Niệm Xuân Quy

Chương 85: Chương 85: Kinh Ngạc (Nhị)




Hai ngày kế tiếp, Tề vương quả nhiên như Mộ Niệm Xuân sở liệu, luôn luôn ở trong phòng an tâm “dưỡng bệnh”.

Dung phi mỗi ngày trừ bỏ lúc chép kinh Phật thì đều tự tay cho Tề vương uống thuốc. Mỗi ngày ba lượt đúng giờ, tuyệt không trì hoãn.

Dung phi lại bưng bát thuốc nóng bỏng tới.

Tề vương vừa nhìn thấy bát nước đen tuyền, liền buồn nôn từng đợt. Cố gắng tươi cười nói: “Mẫu phi, người chép kinh Phật nửa ngày, nhất định vất vả. Sắc thuốc là việc nhỏ, giao cho Trịnh Hỉ là được.”

Dung phi không đồng ý nói: “Năm đó khi ta còn hậu hạ bên cạnh hoàng hậu nương nương, mỗi ngày ngủ có một chút, mới là vất vả. Ta làm mẹ, sắc thuốc cho con mình là chuyện đương nhiên, không có gì vất vả.”

Nói đến năm đó, ngữ khí Dung phi thực bình tĩnh.

Tề vương nghe xong, trong lòng đã có chút khó chịu, giống như có gì đó trong ngực chèn tới, thật nặng nề.

Dung phi xuất thân hèn mọn, mọi người trong cung đều biết. Năm đó hoàng thượng thấy nàng mỹ mạo, liền động tâm tư. Hoàng hậu biết thời biết thế, mệnh nàng hầu hạ thánh thượng. Nói đến cũng là nàng vận khí tốt, vài lần ngắn ngủi liền có bầu. Sau khi sinh hạ hoàng tử, mẫu bằng tử quý, được phong phi.

Người khác nhìn phong quang, chỉ có hai mẫu tử rõ ràng, Dung phi luôn lo sợ như đứng trên băng mỏng.

Không có xuất thân hiển hách cùng nhà mẹ đẻ đắc lực, cuộc sống trong cung thật là vất vả. Nhóm phi tần trong hậu cung, không có ai là tử tế. Một đám chèn ép Dung phi không thiếu, hoàng hậu phần lớn thờ ơ lạnh nhạt, cực ít ra mặt hộ. Dung phi cẩn thận đi từng bước tới ngày hôm nay, chua xót trong đó, không thể nói hết.

Tề vương thì khá hơn. Mặc dù mẹ đẻ xuất thân thấp, nhưng dù gì hắn cũng là hoàng tử. Lại vì nhỏ tuổi nhất nên được hoàng thượng sủng ái, nhưng thật ra không phải không có người khi dễ. Đối mặt một đám huynh trưởng lợi hại, hắn là ấu đệ, cũng chỉ làm một hoàng tử tùy hứng hoang đường…

Cũng đang bởi vì như thế, Dung phi mới kiên trì vì hắn tìm một thê tử dòng dõi cao quý. Mặc kệ như thế nào. Dung phi quả thật là một lòng vì hắn suy nghĩ.

Chính là, hắn không nghĩ dựa vào người khác nguyện ý sống qua ngày. Cho dù người mong muốn kia là mẫu thân mình.

“Mau lại đây, thừa lúc còn nóng uống nhanh đi.” Dung phi lo lắng nói.

Tề vương thuận miệng vâng, nhận chén thuốc đặt lên bàn.

Dung phi buồn cười nhìn hắn: “Thuốc lạnh sẽ mất vài phần dược tính. Thừa lúc còn nóng uống đi. Ta ở đây, chờ con uống xong rồi đi.

Tề Vương từ nhỏ ghét nhất uống thuốc, toàn lén đem đổ. Người bên cạnh không dám nói ra, căn bản không ai quản được.

Dung phi rõ ràng biết tật xấu này của hắn, cố ý đứng xem.

Tề vương cau mày, bưng lên chén thuốc đưa đến bên miệng. Vẻ mặt khổ sở, như gặp cừu địch. Thuốc vào miệng, không quá khổ sở, bởi vì thời điểm Trịnh Hỉ bốc thuốc, đã sai người thả rất nhiều cam thảo vào. Chỉ có vài vị thuốc vị nhạt khác.

Ngay cả như vậy, Tề vương vẫn nhăn hết mặt mũi.

Dung phi tận mắt thấy hắn uống thuốc. Cuối cùng nhẹ nhàng thở ra. Thấy hắn nhăn nhó, nhịn không được buồn cười, quở trách: “Nhìn con đi, lớn thế rồi, vẫn như trẻ con. Không uống thuốc. Sao khỏe được. Ta cũng phải bảo trọng thân thể, còn quan tâm con ngày ngày…”

Hé miệng ra, liền nhắc tới chuyện nọ.

Tề vương ở trong phòng hai ngày, tâm tình vốn buồn bực. Bị mẫu thân nói như vậy, lại cảm thấy đau đầu, cắt lời Dung phi: “Mẫu phi, con ở trong phòng thật sự rất buồn, nghĩ ra ngoài một chút.”

Dung phi nghĩ nghĩ, gật đầu đáp ứng: “Cũng tốt, vừa lúc ta rảnh rỗi, cùng con đi dạo.” Miễn Tề vương đi ra, vụng trộm gặp Mộ Niệm Xuân.

Tề vương hiểu rõ tâm tư này của Dung phi. Không nói gì, gật gật đầu.

Kỳ thật, Dung phi lo lắng thừa.

Trải qua sự tình đêm đó, Tề vương không sợ trời không sợ đất khó có dịp ở trong phòng. Nghĩ đến gương mặt cười giễu của Mộ Niệm Xuân, hận nghiến răng. Da mặt dù dày, cũng phải nhịn một thời gian mới có thể đi gặp nàng.

Mẫu tử hai người ra sân, dọc theo đường nhỏ tùy ý tản bước.

Đã cuối thu, thời tiết hơi lạnh. Lá cây ố vàng, một trận gió thổi qua, liền rơi xuống một loạt. Dù con đường hằng ngày đều có người chuyên quét dọn vẫn đầy lá rụng, bước chân qua xào xạc.

Không biết theo chỗ nào bay tới một trận hương hoa cả. Hô hấp thật sâu hương thơm ấy, đẩy hết những nặng nề trong lòng ra.

Tâm tình buồn bực của Tề vương cuối cùng cũng tốt hơn một chút, khóe môi không còn trĩu xuống, liền thấy cách đó không xa một thân ảnh.

Nữ ni hơn năm mươi tuổi, lưng gù, cầm chổi chậm rãi quét dọn. Cho dù chỉ nhìn sườn mặt, cũng đủ để Tề vương trí nhớ tốt liếc mắt một cái nhận ra đối phương là ai.

Là Tuệ Như lão ni cô!

Một màn kinh hoảng tối trước nhất thời hiện lên trước mắt.

Dung phi bước vài bước phát hiện điểm không thích hợp, dừng bước, nghi hoặc nhìn Tề vương: “Làm sao vậy?” Là hắn muốn đi tản bộ, sao mới được mấy bước đã không chịu đi? Sắc mặt còn có chút cứng ngắc khó coi.

Tề Vương nhanh chóng khôi phục như thường, dường như không có việc gì cười nói: “Không có gì, con không nghĩ gì cả, vẫn là nên trở về thôi.” Nói xong, liền quay người.

Đùng cái lại quay về, thấy kiểu gì cũng có chút cổ quái! Dung phi nhịn không được thầm nói trong lòng, nhưng không truy vấn, xoay người đi theo.

Mới vừa đi hai bước, liền gặp hai chủ tớ Mộ Niệm Xuân.

Có cần khéo gặp vậy không! Tùy tiện đi dạo, thế nhưng cũng gặp phải? Dung phi nhíu mày, trong lòng có chút không vui, bởi vậy xem nhẹ sắc mặt có chút quái dị của Tề vương.

Bỗng nhiên nhìn thấy nàng, không phải mất hứng, nhưng nghĩ đến chuyện phát sinh buổi tối hôm đó… Liền cảm thấy không được tự nhiên cùng bực mình. Lại càng không nói, Tuệ Như kia hiện tại đang ở không xa quét rác…

So với Tề vương tâm tình mâu thuẫn rối rắm, Mộ Niệm Xuân có vẻ thoải mái tự nhiên hơn. Cười tiêu sái đi đến, hành lễ: “Gặp qua Dung phi nương nương, gặp qua Tề vương điện hạ.”

Dung phi thản nhiên ừ một tiếng .

Mộ Niệm Xuân nâng mắt, ánh mắt đánh giá Tề vương, ra vẻ thân thiết hỏi: “Điện hạ đã khỏe rồi sao?”

Xem ra trước đây hắn đã xem nhẹ nàng. Nàng đúng là vẫn giữ trong lòng, có cơ hội liền tận sức chế nhạo hắn!

Tề vương cao siêu hành động lúc này bó tay, ra vẻ tự nhiên nói: “Đa tạ Mộ tứ muội muội quan tâm, bệnh của ta đã ổn hơn rồi.”

Mộ Niệm Xuân ý vị thâm trường cười nói: “Ổn là tốt rồi. Về sau điện hạ cần phải bảo trọng thân thể, vạn vạn không thể nửa đêm bị cảm lạnh nữa.” Lời nói hàm ý, trong lòng cả hai biết rõ ràng.

Tề vương híp mắt, khóe môi tựa tiếu phi tiếu: “Tứ muội quả nhiên quan tâm săn sóc, ta nhớ kỹ.”

Nhất định nhớ kỹ, sẽ nhớ kỹ là khác.

Hai người không nói quá gì trong câu nói, nhưng Dung phi là người cẩn thận thế nào, tổng cảm thấy lời nói của hai người lộ ra ý tứ không bình thường. Dung phi nhìn nhìn Mộ Niệm Xuân thản nhiên cười cười, lại nhìn thần sắc khó lường của Tề vương, mày hơi nhăn lại.

Mâu quang Mộ Niệm Xuân chợt lóe, quay lại cười nói với Thạch Trúc: “Quét rác bên kia không phải là Tuệ Như sư thái sao?”

Thạch Trúc rất phối hợp nói: “Đúng vậy, buổi sáng mới gặp bà ấy, không nghĩ lại gặp ở đây nữa. Tiểu thư có muốn đi qua chào Tuệ Như sư thái?”

Mộ Niệm Xuân cười tủm tỉm ừ một tiếng. Thạch Trúc thật là nhanh nhẹn, càng ngày càng ăn ý với nàng.

Trước khi đi, Mộ Niệm Xuân cố ý liếc nhìn Tề vương một cái. Tề vương nghe thấy tên Tuệ Như, quả nhiên khuôn mặt tuấn tú đen đi. Nhìn thật khiến cho người ta thư thái khoái trá.

Cơm trưa xong, Tề vương từ biệt Dung phi, rời Từ Vân am.

Sau khi Mộ Niệm Xuân biết được việc này, cười không ngừng. Cười xong nói: “Lục đại tiểu thư đi rồi, Tề vương cũng đi rồi. Phỏng chừng hiện giờ người Dung phi không muốn gặp nhất là ta. Ta thức thời chút, chủ động cáo từ hồi phủ là hợp ý.”

Thạch Trúc không chút nghĩ ngợi gật đầu phụ họa.

Đáng tiếc, lần này, Mộ Niệm Xuân đoán sai phản ứng của Dung phi.

Nàng vừa uyển chuyển đề cập phải về phủ, Dung phi liền cười đánh gãy lời: “Có phải ngại Từ Vân am lạnh lẽo, cả ngày cùng bản cung rất buồn?”

Mộ Niệm Xuân tự nhiên không thể nói lời nói thật, lập tức phủ nhận: “Đương nhiên không phải. Chính là tiểu nữ không biết ăn nói, tính tình ngu ngốc, chỉ sợ nói sai làm sai, khiến nương nương mất hứng. Cho nên mới nghĩ sớm hồi phủ, miễn cho nương nương ngại chủ động mở miệng đuổi tiểu nữ về.”

Dung phi cười cười, có dụng ý khác nói: “Nếu ngươi ngu ngốc, hôm nay không thể tìm thấy nữ tử nào thông minh lanh lợi. Bản cung thích, chính là sự trí tuệ, hiền lành, am hiểu ý người khác của ngươi.”

Mộ Niệm Xuân tươi cười không thay đổi, đầu óc lại nhanh chóng vòng vo đứng lên.

Nghe trong lời Dung phi, thật đúng không như nàng nghĩ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Cái gì thích làm bạn với nàng, rõ ràng là chế nhạo. Mấy ngày nay, Dung phi đối nàng lãnh đạm không vui, chỉ cần không phải người mù đều có thể nhìn ra được.

Mặc kệ nói như thế nào, Dung phi đã nói như vậy, Mộ Niệm Xuân cũng không nhắc lại, cười nói: “Nương nương không giận, tiểu nữ liền mặt dày ở lại thêm mấy ngày.”

Cùng lắm thì lưu lại tiếp tục làm đầu bếp.

Mộ Niệm Xuân vừa đi, nụ cười trên mặt Dung phi liền phai nhạt.

Đương nhiên không phải bà ta luyến tiếc Mộ Niệm Xuân.

Tâm tư của bà ta, ước gì Mộ Niệm Xuân sớm rời Từ Vân am, đừng xuất hiện trước mặt mình mới tốt. Nhưng bà ta lo lắng sau khi Mộ Niệm Xuân trở về Mộ gia, Tề vương sẽ quang minh chính đại đi Mộ gia gặp gỡ Mộ Niệm Xuân. Nghĩ như vậy, tình nguyện giữ Mộ Niệm Xuân lại bên cạnh mấy ngày còn hơn. Đợi sau khi bà ta rời Từ Vân am hồi cung, cho Mộ Niệm Xuân hồi phủ cũng không muộn.

Chờ bản thân về cung, sẽ tìm cách giải quyết chuyện hôn sự của Tề vương cùng Lục đại tiểu thư Vĩnh Ninh hầu phủ.

Hôn nhân đại sự, phải nghe theo cha mẹ. Tề vương cho dù tùy hứng, cũng không thể làm trái. Có lẽ hắn sẽ tức giận không vui, nhưng thời gian lâu, hắn tự nhiên sẽ hiểu nỗi khổ tâm của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.