Niên Thiếu Vô Tình

Chương 49: Chương 49: Ẩn phong nguyệt




Hắc Quang Thượng Nhân là một cao thủ tuyệt đỉnh.

Nếu xét võ công,

Ngay cả nhân vật dày công tôi luyện như Mễ Thương Khung, gặp phải những kẻ hoá thân làm đạo gia tiên ban như vậy, cũng phải né tránh ba phần.

Gã vừa ra tay, giống như toàn bộ đen tối trong trời đất, toàn bộ bóng tối và hắc ám, cùng với tất cả năng lượng hắc ám đều tập trung lại.

– chỉ có hắc có thể đối kháng bạch,

– chỉ có đêm tối có thể thay thế ban ngày,

– chỉ có lực lượng của hắc ám mới có thể chống chọi ánh sáng.

Vô Tình trúng phải “Thiên Hạ Nhất Bàn Hắc”.

Tuy rằng trúng chưởng,

Nhưng y cũng mượn chưởng lực bay về phía sau hơn mười trượng.

Phía sau chính là sơn đạo.

Y vốn muốn mượn cơ hội này thoát thân,

Nhưng hiện tại không được.

Vô Tình chỉ cảm thấy bụng đau như xé, giống như có nghìn vạn thanh đao xỏ xuyên qua.

Mồ hôi lạnh lã chã rơi xuống,

Người cũng dần dần mất đi ý thức.

Y biết rõ mình bị thương rất nặng, nhưng lúc này lại vô kế khả thi.

Chợt thấy trước mắt có bóng trắng nhoáng lên,

Sau một khắc,

Y đã ngã vào một lồng ngực không tính rộng nhưng vô cùng quen thuộc.



Vô Tình vừa thấy người này, càng thêm mê muội.

Vì sao hắn lại xuất hiện vào lúc này?

Người nọ vận chỉ như gió, chớp mắt đã điểm bảy đại huyệt quanh thân y.

Trước khi hoàn toàn hôn mê,

Vô Tình nghe được hắn trầm thấp nói một câu:

“Nhai Dư thật không ngoan, chuyện nguy hiểm như vậy cũng dám làm.”

***

Phương Ứng Khán ôm Vô Tình bay ra khỏi vòng vây,

Chốc lát đã xuống tới chân núi.

May mà Thích Thiếu Thương và người của Kim Phong Tế Vũ lâu đã chặn đứng kẻ địch, cho nên không ai đuổi kịp.

Lúc này trăng sáng sao thưa,

Phóng mắt về phía kinh thành xa xa,

Chỉ có thể thấy ánh đèn thưa thớt.

Phương Ứng Khán cúi đầu,

Nhìn người trong lòng đang hôn mê, mặt trắng như giấy, hơi thở mong manh.

Hắn đánh giá tình huống,

Cuối cùng xoay người đi về hướng tây Thục Sơn.

***

“Phong Nguyệt sơn trang” là biệt viện của Phương Ứng Khán ở ngoại thành,

Toạ lạc cách chân núi Thục Sơn chừng một dặm về phía Tây,

Mặc dù gọi là sơn trang, nhưng vô cùng lịch sự tao nhã.

So sánh với vẻ phong nhã hùng tráng của Thần Thông Hầu phủ, hay cổ kính trang nghiêm của Bất Giới trai trong kinh thành, phong cách nơi đây quả thật khác biệt rất xa.

Cả toà kiến trúc giấu mình trong cây cối rậm rạp,

Được tùng xanh, bách biếc, liễu lục, tre trúc thâm u che đậy.

Nếu như không chú ý,

Hầu như khó có thể phát hiện nơi này cư nhiên có chốn Bồng Lai.



Nhẹ nhàng đem người đặt lên giường,

Hai hàng lông mày thanh tú của Phương Ứng Khán nhíu chặt.

– việc quan trọng nhất hiện tại, là chữa thương cho Vô Tình.

– nhưng dùng cách nào, thật khiến cho người ta hao tâm tổn trí.

Vận công truyền nội lực?

Hoàn toàn không được.

Đối với một người không hề có nội lực như Vô Tình,

Nếu như là nội thương bình thường, có thể thử phương pháp khai thông, điều trị nội tức,

Nhưng “Thiên Hạ Nhất Bàn Hắc” của Hắc Quang Thượng Nhân lại là một môn công phu cực kỳ thâm độc.

Nói cách khác,

Đó là một loại năng lượng cực kỳ ác độc,

Người trúng chiêu này, lục phủ ngũ tạng trở nên cực kỳ yếu đuối,

Nếu tự mình điều tức hoặc người ngoài vận chuyển nội lực mà có chút sơ suất, sẽ lập tức vỡ vụn nội tạng mà chết.

Thỉnh thầy thuốc đến khám?

Vạn vạn không được.

Việc này phải thật bí mật, nếu như bị vây cánh Sái Kinh phát hiện,

Đại sự liền không ổn.

Trong lúc Phương Ứng Khán hết đường xoay sở,

Bỗng nhớ tới một người,

– hiện nay trong phủ của mình, cũng chỉ có Thuỷ Thanh Hàn là tinh thông y thuật nhất.

– nàng ta tuy là thuộc hạ chính quy của Địch Thiên Trùng, nhưng cũng sẽ không truyền việc này ra ngoài.

Hắn vội vàng gọi hạ nhân đến phân phó,

“Đi hầu phủ đón Nhạc Di nương đến đây, nói bản hầu muốn ở đây cùng nàng mấy ngày.”



Sau khi hạ nhân rời đi,

Phương Ứng Khán xoay người nhìn về phía màn che.

Trong phòng tuy rằng thắp đèn, nhưng vẫn có chút hôn ám lờ mờ.

Vô Tình lẳng lặng nằm trên giường,

Hai mắt nhắm nghiền,

Môi trắng bệch như tuyết,

Nét mặt cũng mơ hồ hiện ra một tầng hắc khí,

Càng không giống như người sống.

Hơn nữa quang cảnh trong phòng,

Thê lương lại mang theo ba phần thê diễm.

Trong một khắc hoảng hốt,

Phương Ứng Khán phảng phất như thấy sinh mệnh vốn nhợt nhạt mỏng manh trước mắt đang từ từ tan biến.

Hắn đi đến bên giường ngồi xuống,

Nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt không có chút huyết sắc,

Một giọt lệ,

Rốt cuộc rơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.