Nợ Nhau Một Lời Hứa

Chương 43: Chương 43: Hung thủ? Đê tiện?




Chuyển ngữ: Pyssycat Thu Ý Hàm không thèm để ý đến hành động bất lịch sự của anh. Khó khăn lắm mới gặp lại anh trai, trong lòng cô có rất nhiều điều muốn nói với anh. Bây giờ, chỉ có ở trước mặt anh hai, cô mới có thể thả lòng người một chút.

Thu Ý Hàm vẫn chưa hỏi Trọng Lâm về chuyện hung thủ, Trọng Lâm cũng không đề cập đến. Đôi lúc, Thu Ý Hàm nghi ngờ anh rốt cuộc có điều tra nữa hay không. Thấy Trọng Lâm tắm rửa xong đi ra, Thu Ý Hàm quyết hôm nay nhất định phải hỏi rõ tình hình chuyện này.

“Anh tìm ra hung thủ chưa?” Lần này, Thu Ý Hàm không trốn tránh, ánh mắt nhìn thẳng Trọng Lâm, hy vọng anh có thể cho mình một câu trả lời rõ ràng.

“Anh sẽ xử lý tốt chuyện này, em đừng hỏi nhiều nữa.” Câu trả lời của Trọng Lâm giống như đang trốn tránh chuyện gì, điều này làm cho Thu Ý Hàm rất hoang mang. Cô còn muốn nói nữa, nhưng khi thấy Trọng Lâm đang cầm một tờ tài liệu trên tay thì Thu Ý Hàm mới nhớ tới vừa rồi cô có lấy giấy tờ ký tên phẫu thuật ra, dự định nói cho Trọng Lâm chuyện này. Dù sao anh cũng có quyền được biết, nhưng không nghĩ rằng anh lại nhìn thấy trước.

Cô hy vọng anh không quá để ý chuyện này, mặc dù khi nghĩ đến đứa bé thì lòng cô rất đau đớn, nhưng chắc là anh sẽ không quan tâm nhiều đến đứa bé này, anh sẽ hy vọng cô sinh cho anh đứa con sao?

“Tại sao không bàn với anh?” Vẻ mặt của Trọng Lâm thay đổi hoàn toàn, lúc trước thì lạnh lùng, còn bây giờ chính là phẫn nộ. Nhưng sau khi bàn bạc chuyện này thì kết quả cũng giống nhau mà, vả lại cô mới là người có quyền quyết định chuyện này.

“Em không muốn con của tôi đến vậy sao?” Trọng Lâm hoàn toàn không thể kiềm chế sự phẫn nộ của mình, lấy tay xé nát giấy tờ đó.

Có phải anh hiều lầm điều gì không? Chắc là không phải hiểu lầm cái gì chứ? Lúc này Thu Ý Hàm mới cảm thấy hình như anh chưa nhìn kỹ chỗ nào đó. “Không phải như anh nghĩ đâu…”

Nhưng mà Trọng Lâm không đợi cô nói xong liền đè cô xuống giường, bóp cổ cô.

Thu Ý Hàm muốn tách tay anh ra nhưng sức của cô yếu hơn Trọng Lâm nhiều, hoàn toàn không cản được anh.

“Tôi yêu em như vậy, một mực chờ em tha thứ cho tôi…” Trọng Lâm từ từ buông lỏng tay ra. Thu Ý Hàm định nhân cơ hội này nói rõ ràng với anh, thế nhưng không đợi cho cô nói hết câu, Trọng Lâm lại tăng thêm sức lần nữa. Quên đi, anh thích như thế nào thì như thế đó đi. Anh đã hại chết cha, vậy để cho anh tưởng cô cố ý thì sao chứ? Thấy bộ dạng này của anh, bỗng nhiên Thu Ý Hàm có cảm giác vui vẻ được trả thù.

“Tại sao em giết con tôi, kẻ giết người này!” Giờ đây Trọng Lâm đã tức giận đến đỏ mắt. “Em đã giết con tôi, làm sao tôi có thể dễ dàng bỏ qua cho em.” Trọng Lâm không bóp cổ cô nữa, hai tay chậm rãi vuốt ve hai má của cô, giống như là yêu thương nhưng lại không cảm giác được sự ấm áp trong ấy.

Thu Ý Hàm cười khẩy, cô có lỗi với anh sao? Con của anh, lẽ nào không phải con của cô sao? Lẽ nào lòng cô lại không đau? Cô cũng hy vọng có thể giữ được đứa con này nhưng mà khả năng của cô chỉ có hạn.

“Nhưng mà tôi lại rất yêu em, em muốn tôi làm sao đây?” Bây giờ, Trọng Lâm giống như một đứa bé nằm ở trên vai cô khóc ròng. Thu Ý Hàm cũng không lên tiếng, cô đã không dám tin vào tình yêu của anh nữa.

Trên cổ dần ẩm ướt, không chỉ là nước mắt của Trọng Lâm, môi anh cũng từ chỗ đó khi thì khẽ hôn khi thì gặm cắn dần dần hướng lên trên, cuối cùng thì dừng lại ở trên môi cô lưu luyến hôn.

Thu Ý Hàm cảm nhận được dục vọng tiềm tàng sâu trong anh, nhưng mà thân thể của cô bây giờ không thể tiếp nhận được. “Không được.” Thu Ý Hàm cố hết sức đẩy anh, lời nói ra đều bị anh nuốt vào hết.

“Không muốn tôi, vậy em muốn ai?” Rốt cuộc, Trọng Lâm buông tha môi của cô. Bởi vì vừa mới bị Thu Ý Hàm cự tuyệt nên bây giờ Trọng Lâm rất tức giận. “Tôi là chồng của em, em đừng hòng đi quyến rũ người khác nữa, em chỉ có thể là của tôi.”

Có lẽ chính Trọng Lâm cũng không biết mình vừa nói gì, biết rõ cô không phải là loại người như vậy, nhưng không tự kiềm chế được, nói ra lời nói tổn thương người như vậy.

“Tôi không phải là của anh, tôi chỉ thuộc về tôi. Kẻ điên này, anh thả tôi ra!” Thu Ý Hàm thấy rằng bây giờ anh hoàn toàn bất chấp lý lẽ, nhưng mà cô nhất định phải ngăn cản anh. Thế nhưng cho dù cô đánh như thế nào Trọng Lâm cũng không buông tay, thậm chí lấy sức nặng cả người đè lên cô.

Trọng Lâm giày vò cô suốt cả đêm, Thu Ý Hàm đã không còn sức phản kháng, giống như con rối gỗ mất đi sức lực, lẳng lặng nằm đó.

“Xin lỗi em.” Bây giờ, lời xin lỗi còn có tác dụng gì. Chẳng lẽ tất cả những tổn thương chỉ dùng một câu xin lỗi là có thể xoá đi sao? Đường đường là tổng giám đốc Trọng nhưng mà lại ngây thơ như vậy. À, chẳng phải mình đã sớm không quan tâm rồi sao? Tại sao bây giờ trong lòng lại hơi đau đớn.

Trọng Lâm cũng không biết đêm qua mình lại như vậy, khi anh thấy tập giấy tờ kia thì anh hoàn toàn không kiểm soát được mình. Anh muốn yêu thương cô nhiều, bằng lòng chờ cô, nhưng mà anh không thể tha thứ cô đã giết chết con của mình, đó là con của cô và anh. Anh không thể chấp nhận sự thật cô không muốn đứa con của chính mình.(greenhousenovels.com)

Mới đi làm một ngày đã xin phép nghỉ, có phải rất buồn cười hay không? Thu Ý Hàm lẳng lặng nằm ở trên giường nửa ngày, cả người rốt cuộc khôi phục lại một chút sức lực. Vào nhà này ở lâu như vậy mà chuyện mười mấy năm trước thật sự một chút manh mối cũng không có. Người có liên quan tới cái chết của mẹ có lẽ chỉ có thể là cha của Trọng Lâm. Không biết ông ta có ở nhà hay không? Thu Ý Hàm ra khỏi phòng, quan sát động tĩnh trong nhà.

Bây giờ, người làm đều đang làm việc ở trong bếp, hẳn là hôm nay cha Trọng Lâm đi đến tập đoàn. Nhưng đã qua mười mấy năm, có thể cha chồng không còn giữ lại cái gì ở đây.

Bình thường Trọng Lâm cũng không vào thư phòng này, hẳn là Trọng Thiên vẫn sử dụng. Thật ra, trước khi đi vào, Thu Ý Hàm đã tự hỏi, sẽ có người giữ lại đồ vật gì đó để cho người ta điều tra sao? Nhưng mà không hành động thì sẽ không tìm ra được sự thật. “Tạch.” Thu Ý Hàm bất cẩn đụng ngã khuông hình trên bàn.

Mặt sau khung hình dường như có cái gì. Thu Ý Hàm nhìn khung hình bị rớt hư ở trong tay, phát hiện phía dưới tấm hình còn có một tấm hình khác. Cô cẩn thận rút tấm hình kia ra, nhưng người trong hình khiến cho Thu Ý Hàm không thể tin được. Đây là hình khoả thân, hơn nữa người trong hình chính là mẹ của cô.

Trong đầu Thu Ý Hàm tràn đầy thắc mắc, tại sao Trọng Thiên có hình khoả thân của mẹ cô? Lẽ nào mẹ thật sự đã ngoại tình với ông ta?

Không phải, đây không phải là sự thật. Mẹ yêu cha như vậy, sao lại có thể phản bội cha.

“Uyển Nhi, em là Uyển Nhi!” Bất chợt, Trọng Thiên đi vào, ôm lấy Thu Ý Hàm. Trong tên của mẹ có chữ Uyển, chẳng lẽ cô bị xem như là mẹ?

“Cha bình tĩnh lại, con là vợ của Trọng Lâm.” Thu Ý Hàm không thích ông ta dựa vào cô gần như vậy, muốn đẩy ông ra. Mặc dù cô và mẹ lúc còn trẻ nhìn rất giống nhau, nhưng mà rõ ràng vẫn có chỗ không giống, ông ta không thể nhận lầm. Có mùi rượu, ông ta đã uống rượu.

Năm đó, Trọng Thiên yêu say đắm Trịnh Uyển, cũng chính là mẹ của Thu Ý Hàm. Nhưng mà khi đó, ngay cả nhìn, bà cũng không nhìn ông ta một cái, chỉ một lòng biết có Thu Vân Long kia. Ông, Trọng Thiên, so với Thu Vân Long không kém một chút nào. So với Thu Vân Long, ông cũng có tiền, có địa vị, vì sao bà nhất định không chịu cho ông một cơ hội?

Thật vất vả hạ thuốc mê mới chiếm được thân thể của bà, bà vẫn không chịu ngoan ngoãn theo ông. Tất cả chuyện này đều là lỗi của Thu Vân Long, nhưng bây giờ ông ta đã chết, không còn có người tranh giành Uyển Nhi với ông nữa.

“Con là Thu Ý Hàm, cha thả con ra!” Xem ra, cô đoán không sai, cái chết của mẹ quả thật có liên quan tới ông ta, nhưng mà cô thật không ngờ là ông ta lại có thể hèn hạ, vô liêm sỉ hãm hiếp mẹ như vậy.

Cảm giác được tay của Trọng Thiên đang rờ rẫm ở trên người cô, Thu Ý Hàm luống cuống. “Cha thả ra, thả ra!” Thu Ý Hàm muốn hất bàn tay đang ở trên người cô ra nhưng không được, giờ thì áo của cô đã bị ông ta xé rách.

“Trọng Lâm, cứu em với, mau cứu em!” Người làm trong nhà nghe được tiếng kêu cứu của cô nhưng không dám lên tiếng, bọn họ chỉ một mực làm cho tốt công việc của họ, không muốn vì chuyện này mà đắc tội với ông chủ.

Sức lực của nam nữ chênh lệch nhau xa khiến Thu Ý Hàm giãy dụa không ra, mà Trọng Lâm thì không có ở nhà, cô chỉ có thể tự cứu mình. Bây giờ, cô phải làm sao đây? Bàn tay nhanh chóng tìm kiếm vật gì đó ở bên cạnh có thể đả thương người, không biết đã chạm được vật gì, Thu Ý Hàm liền cầm lên, nhắm đánh vào chỗ hiểm trên đầu Trọng Thiên một cái.

Thế nhưng đánh một cái mà ông ta cũng không bị ngất xỉu, bây giờ phải làm sao đây?(greenhousenovels.com)

“Các người đang làm cái gì?” Thu Ý Hàm quay đầu lại, thấy Trọng Lâm đang đứng ở cửa, giờ không còn sợ nữa, cô tin tưởng Trọng Lâm chắc chắn sẽ cứu cô.

Trọng Lâm vốn lo lắng thân thể của Ý Hàm nên đem cuộc họp hôm nay dời lại lần sau, định bụng trở về ở nhà với cô. Nhưng không nghĩ là khi về đến thì nhìn thấy cảnh này. Nhìn bộ dáng của cô không giống như không khoẻ, còn có thể đi dụ dỗ đàn ông.

Trọng Lâm đứng đó, cũng không ảnh hưởng đến động tác của Trọng Thiên, ông ta còn muốn xoay mặt Thu Ý Hàm qua để hôn. Giờ đây, trong lòng Thu Ý Hàm đều nghĩ đến Trọng Lâm, cũng dừng lại quên phản kháng.

“Ông cút ngay cho tôi!” Trọng Lâm không thể chịu đựng nổi hành vi của cha nữa, huống chi bây giờ ông đang ôm vợ của anh. Cho dù ông ta là cha ruột của anh nhưng anh cũng sẽ không hạ thủ lưu tình, thẳng tay đánh cho cha một đấm. Vốn đã bị Thu Ý Hàm dùng vật nặng đánh một cái, một đấm này của Trọng Lâm khiến ông liền bất tỉnh nhân sự.

Trọng Lâm không muốn quan tâm đến người đàn ông mà anh hận mười mấy năm, sự sống chết của ông ta đều không quan hệ đến anh. Trọng Lâm vẫn không lấy quần áo che lại nửa người trên đang lộ ra của Thu Ý Hàm, kéo cô về phòng ngủ, sau đó quăng mạnh cô lên trên giường.

“Con đàn bà đê tiện này!” Trọng Lâm tát một cái vào mặt Thu Ý Hàm. “Mẹ nào thì con nấy, cư nhiên đi dụ dỗ cùng một người đàn ông.” Hoá ra anh đúng là nghĩ như vậy, Thu Ý Hàm không cười, cũng không có giải thích. Làm sao mà cô lại nghĩ là Trọng Lâm sẽ cứu cô, thiếu một chút nữa là cô bị cha chồng xâm phạm, sự cảm thông mà cô nhận được là như vậy sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.