kiểm soát.

Viên kỹ sư vội vàng leo lên thang, gào lên:

- Tôi xin các người ngừng lại ngay đi.

Rồi cả bốn kỹ sư đều leo thang, lên bệ. Họ không còn sợ nữa. Ít ra là không sợ hai đứa mình nữa. Nhưng khi họ lên tới nơi, bảng kiểm soát đã thành vô dụng. Mình nói:

- Các chuyên gia đây rồi. Bây giờ hãy cố gây lũ lụt trong lòng đất đi.

Ông ta nói như khóc:

- Không thấy sao? Chính các người đang gây nên chuyện đó.

Hả? Là sao? Hai kỹ sư chạy tới mặt kia của bảng kiểm soát – bên kiểm soát các cổng bắc. Họ thử bẻ các cần lớn, nhưng chúng không chuyển động. Kiểm tra các đồng hồ, rồi họ khiếp đảm nhìn lại viên kỹ sư lên đầu tiên.

Ông ta phẫn nộ nói:

- Chúng tôi không bao giờ mở tất cả các cổng bắc. Nhưng đây là cách duy nhất để thi hành kế hoạch. Bây giờ thì… không thể đóng lại được nữa.

Không thích diễn tiến này chút nào, mình hỏi:

- Vì sao?

- Đó là một áp lực kinh khủng! Chỉ có thể giảm xuống khi các cổng nam được mở. Giờ giấc phải được ấn định chính xác. Sau những gì các người vừa làm, các cổng nam không thể mở đúng thời điểm nữa rồi.

- Chính xác. Như vậy người Batu sẽ được an toàn.

- Không đâu! Bây giờ áp lực của đại dương sẽ tăng cao cho đến khi làm sập đổ các cổng nam. Nhưng trước đó sẽ nhấn chìm đảo Kidik trong lòng nước. Các người không cứu Batu… Các người đã hủy diệt cả hai bộ tộc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.