Niệm Niệm Hôn Tình

Chương 190: Chương 190




Bác sĩ Lưu nói:

- Người này là do Tiết tiên sinh tìm tới,Tiết tiên sinh ngài nói với cô ấy đi!

Tiết Bỉnh đưa tài liệu trong tay cho Mộ Sở,nói:

- Vài ngày trước,thiếu chủ luôn nhờ người tìm kiếm một người có nhóm máu phù hợp với tiểu thư,hầu như tất cả các bệnh viện trên toàn quốc đều đã tìm qua một lần nhưng vẫn không tìm thấy người phù hợp,cho đến hôm qua...cô xem xem.

Mộ Sở nóng vội xé túi đựng tập tài liệu,lấy phần tài liệu bên trong ra,nhưng khi nhìn thấy cái tên và bức ảnh trên tập tài liệu liền ngây ra.

- Bác sĩ Trình?

Đúng!Trên tài liệu không phải người khác mà là Trình Huyên Oánh!

Mộ Sở vô cùng kinh ngạc:

- Cô ấy là người phù hợp sao?Nhưng tôi nhớ ban đầu khi tìm người có nhóm máu phù hợp với Đuôi Nhỏ,trước tiên liền kiểm tra tất cả bác sĩ trong bệnh viện chúng tôi!

Bác sĩ Lưu nói:

- Lúc trước tôi nói, khi đó có vài bác sĩ không có ở bệnh viện,mà bác sĩ Trình lại là một trong số đó,nhưng không ngờ,nhóm máu của cô ấy lại là phù hợp nhất!Thật không ngờ rằng,chúng ta vất vả tìm một vòng lớn, người chúng ta cần lại ở ngay trước mặt! Đúng là xa tận chân trời gần ngay trước mắt! Nếu không phải có sự giúp đỡ của Tiết Bỉnh tiên sinh,chúng tôi e rằng thật sự đã bỏ lỡ cơ hội rồi!

- Đúng vậy,cảm ơn anh!

Mộ Sở nói tiếng cảm ơn với Tiết Bỉnh.

- Thiếu phu nhân,lời cảm ơn này tôi thật sự không thể nhận được,đây đều là ý của thiếu chủ,ngài ấy mỗi giây mỗi phút đều luôn canh cánh chuyện này trong lòng.Nếu không có ngài ấy,chúng ta cũng không thể tìm kiếm thuận lợi như vậy!

- Tôi cũng chân thành cảm ơn anh ấy mới được!

Dù Tiết Bỉnh không nói,Mộ Sở cũng biết Lâu Tư Trầm vì chuyện của Đuôi Nhỏ mà đã bỏ ra bao tâm huyết.

Đợi sau khi bệnh tình Đuôi Nhỏ có chuyển biến tốt,cô chắc chắn sẽ dành thời gian để cảm ơn hắn ta một lần.

Mộ Sở nhìn tập tài liệu trong tay,nhìn khuôn mặt Trình Huyên Oánh trên bức ảnh,đôi lông mày lá liễu hơi cau lại,trong lòng có chút phiền muộn:

- Bác sĩ Trình sẽ đồng ý chứ?

Tiết Bỉnh nói:

- Thiếu phu nhân,tôi chỉ là theo lệnh của thiếu chủ đến nói với cô một tiếng mà thôi,còn những việc khác,ý của thiếu chủ là không cần cô phiền lòng,đều để ngài ấy tự giải quyết là được rồi!

Mộ Sở chậm chạp gật đầu

- Được...cảm ơn!

- Không cần cảm ơn,đây là việc chúng tôi nên làm,huống hồ tiểu thư còn là con gái ruột của thiếu chủ!

Lời này của Tiết Bỉnh,làm Mộ Sở có chút ngượng ngùng

- Anh,..cũng biết sao?

Tiết Bỉnh cười:

- Vừa nghe thiếu chủ nói.

Mộ Sở chỉ mím môi không nói gì nữa.

Tiết Bỉnh nói:

- Vậy tôi đi giải quyết việc đây,mọi người làm việc đi!

Tiết Bỉnh vừa nói vừa đi ra khỏi phòng bệnh.

Bác sĩ Lưu vào phòng bệnh xem Đuôi Nhỏ,kiểm tra đơn giản một chút sau đó nói một tiếng với Mộ Sở rồi cũng đi ra ngoài.

Mộ Sở xem tập tài liệu trong tay,vô cùng vui mừng.

Cuối cùng!Đuôi Nhỏ của cô cũng có hi vọng rồi!

Chỉ mong ông trời không còn muốn đùa giỡn với cô nữa,bởi vì cô và Đuôi Nhỏ,đều không chịu nổi nữa rồi!

Mộ Sở vô cùng cẩn thận cất tập tài liệu vào trong ngăn kéo.

Cái này đối với cô mà nói,là cái phao cứu mạng duy nhất rồi!

Lúc xế chiều_______

Mộ Sở cầm bình nước đi vào phòng nước của bệnh viện lấy nước,nhưng không ngờ,mới đi tới hành lang liền nhìn thấy Trình Huyên Oánh ở đối diện đang bước về phía cô.

Bước chân của Mộ Sở tức thì dừng lại.

Cô kinh ngạc nhìn Trình Huyên Oánh ở đối diện,cho đến tận khi cô ta bước lại gần,đứng trước mặt cô.

Trình Huyên Oánh khoác chiếc áo trắng dài,hai tay đút trong túi áo,khẽ nâng cằm,từ trên cao nhìn xuống Mộ Sở bằng nửa con mắt.

Mộ Sở căng thẳng mím mím môi,nắm chặt bình nước trong tay nói:

- Bác sĩ Trình.

Cô chủ động bắt chuyện với Trình Huyên Oánh.

Trình Huyên Oánh nhướn cao đuôi lông mày,lạnh lùng nói một tiếng:

- Muốn tôi cứu con gái cô?

Mộ Sở cắn cắn môi dưới,bộ mặt thành thật nói:

- Tôi mong rằng cô có thể....

- A!

Trình Huyên Oánh lạnh lùng kêu một tiếng sau đó nói:

- Không bao giờ có chuyện đó đâu!

Mộ Sở nghe xong,mặt liền trắng bệch.

Thực ra đối với kết quả này,cô cũng không cảm thấy kì lạ.

Rốt cuộc,cô và Lâu Tư Trầm đã từng đối xử với cô ta như vậy,cô ta ghi hận trong lòng,không muốn giúp cô cũng là chuyện dễ hiểu.

- Bác sĩ Trình,tôi biết,cô có quyền từ chối nhưng.....tôi vẫn mong cô có thể giúp tôi chuyện này,bất kể điều kiện gì,chỉ cần cô nói,chỉ cần tôi có thể làm được,tôi đều sẽ thử!

- Được thôi!vậy cô quỳ xuống cầu xin tôi đi!

Trình Huyên Oánh dùng cằm nhìn cô,hừ một tiếng nói:

- Chỉ cần cô quỳ xuống cầu xin tôi,tôi sẽ suy nghĩ về chuyện cứu con gái cô,còn nếu cô không muốn quỳ....

"Phịch" một tiếng,những câu sau của Trình Huyên Oánh còn chưa kịp nói xong,Mộ Sở ngay tại trước mặt cô ta,hai đầu gối chạm đất,quỳ xuống.

Cô cúi người,mắt đỏ lên,chân thành nói:

- Bác sĩ Trình,cô làm ơn hãy cứu con gái tôi!

Đừng nói là bắt cô quỳ xuống,sợ rằng dù có mạng của cô thì cô cũng sẽ không hề có chút do dự!

Trình Huyên Oánh không ngờ Mộ Sở sẽ dễ dàng quỳ xuống như vậy,cô ta cau mày,không hài lòng nói:

- Tần Mộ Sở,cô không có tự trọng sao? bảo quỳ liền quỳ?thật là khiến người ta coi thường!

Mộ Sở chỉ cười khổ:

- Trước sinh mạng của con gái,có mấy người làm mẹ còn có thể màng tới tự trọng đây?

Trình Huyên Oánh chưa từng nuôi con,đương nhiên không hiểu ý nghĩa của con cái đối với bố mẹ.

Những lời cuả Mộ Sở khiến Trình Huyên Oánh run sợ trong giây lát,nhưng rất nhanh liền hồi tỉnh lại,giữa đầu mày như có chút không vui,có lẽ là vì cô quỳ gối quá dễ nên khiến cô ta cảm thấy mình như đang đánh vào bông thật là không có gì sảng khoái.

Trình Huyên Oánh khoanh tay trước ngực,từ trên cao nhìn xuống Mộ Sở đang quỳ dưới chân:

- Cô muốn tôi cứu con gái cô cũng được.nhưng cô bắt buộc khiến Lâu Tư Trầm cưới tôi!Tôi muốn trở thành vợ của anh ta!

Yêu cầu của Trình Huyên Oánh,khiến Mộ Sở sững sờ.

Trong đáy mắt cô thoáng qua vài cảm xúc,ánh mắt có chút ảm đạm.

Hồi lâu,cô lắc đầu.

Trình Huyên Oánh chau mày:

- Cô không đồng ý?Cô không phải nói cô có thể làm bất cứ chuyện gì vì con gái sao?

Mộ Sở đứng thẳng người lên

- Không phải không đồng ý mà là cô đưa ra yêu cầu như vậy,tôi không thể làm được.Cô muốn chủ nhiệm Lâu cưới cô,tôi có thể làm gì được cơ chứ?Quyết định cuối cùng chỉ có thể thuộc về anh ấy,anh ấy cưới hay không cưới tôi sao có thể quyết định được?

- Nhưng cô có thể khuyên anh ta, chỉ cần cô khuyên được anh ta tôi sẽ cứu con gái cô!

Trình Huyên Oánh không cam tâm từ bỏ.

- Tần Mộ Sở____

Bỗng nhiên một âm thanh sắc lạnh từ phía sau Mộ Sở vang lên,lạnh giống như tiếng quỷ vậy.

Mộ Sở bị dọa run một cái,lại thấy Lâu Tư Trầm gương mặt lạnh lẽo từ xa bước tới.

Sắc mặt Trình Huyên Oánh,tựa hồ cũng hơi thay đổi.

Lâu Tư Trầm bước đến trước mặt hai người,trên người phát ra khí thế mạnh mẽ,đồng thời khiến hai người phụ nữ có chút khiếp sợ.

Ánh mắt sắc bén của hắn quét một vòng trên khuôn mặt của Mộ Sở,tim Mộ Sở nảy lên một cái,nghĩ tới những lời hắn nói với mình lúc sáng.

Cô không kìm được lòng tự hỏi bản thân,nếu bản thân thực sự có thể lay động hắn ta,cô sẽ khuyên chứ?

Mộ Sở không tiếng động than thở.

Liền nghe Lâu Tư Trầm nói:

- Bác sĩ Trình,liên quan tới việc cứu con gái tôi,tôi và cô đã nói rõ ràng rồi.

Sau đó thấp đầu nói với Mộ Sở:

- Đi lấy nước đi!

- Được.

Mộ Sở gật gật đầu,lễ phép hướng Trình Huyên Oánh gật đầu một cái,sau đó mới đi vào phòng lấy nước.

Ngoài hành lang chỉ còn Trình Huyên Oánh và Lâu Tư Trầm.

Trình Huyên Oánh thực ra cảm thấy có chút ngại ngùng vừa nãy đã nói với Mộ Sở những lời như vậy,sợ rằng đã bị anh ta nghe hết rồi

Cho dù anh ta nghe được rồi dù sao cũng vẫn là như vậy,không bằng cô tự mình nói rõ với anh ta

- Nếu anh muốn tôi cứu con anh,thì hãy cưới tôi đi!

Những lời này của Trình Huyên Oánh,nói thật lớn tiếng,cơ hồ cả đoạn hành lang đài đều có thể nghe thấy.

Cô ta dĩ nhiên không phải vì muốn bản thân mất mặt,mà là cố ý cho Mộ Sở nghe thấy.

Mộ Sở đương nhiên nghe thấy.

Trong lòng thoáng qua chút đau đớn,bước chân không tự giác tăng thêm tốc độ.

Cô có chút không dám nghe câu trả lời của hắn ta,sợ rằng bản thân sẽ nghe được kết quả mà cô không muốn nghe!

Bên này,Lâu Tư Trầm không hề vội vàng nói với Trình Huyên Oánh:

- Huyên Oánh,tôi không muốn làm loạn đến mức khó coi.

- Hôn lễ lần trước anh đã khiến tôi đủ mất mặt rồi!

Trình Huyên Oánh tựa hồ có chút kích động, đáy mắt nhìn Lâu Tư Trầm có chút lửa giận.

Lâu Tư Trầm vẫn là bộ dáng vô cùng bình tĩnh

- Nói một câu không dễ nghe,tất cả là do lỗi của cô phải tự gánh chịu thôi!

- Anh,ức hiếp người quá đáng!

- Trước đó,tôi chưa từng nói rằng sẽ cưới cô, thậm chí đến những việc cô trù tính ở hôn lễ kia tôi cũng đã nhiều lần nhắc nhở cô,nếu cô muốn tiếp tục hôn lễ kia sẽ chỉ trở thành một trò cười.

Trình Huyên Oánh đôi mắt phiếm hồng

- Lâu Tư Trầm,không phải vì anh biết tôi thích anh nên mới ức hiếp tôi như vậy sao?

Lâu Tư Trầm lắc đầu

- Tôi không ức hiếp cô,cũng không muốn ức hiếp cô,tôi chỉ là vừa hay không yêu cô!

- ...

Nước mắt,không thể kìm được lã chã tuôn ra từ trong đôi mắt đỏ hồng của Trình Huyên Oánh.

Cắn chặt môi,hồi lâu,nghẹn ngào lên tiếng

- Anh nói thẳng như vậy,là không muốn tôi cứu con gái anh nữa phải không?

- Muốn! Đương nhiên muốn!

Lâu Tư Trầm ánh mắt sâu không thấy đáy nhìn Trình Huyên Oánh

- Con gái tôi muốn cứu,nhưng không yêu là không yêu,cưới hay không cưới cũng cần nói rõ ràng,bằng không,Trình tiểu thư lại nói tôi ức hiếp người quá đáng!

- Tôi vẫn là câu nói đó,anh không cưới,tôi không cứu!

Trình Huyên Oánh vẫn vô cùng quyết tâm.

Lâu Tư Trầm trên mặt vẫn không có chút gợn sóng,tròng mắt đen nhìn cô ta chăm chú

- Tôi vốn hi vọng rằng chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện nhưng nếu đã như này xem ra không cần nói thêm gì nữa!

Lâu Tư Trầm nói xong,hướng cô ta gật đầu sau đó bước đến phòng bệnh.

- Anh đứng lại!

Trình Huyên Oánh không ngờ anh ta lại dưt khoát như vậy.

Cô ta đuổi nhanh theo mấy bước,kéo Lâu Tư Trầm lại

- Anh thật sự không muốn cứu con gái nữa?

- Con gái đương nhiên phải cứu!

Lâu Tư Trầm dừng lại một chút,nặng nề nhìn Trình Huyên Oánh,mới nói

- Đợi sau khi con tôi khỏe lại,tôi sẽ đưa nó đến tận cửa nhà cô cảm ơn,bất kể quá trình như thế nào cô đều là ân nhân nhà họ Lâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.