Nô Thê Muốn Xoay Người

Chương 168: Chương 168: Tiến hành chòng ghẹo (hai)




“Á á, ngươi sắp bóp chết ta rồi. Thả lỏng chút! Thả lỏng chút!” Đa Cát so với Thích Già Thát Tu thì thấp hơn một cái đầu, hắn túm lấy vạt áo bào da dê cũ nát của mình, dưới chân đá lung tung, mồm thì hét ồn ào.

“Câm miệng, ngươi muốn đem heo nhỏ đánh thức từ trong ảo ảnh sao?” Thích Già Thát Tu không vui mà lạnh giọng quát, nhìn nữ nhân đang bị treo ở trên giường vây quanh bởi một đám linh hồn, ánh mắt trong nháy mắt trở nên mềm mại hơn.

“Chỉ cần ngươi và ta không chạm vào nàng, liền tính trời sập đất lún, nàng cũng sẽ không bị đánh thức.” Đa Cát tiếp tục lôi kéo vạt áo trước giảm bớt sức ép thít chặt trên cổ, hắn rất không cao hứng mà bĩu môi.

Thích Già Thát Tu thu hồi ánh mắt về phía nữ nhân mà quay qua trừng mắt hắn, khóe môi gợi lên nụ cười tàn nhẫn: “Đa Cát, ngươi có phải hay không rất muốn lại nếm thử tư vị bị dây thun buộc chặt cái miệng vào?” Từ nhỏ đến lớn, tên nhóc này liền vượt trên cả mức bình thường làm người khác không hết lo, khiến người người phải ghét. Giam giữ hắn ở trong địa lao, buộc chặt cái miệng của hắn lại đều là chuyện thường ngày đối với tên nhóc này.

“Được rồi được rồi, ta thông cảm ngươi bị Vương đánh bại nên tâm tình không được vui vẻ cho cam, ta lại không nói lời nào nữa là được chứ gì?” Đa Cát ủy khuất mà thấp giọng thỏa hiệp nhưng quay đầu nhìn về phía hắn thì đôi mắt to nâu đậm lại là vui sướng khi người gặp họa.

Thân thể Thích Già Thát Tu cứng đờ, sắc mặt lập tức đen hơn đít nồi. không nói hai lời, từ trong túi áo rút ra một cái dây thun, hai ba vòng liền đem tay chân của tên nhóc khốn nạn này trói thật chắc.

“Đa Cát, ngươi thực thích xem náo nhiệt có phải hay không? Muốn hay không ta móc đôi mắt, rút đầu lưỡi của ngươi đi?” hắn vươn ra ngón tay, ở trước đôi mắt to màu nâu quơ quơ.

“Ta…… Ta xem náo nhiệt, còn không phải lo lắng ngươi cùng với Vương đâu. Ô ô, ngươi liền sử dụng vũ lực khi dễ trẻ nhỏ, ta thật đáng thương a, có bản lĩnh chúng ta so nuôi sâu đi.” Đôi mắt to màu nâu chớp chớp hai ba cái, nhanh chóng liền lã chã nước măt ướt át trong suốt, hàm răng trắng tinh nhẹnhàng cắn cắn mối dưới hồng phấn, bộ dáng muốn bao nhiêu ủy khuất liền có bấy nhiêu ủy khuất, muốn bao nhiêu vô tội liền có bấy nhiêu vô tội.

“Ngươi ——” Thích Già Thát Tu chán nản, dứt khoát mà lại móc ra một tấm lụa đem nhét vào miệng tên nhóc này thật chặt, ném trên mặt thảm xong không thèm để ý tới nữa.

“Úm tựa úm lý ngược sa trói hạ úm a ma kha đế……”

Bạch Mã Đan Tăng ngồi xếp bằng trên giường, mắt thì nhắm lại, hai bàn tay kết ấn để trước bụng. Quanh thân tỏa ra vô vàn hào quang thánh khiết, cánh môi hoàn mỹ hơi hơi khép mở. Chú ngữ nhu hòa mang theo linh hoạt kỳ ảo từ trên giường vang lên, mỗi một âm tiết đều giống như ẩn chứa ma lực, ở trong mật thất lan ra tỏa khắp, nó đi thẳng vào tận sâu trong lòng người khác.

Những linh hồn vây quanh La Chu dần dần phân ra trên dưới hai tầng sắp hàng thành vòng, một tầng ở phía dưới thân thể nàng thong thả xoay tròn, một tầng thì ở phía trên thân thể nàng xoay tròn, hơn trăm cái lưỡi dài mềm dẻo cùng một tiết tấu cố định ở trên cơ thể hồng hào non mềm của nữ nhân mà liếm láp, mắt có thể thấy được ánh sáng trong suốt lóe lóe trên da thịt mỹ lệ giống như là những con đom đóm trong ngày mùa hè ban đêm lập loè ánh sáng.

Đầ lưỡi lấp đầy cái miệng nhỏ của La Chu cùng ba chỗ tư mật, chúng như nghe theo chú ngữ chậm rãi xoay tròn chậm rãi liếm láp, ở trong miệng nhỏ cùng trong dũng đạo bỗng nhiên căng chặt co rút lại.

Nước miếng trong suốt từ khóe miệng chảy xuống trông đầy dụ hoặc ma mị. Giữa hai chân tràn ra mật dịch màu đỏ nhạt, theo hoa cốc tụ tập đến cái mông căng tròn, chúng tích lại thật nhiều đến nỗi cuối cùng quá nặng mà rớt xuống cái lưỡi màu xám đang hứng từng giọt bên dưới.

Thích Già Thát Tu cùng Đa Cát nhìn không chớp mắt mà ngóng nhìn một màn phá lệ tuyệt mỹ thế này, cơ hồ đến tim đập cùng hô hấp đều dừng lại.

Bỗng nhiên, chú ngữ trầm thấp xuất hiện một cái tiếng Phạn uyển chuyển, ba chỗ tư mật liền có ba cái lưỡi thật lớn cùng nhau ra dần dần rút ra khỏi tiểu huyệt đã đỏ bừng vì ma xát. Ngay lúc chúng sắp rút ra khỏi tiểu huyệt, lại ngay lập tức hung hăng mà cấp tốc đâm vào, bên tai nghe được một tiếng mơ hồ giống như thống khổ mà cũng như vui thích. Thân thể non mềm của nữ nhân đột nhiên khẩn trương, bụng nhỏ nhô lên một khối to, thân thể nhỏ bé treo ở không trung như thể con tôm sống bị ném vào trong chảo dầu nóng, kịch liệt mà giật giật.

Chú ngữ càng niệm càng nhanh, tốc độ đầu lưỡi ở trên da thịt nữ nhân liếm vẽ bùa cũng càng lúc càng nhanh, lực đạo càng ngày càng mạnh mẽ hơn như là muốn đem cơ thể nữ nhân hoàn toàn đâm thủng phá hư vậy.

“Đây…… đây còn không phải là lực đạo mà Vương vẫn dùng đó sao……” Thích Già Thát Tu nhẹ giọng nói. Pháp Vương cũng không có lừa gạt Vương, thân thể heo nhỏ tuy rằng lúc mới bắt đầu vẫn còn giãy giụa vặn vẹo đến thập phần thống khổ nhưng theo thời gian trôi đi, thân thể đau đớn vặn vẹo dần dần biến thành vui sướng run rẩy co rút.

Ngọn lửa mãnh liệt từ giữa hai chân kịch liệt bùng cháy, dương vật cứng rắn như sắt thép đỉnh lớp áo khoác dày nặng lên. Hầu kết khó nhịn nuốt lên xuống, hắn nhanh chóng ngồi xếp bằng trên thảm, trong lòng không ngừng niệm tĩnh tâm chú.

“Chịu không nổi! Chịu không nổi!”

âm thanh ồn ào quấy rầy hắn niệm chú, cái tên nhóc bị tùy tay vứt trên mặt đất kia không biết khi nào đã nhả ra miếng vải trong miệng, hắn bực bội mà trên mặt đất quay cuồng. Lăn hai lần liền thoát khỏi dây thừng bằng da trâu đang trói chặt mình.

“Ta chịu không nổi!”

hắn lại hô to một tiếng, nhảy dựng người lên lập tức cởi sạch quần áo trên người, mắt nhìn hình ảnh kích thích trên giường còn đôi tay thì điên cuồng xoa nắn thứ ở giữa hai chân. Thích Già Thát Tu giật giật khóe miệng, thái dương chảy xuống vài đường hắc tuyến, tay hắn chậm rãi chuẩn bị đánh về phía lưng Đa Cát. Còn tưởng rằng tên nhóc này sẽ không muốn sống mà xông lên đi quấy rối, không nghĩ tới là hắn lại tự cởi sạch tự sướng, quá dơ bẩn quá vô sỉ, cũng quá không có định lực. Tĩnh tâm chú khôngniệm tiếp được bởi vì bị Đa Cát gián đoạn, tuy tên nhóc này mất khống chế dục hỏa nên cũng yếu đichút xíu, hắn vẫn là nên nghe theo mệnh lệnh của Pháp Vương mà đem tên nhóc thối này nhìn chằm chằm thêm chút.

“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ! Ta thích ngươi! Rất thích ngươi!”

Đa Cát si ngốc mà nhìn La Chu trên giường bị lưỡi của mấy trăm cái linh hồn làm lễ rửa tội, mắt to màu nâu tràn ngập tình dục nóng rực. hắn một bên điên cuồng mà xoa xoa bên dưới, một bên trầm giọng kêu, thanh âm cũng không còn trong sáng thuần khiết nữa. không biết qua bao lâu, thân thể thon chắc bị che kín bởi mồ hôi đột nhiên cứng lại, ngay sau đó ngửa đầu phát ra một tiếng rống, thân hình đứng thẳng rồi run rẩy xụi lơ trên mặt thảm, nửa ngày đều không hề nhúc nhích.

“đã chết chưa?” Thích Già Thát Tu đợi trong chốc lát, dùng tay đẩy đẩy tên nhóc nằm sấp trên mặt đất.

Tên kia giật giật thân thể, hắn chậm rãi chuyển người. Khuôn mặt ướt mồ hôi lại trở về với vẻ thuần khiết đáng yêu, khóe môi nhếch lên dáng vẻ đầy thỏa mãn mà tươi cười sáng lạn như một đứa trẻ ăn được kẹo, hai má vẫn còn chút hồng hồng chưa rút đi, mắt to màu nâu lại hoàn toàn đối lập hết sức mâu thuẫn nhưng cũng vô cùng mị hoặc.

hắn cười nhạo nói. “Nếu đã chết thì còn sống đến giờ sao.” Tay rút khỏi chỗ giữa hai chân, vén lên mấy sợi tóc dán ở má bị ướt bởi mồ hôi.

Thích Già Thát Tu xem tay hắn vô cùng sạch sẽ liền hơi hơi kinh ngạc mà nhướng mày: “không xuất ra tới sao?”

“Đương nhiên, ngay lúc sắp phun trào liền bị ta thu trở về.” Đa Cát ngồi dậy, tùy tiện mở rộng hai chân hướng về phía Thích Già Thát Tu để cho hắn nhìn rõ cũng như chứng minh lời nói của mình, đồng thời đúng lý hợp tình mà hỏi ngược lại, “Đồ vật quý giá như vậy thế nào có thể lung tung lãng phí?”

“Hừ.” Thích Già Thát Tu hờ hững không chút gợn sóng mà lên tiếng. Thân thể đồng nam* khi song tu đối với liên nữ mà nói thì là loại tẩm bổ tốt nhất nhưng cũng không quý giá đến như vậy đi?

* hí hí ý nói mấy bạn nam còn “trong sáng” ý

Đa Cát thờ ơ đạm mạc nhìn nhìn Thích Già Thát Tu, hứng thú rã rời mà thở dài: “Mấy nam nhân giao cấu lung tung như các ngươi tự nhiên không hiểu thên thể đồng nam của ta quý trọng thế nào. Tỷ tỷ thật đáng thương, gặp được mấy nam nhân đều là ngựa giống không thuần khiết a.”

Kèn kẹt kèn kẹt ——

Đó là âm thanh Thích Già Thát Tu hung hăng nghiến răng.

“Đa Cát, chờ Pháp Vương niệm chú xong, ngươi dám trước mặt hắn đem câu cuối cùng lặp lại một lần sao?” hắn sâu kín mà thấp giọng khẽ cười nói.

Đa Cát khép lại hai chân, trừng hắn một cái, khinh miệt mà hừ hừ nói: “Ta lại không phải tên ngốc muốn chủ động tìm chết a.”

“Vậy ngươi nghĩ ta sẽ không giết ngươi ư?” Thích Già Thát Tu tiếp tục ôn nhu cười nói, lời còn chưa dứt, sắc mặt lập tức trầm xuống, trường đao bên hông keng một tiếng ra khỏi vỏ đao, hướng về phía Đa Cát chém tới.

“Giết người a!” Đa Cát kêu một tiếng sợ hãi, không rảnh đâu đi lo mặc lên quần áo, cứ thế nửa trần bên dưới từ cửa mật thất chạy tới, hắn khó khăn lắm mới tránh thoát được mũi trường đao, nháy mắt chạy đến không còn bóng dáng.

Thích Già Thát Tu không có đuổi theo, để hả giận liền đem áo khoác da dê cũ nát của hắn trên thảm chém thành mảnh nhỏ, trường đao lúc này mới không cam lòng thu vào vỏ đao. thật ra hắn khôngxuống tay với Đa Cát được, khi biết được chân tướng về thân thế xong có lẽ hắn cũng không nỡ.

Ánh mắt nhu hòa dừng lại ở thân thể nữ nhân đối diện, sự ôn nhu trong mắt như muốn tràn ra ngoài, tưởng niệm bao lâu cùng nỗi đau lòng vào giờ khắc này cũng được an ủi phần nào.

Heo nhỏ, đừng nóng giận a, từ lúc ta phát hiện chính mình thích ngươi rốt cuộc liền không chạm qua nổi nữ nhân khác nữa.

Vương cùng Pháp Vương …… Ta cũng không biết.

hắn không tiếng động mà nở một nụ cười có chút vô lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.