Những Năm Tháng Tôi Bồi Dưỡng Bá Tổng

Chương 75: Chương 75




Trường của Tạ Tinh Lan và Giang Qua cách nhau nửa thành phố Sydney, có khi Tạ Tinh Lan sẽ lái xe máy đi tìm hắn.

Mà từ sau hôm ở khách sạn, rất nhiều người đã biết Tạ Tinh Lan có bạn trai, hơn nữa còn là học bá siêu cấp ở đại học công lập, điều này ngăn cản một phần số đào hoa của Tạ Tinh Lan.

Trong thời gian du học ở Úc, Tạ Tinh Lan cũng thường xuyên về nước, đương nhiên tránh không nói chuyện của Giang Qua, không chỉ có ba cậu bị giấu nhẹm, ngay cả Viên Dục Văn và Tạ Mân cũng cho rằng hai người họ thật sự đã hoàn toàn cắt đứt. Nói cho cùng hai tên con trai, lại gặp phải xa cách nước khác, rất khó để tiếp tục kiên trì.

Một lần nào đó về nước ăn tết, Viên Dục Văn đặc biệt hỏi vấn đề tình cảm của Tạ Tinh Lan.

“Nhà họ Từ mấy đời thân nhau với nhà mình có đứa con gái, tầm tuổi con, mới từ Mỹ về,” Viên Dục Văn mang theo nụ cười như trêu chọc, cười hỏi cậu: “Có muốn gặp không? Nó đã xem ảnh của con rồi, nói con chính là đồ ăn của nó.”

Tạ Tinh Lan giơ hai tay lên: “Mẹ, mẹ tha cho con đi, con mới hai mươi mốt. Còn nhỏ.”

“Thằng quỷ này.” Viên Dục Văn giả vờ vỗ đầu cậu: “Lớn rồi mà như con nít, chỉ nghĩ đến chơi xe, chẳng vội tìm người yêu tí nào.”

“Ai nói con không yêu.” Tạ Tinh Lan vừa ăn quýt vừa nói: “Có người yêu rồi, yêu được một khoảng thời gian rồi, hai năm nữa con mang về nhà cho mẹ xem.”

Viên Dục Văn hoài nghi: “Thật hả?”

“Thật mà, mẹ yên tâm đi.”

Cứ như vậy mơ hồ gạt mẹ cậu mấy năm, dù sao Tạ Tinh Lan vẫn không đi trên con đường xem mắt này.

Mà cùng lúc đó, Giang Qua học công nghệ thông tin và kinh tế học ở Úc đã tiến vào thương nghiệp, về mặt này hắn có thiên phú không giống người thường, lại thêm thù hận với Giang gia, Tạ Tinh Lan chưa bao giờ nghi ngờ rằng hắn sẽ thất bại.

Vào năm ba đại học, trong buổi ra mắt sản phẩm công nghệ của nhóm do Giang Qua dẫn đầu nghiên cứu ra, nhóm của Giang Qua chính thức đổi tên là “Tinh Thành”, cũng hoàn toàn mở cửa thị trường phương Tây. Từ một du học sinh im lặng vô danh nhảy lên trở thành bậc thầy nắm giữ một số kỹ thuật công nghệ thông tin tiên tiến, bất kể là tên tuổi hay là địa vị đều tăng vọt, khiến vô số tiền bối đều theo không kịp.

Trong buổi phỏng vấn của một tạp chí kinh doanh nào đó, truyền thông hỏi hắn tên công ty phải chăng có ý nghĩa gì. Tạ Tinh Lan ôm hộp kem trước máy tính xem trực tiếp, nghĩ thầm đời trước công ty của Giang Qua hình như cũng tên là “Tinh Thành”, có lẽ thật sự có ý nghĩa đặc biệt gì đó.

Giang Qua mặc âu phục, biểu cảm lạnh lùng dịu xuống khi phóng viên hỏi câu này, hắn khẽ nói: “Trong đó có tên của người yêu tôi.”

Rõ ràng phóng viên cũng rất biết cách nói chuyện: “Xem ra tình cảm giữa anh và người yêu rất sâu đậm, lẽ nào thúc đẩy anh sáng lập Tinh Thành…”

Giang Qua khẽ gật đầu: “Không sai.”

Hắn làm hết thảy, đã từng là để báo trù, hiện giờ, nhiều hơn chỉ vì Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan khoanh chân ngồi trên sofa, sững sờ.

Cậu nhìn gương mặt Giang Qua trên màn hình, không hiểu ra sao mắt hơi nóng, cậu không tự chủ được nghĩ rằng, chẳng lẽ đời trước… Giang Qua cũng thích cậu ư?

Vấn đề này rõ ràng không có cách nào nhận được câu trả lời từ Giang Qua của hiện tại.

Một năm sau, Tạ Tinh Lan và Giang Qua lần lượt về nước. Trong lúc này, Tinh Thành bắt nguồn từ mảnh đất Úc lại phát triển nhanh chóng mãnh liệt trên thị trường phương Tây, cũng thành công lấy được một vị trí trong nước, Giang Qua vẫn chưa thỏa mãn với phương diện công nghệ điện tử, đã có một cơ nghiệp vững chắc hơn sau đó tiến quân vào mạch máu trọng đầu như ăn uống, hóa chất, giải trí, v.v…

Cùng lúc đó, dưới sự âm thầm thúc đẩy và tính toán của hắn, ba hắn Giang Phong – người cầm lái Giang gia chỉ còn trên danh nghĩa bị tuôn ra hành vi tham ô nhận hối lộ, v.v…, mà công ty của Giang gia cũng ở trong mưa gió lung lay sắp đổ, cho dù đã từng là thương nghiệp cự phách, cũng sụp đổ trong nháy mắt.

(cự phách: nằm ở vị trí đầu não ở một phương diện nào đó)

Giang Phong vào tù, sự sống chết của Giang gia rơi vào tay Giang Gia Văn. Mỗi ngày hắn loay hoay sứt đầu mẻ trán, lại chỉ có thể nhìn công ty ngày càng sa sút, cuối cùng hắn thông qua quan hệ nhân mạch ông nội Giang tích lũy nhận được một cơ hội, vùng ngoại thành phía tây Lâm thành trong tương lai có khả năng phát triển thành thành phố công nghệ thông tin, mà trước mắt đây chỉ là miếng đất dân cư thưa thớt.

Giang Gia Văn hào hứng hớn hở chuẩn bị để lấy được mảnh đất này, cho đến khi hắn mang theo đại lễ định bụng đến ghé thăm CEO của Tinh Thành.

Sau khi Giang Qua về nước đã từ chối tất cả cuộc phỏng vấn truyền thông, nhân sĩ bên ngoài đều đang suy đoán thân phận của hắn, Giang Gia Văn cũng không biết phía sau Tinh Thành là Giang Qua. Hắn vừa nghĩ rằng có thể mắc vào Tinh Thành, may mắn còn nhận được sự giúp đỡ của Tinh Thành thì kích động không thôi.

Sáng sớm Tạ Tinh Lan nghe nói Giang Gia Văn sẽ tới, muốn xem vở kịch hay này, thế là chạy ra khỏi nhà đến công ty. Cậu không bị cản trở ở Tinh Thành, rất nhiều người cũng không nhận ra cậu, nhưng mỗi lần đều là đặc trợ bên cạnh Giang Qua xuống đón, còn luôn luôn mặt mày tươi tắn đón chào, vừa nhìn biết ngay có quan hệ không tầm thường với sếp tổng của bọn họ.

Hai giờ chiều, Giang Gia Văn dựa theo thời gian đã hẹn tới ghé thăm, đặc trợ đưa hắn đến văn phòng, sau đó nói: “Bây giờ tổng giám đốc đang có chuyện quan trọng, mời ngài đợi một lát.”

Giang Gia Văn vội vàng nói: “Không sao không sao, tôi có thể đợi ở đây.”

Đặc trợ cũng không thèm rót trà cho hắn, cười một cái rồi rời khỏi văn phòng.

Trong phòng nghỉ sát vách, Tạ Tinh Lan nằm sấp ngủ trên người Giang Qua, Giang Qua cái có cái không nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, đợi Tạ Tinh Lan tự nhiên tỉnh ngủ, hắn mới khẽ nói: “Có muốn ăn chút gì không?”

Tạ Tinh Lan lười biếng nói: “Em muốn ăn bánh ngọt nghìn tầng.”

“Ừ, anh kêu người đi mua về.”

Tạ Tinh Lan vừa nghĩ đến có bánh ngọt ăn tâm trạng tốt hẳn, cũng không thèm để ý vừa nãy người này đòi hỏi vô độ, hôn một cái lên cằm Giang Qua: “Có phải Giang Gia Văn tới không? Anh đi đi, em nằm thêm lúc nữa.”

“Được.” Giang Qua dậy mặc quần áo, trước khi đi còn nhấn đầu Tạ Tinh Lan hôn mấy lần, cuối cùng đi ra ngoài với vẻ mặt không lo.

Tạ Tinh Lan eo mỏi chân run nằm sấp một lát, đợi cậu mặc quần áo tử tế đi ra ngoài, Giang Gia Văn đã khuất nhục lại không cam lòng rời đi rồi.

Giang Qua hoàn toàn chỉ đang chơi đùa hắn ta, vừa dốc hết sức công kích Giang thị, vừa giả bộ cho hắn ta hy vọng, khi hắn ta hào hứng hớn hở tưởng rằng tìm được cây cỏ cứu mạng lại cho hắn ta một đòn trí mạng, Tạ Tinh Lan không thể không thừa nhận thủ đoạn và tâm cơ của Giang Qua.

“Hai ngày nữa sinh nhật em.” Tạ Tinh Lan vừa ăn bánh ngọt vừa cười đùa nói, “Đồng chí Tiểu Giang, anh còn dám đến nhà em không?”

“Có gì không dám.” Giang Qua thản nhiên nói, “Chỉ cần em đồng ý, ngày mai anh có thể đến gặp cha mẹ em.”

Tạ Tinh Lan nở nụ cười.

Hôm sinh nhật, trong nhà mời rất nhiều khách, Tạ Tinh Lan tìm thời gian rảnh kéo ba mẹ cậu lên lầu.

“Sao vậy? Khách ở dưới cả, thế này quá bất lịch sự.” Viên Dục Văn nói, “Có chuyện gì để tối rồi nói?”

“Không không không, việc này rất quan trọng.”

Tạ Tinh Lan hít sâu một hơi, thu hồi thờ ơ của ngày thường, nghiêm túc nói: “Mẹ, mẹ còn nhớ con đã từng nói với mẹ, con có người yêu rồi.”

Viên Dục Văn gật đầu nói: “Nhớ, nghe con nói cũng là sinh viên du học ở Úc đúng không, sao vậy?”

“Anh ấy sẽ tới.”

Viên Dục Văn và Tạ Hạo Bằng liếc nhau một cái, Tạ Hạo Bằng không vui nói: “Việc này mày phải nói sớm với ba mẹ, tình huống trong nhà con bé kia ba mẹ đều không rõ ràng, sao có thể tùy tiện mời nó về nhà, không hiểu lễ phép gì cả.”

“Không phải con gái.” Tạ Tinh Lan thản nhiên nói, “Con với ảnh quen nhau hơn năm năm rồi, ba mẹ cũng biết ảnh.”

(cả anh ấy 他 và cô ấy 她 đều đọc là tā nên ba Tạ cứ đinh ninh là con gái)

Hai người sững sờ một lát, còn chưa kịp đợi họ vơ vét trong đầu ra Giang Qua, người giúp việc đã đến gõ cửa: “Tiên sinh, phu nhân, có khách đến thăm.”

“Đợi trước đi.”

Người giúp việc khó xử nói: “Đó là, là khách quý…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.