Nợ Chồng

Chương 11: Chương 11: Kết thúc




Kết thúc của câu chuyện cổ tích, chính là một tin tức tốt.

Dưới sự dây dưa cùng lảm nhảm ngày đêm không ngừng nghỉ của đồng chí Mỹ Vi, rốt cuộc cũng thành công khai sáng đồng chí Thạch, oanh oanh liệt liệt mang thai.

Hiện tại, đồng chí Thạch hiền tuệ vẫn như cũ tranh thủ thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, ở trong phòng bếp vì cô vợ yêu dấu của mình chuẩn bị cơm nước, còn có cô vợ một phút cũng không yên tĩnh nổi, vẫn như cũ ở bên cạnh anh ríu rít kể chuyện sao Hỏa, sao Kim, đây cũng là phương thức trao đổi được đôi vợ chồng vô cùng yêu thích.

“Sắc Vi gọi điện, hỏi em chuyện cố tích lần trước em kể như thế nào.” Đồng chí Thạch vừa rửa rau, vừa phân thân nói chuyện phiếm với vợ yêu.

Em gái anh, trải qua một thời gian tiếp xúc với Mỹ Vi, tiếp nhận sự đơn thuần của cô, hiện tại hai người này tốt đến mức chỉ thiếu chút nữa là ngủ chung một giường luôn.

"Hì hì, cô ấy thích à? Nói nhỏ cho anh biết nha, thực ra em lên mạng xem đó…., cô ấy muốn nghe à, để em đi tìm cho cô ấy.”

Lập tức hào hứng đi tìm điện thoại, “Để em đi gọi cho cô ấy.”

“Không được nhảy!” Anh xoa xoa huyệt thái dương, gầm nhẹ, sau đó bất đắc dĩ than thở, quả nhiên ban đầu lường trước không có sai mà, cô ấy mà mang thai, cái người chịu khổ nhất, còn ai khác ngoài anh cơ chứ, muốn anh từng giây từng phút để ý cô, bởi vì cô ấy vấn đề cực kì nhiều.

"Dạ." Cô lập tức thật biết điều rất nghe lời đứng ở nơi đó, cũng không nhúc nhích.

“Không cho dùng thường xuyên điện thoại, máy tính.” Anh lôi kéo cô đến sofa ngoài phòng khách, “Những thứ này đều có tia bức xạ, đối với đứa nhỏ không tốt, phải giảm thiểu thấp nhất có thể.” http://

“Vâng"

"Ngoan ngoãn ngồi." Để cô ngồi ngoan ngoãn trên sofe mềm mại, "Anh đi lấy cho em chén canh thịt bò em yêu thích nhất." http://

"Nhanh đi nhanh đi." Nghĩ đến khả năng đầu bếp thượng thừa của anh còn có canh thịt bò mỹ vị, tất cả suy nghĩ của cô lập tức quăng lên cung trăng, chỉ ngóng trông theo chén canh của anh.

Thạch Quân Nghị âu yếm nhìn cô vợ bé nhỏ của mình giờ phút này ngoan không tưởng nổi, đáy lòng mềm nhũn như tơ, có một cô vợ mơ hồ như thế này, tương lai, còn có đứa nhỏ nghịch ngợm, cuộc sống như thế không còn điều gì hơn, làm cho khóe miệng anh không nhịn được nhếch lên.

Thật là mong đợi, không phải sao?

HẾT

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.