Nợ Nhau Một Lời Hứa

Chương 29: Chương 29: Thất thủ




Chuyển ngữ: Tử Linh Lan

“Hàm Nhi, sao lại không biết tự chăm sóc bản thân thế chứ?”

“Ai? Ai đang nói vậy?” Ý thức bây giờ của Thu Ý Hàm rất mơ hồ, nhưng cô mơ hồ nghe thấy có người đang nói chuyện với cô, người đó rốt cuộc là ai. “Anh là ai, anh là ai?”

“Ý Hàm, Ý Hàm, em tỉnh lại đi.” Trọng Lâm muốn gọi cô tỉnh, thoát khỏi trạng thái hôn mê nói mớ của cô, hi vọng rằng như thế có thể khiến cô tạm thời bình tĩnh.

“Đừng đi, đừng đi!” Thu Ý Hàm mở mắt, nắm chặt lấy tay Trọng Lâm.

“Anh sẽ không đi đâu!” Trọng Lâm dùng hơi ấm nơi bàn tay mình tỏ rõ tâm ý với Thu Ý Hàm.

“Sao lại là anh, đây là đâu vậy? Là anh đưa em tới đây sao ? » Thu Ý Hàm cảm thấy hình bóng kia không giống Trọng Lâm cho lắm, nhưng cũng có thể là do ý thức không rõ ràng cũng nên.

“Đây là bệnh viện, do bị mưa ướt nên vết thương nhiễm trùng. Lần này em nhất thiết phải tĩnh dưỡng cho khỏe.” Trọng Lâm không muốn trả lời câu hỏi khác. Người gọi điện cho anh là một người đàn ông, tuy không biết anh ta là người thế nào, nhưng anh có thể cảm nhận được mối đe dọa từ anh ta. Đối với Trình Dịch Phong thì anh hoàn toàn tự tin, nhưng đối với người chưa từng gặp này thì Trọng Lâm có thể cảm thấy người này hoàn toàn có khả năng đưa Thu Ý Hàm rời khỏi anh.

“Anh có thể đi rồi, giờ em không muốn thấy anh.” Nhìn thấy anh, trái tim Thu Ý Hàm sẽ cảm thấy nhói đau.

“Ý Hàm, anh biết bây giờ anh có giải thích thế nào cũng đều vô dụng, nhưng Thu Thị tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà bị ảnh hưởng.” Trọng Lâm cũng không biết phải nói thế nào với cô về chuyện này, anh cũng không muốn đem chuyện Lăng Tiêu ra nói.

“Sao? Giờ ngay cả việc giải thích với em cũng không muốn hay sao?” Thu Ý Hàm ngoảnh đi để không nhìn thấy anh nữa.

“Qua mấy ngày nữa, Thu thị sẽ hồi phục lại bình thường.” Giờ Trọng Lâm chỉ có thể nói nhiêu đó với cô, anh cũng không biết bản thân sau này sẽ biến thành thế nào.

“Ý Hàm, em đừng né tránh anh được không? Cứ thế này, cả hai ta cũng đều đau khổ.” Im lặng một lúc, Trọng Lâm nghẹn ngào nói ra lời này, hiện tại anh phải đấu tranh rất nhiều ngay cả chính anh cũng không hiểu nổi. Anh không hề muốn cô bị tổn thương, nhưng chỉ cần cô vẫn còn trong Thu thị, anh sẽ không thể nào làm được…

“Nếu như anh muốn đối phó với Thu Thị, em sẽ vui vẻ chấp nhận khiêu chiến của anh, nhưng đùa giỡn em thì không được.” Thu Ý Hàm nhắm mắt lại.

“Anh từng nói rồi, anh không có đùa giỡn em!” Nghe thấy hai chữ đùa giỡn từ miệng cô lần nữa, Trọng Lâm không cách nào tiếp tục bình tĩnh được.

“Ồ..” Thu Ý Hàm chỉ đáp trả anh bằng một từ để hưởng ứng.

“Em mở mắt ra, nhìn vào anh”

Khi Thu Ý Hàm mở mắt ra thì nhìn thấy khuôn mặt phóng to của Trọng Lâm, chưa nói lời nào thì đã bị đắm chìm trong nụ hôn đột ngột của Trọng Lâm. Trọng Lâm vốn không nhắm mắt, nên cô có thể nhìn thấy ánh mắt của anh. Nên đắm chìm vào đó hay không?

“Em có thật là không chút động lòng với anh chứ?” Kết thúc nụ hôn nồng cháy ấy, Trọng Lâm khàn giọng hỏi.

“Không cảm giác gì cả.” Tuy là hiện tại hơi thở Thu Ý Hàm có chút không ổn định, miệng cũng không muốn thừa nhận. “Có lẽ thử với người khác, có được sự so sánh, thì em sẽ biết được là rốt cuộc có cảm giác gì với anh không!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.