Nọa Nhược Vui Sướng (Nọa Nhược Đích Khoái Nhạc)

Chương 5: Chương 5: Chủ nhân đã đến đây 1




“A a… từ bỏ… nhẹ… nhẹ một chút… A a..”

Ô… cái tên trời đánh vô địch siêu cấp đại sắc ma này! Từ cái đêm bị hắn “khai bao”, hắn chẳng quản ngày hay đêm liên tục xâm phạm anh, ngay cả cửa cũng không cho anh bước ra một bước. Nhưng thực ra nếu hắn cho phép, thì anh bây giờ bò cũng chẳng bò nổi, hiện tại cả người anh đều vừa tê vừa đau, tựa như bị ba cái xe tải lăn qua lăn lại, toàn bộ khung xương đều rã hết cả ra, ngay cả muốn động một cái ngón tay cũng không nổi, chứ đừng nói chuyện ra ngoài.

“Nhấc cái mông cao lên cho ta chút.”

Âu Dương Đạo Đức vuốt vuốt cái mông trắng nõn của nai con từ phía sau.

“Ngày hôm nay mới có làm có ba bốn lần mà cưng đã chịu không nổi sao? Xem ra chúng ta cần phải tiến hành “đặc huấn thú cưng” nga.”

Đặc huấn thú cưng? Đó… đó là cái trò quỷ quái hành người gì thế a? Đáng ghét, cái tên biến thái chết tiệt, từ cái ngày gặp phải cái tên biến thái chết tiệt này, anh chẳng qua nổi một ngày một đêm an lành. Ô… Mỹ Mỹ, con mau về đi… papa muốn về nhà…

Tựa như đáp lại “tiếng gọi tự đáy lòng” của anh, điện thoại lúc này đột ngột reo vang,

Reng Reng

“A lô?”

Âu Dương Đạo Đức cầm lấy cái điện thoại bên cạnh sopha, nửa dưới vẫn không ngừng đưa đẩy.

“Anh yêu, em đây, anh nhớ em không?”

“Nga, là Mỹ Mỹ à, anh đương nhiên nhớ em rồi, chừng nào em về?”

Âu Dương Đạo Đức mặt không đổi sắc tiếp tục đâm chọc, ngay cả lông mi cũng không chớp lấy một cái. Ngược lại Phan Tuấn Vỹ vừa nghe đến Mỹ Mỹ, nhất thời sợ đến sắc mặt đại biến, ngay cả thở cũng không dám thở lấy một tiếng.

“Ngày mai, ngày mai em sẽ về, papa đâu? Anh có chăm sóc ba có cẩn thận không?”

“Có, đương nhiên là có, mỗi ngày ba bữa, cộng thêm bữa trà chiều và ăn khuya đều cẩn thận “chăm sóc” ba a. Anh đảm bảo khi em gặp ba, em sẽ nhận ra ba đã thay xương đổi cốt rồi.”

Thay xương đổi cốt? Có mà còn một đống xương thì có? Cái tên ác ma! Phan Tuấn Vỹ quay đầu hung hăng trừng mắt lườm hắn

“A ”

Hung khí thô to đột nhiên không hề báo trước đâm thật mạnh vào trong

“Í? Đó là âm thanh gì a?”

“Nga, là ba đó, dường như ba rất là muốn nói chuyện với em, chờ một chút a.”

Âu Dương Đạo Đức không hề đếm xỉa gì đến sự phản kháng của nai con, kiên quyết đem điện thoại nhét vào tay anh, rồi vươn tay cầm phân thân của anh, bắt đầu ma sát chà chà.

Ô… cái tên ưa ngược đãi người khác này… Bị hắn trước sau giáp công như thế, anh làm sao mở miệng nói được… A… A…

“Ba? Ba? Ba làm sao vậy? Nói đi.”

“Ngô… Mỹ Mỹ…”

Phan Tuấn Vỹ một tay cầm chặt ống nghe, một tay đặt lên tấm nệm trên sô pha, khoái cảm vô tận trong cơ thể tựa hồ như sẽ nuốt chửng anh bất cứ lúc nào, anh thực sự sợ mình sẽ không nhịn được mà *** khiếu trong điện thoại mất.

“Ba, sao thế? Không có con hồ ly tinh nào ở đó quấn lấy Đạo Đức đấy chứ? Con đã nói rồi mà, chỉ có Phan Mỹ Mỹ con đây thông minh, đem ba đến nhà ảnh làm giám sát, cứ như vậy, Đạo Đức sẽ không có cơ hội làm xằng bậy nữa, ha ha ha…”

Nếu như cưỡng hiếp cha vợ của mình lại còn ghi hình làm bằng chứng mà không gọi là xằng bậy, vậy trên đời này làm gì còn thiên lý nữa đây?

“Ngô ngô… Mỹ Mỹ… mau… mau quay về… về”

Ô… Phan Mỹ Mỹ… đồ đại ngu ngốc đem ba mình đi làm cống phẩm! Nếu mà còn không trở về nhanh, con sẽ phải nhặt xác ba mình đó!

A a… không chịu nổi nữa… thân thể cũng bị hắn phá hư rồi… Đừng… đừng vào nữa… Tôi… Tôi muốn…

“Ba, ngày mai con sẽ về, ba bây giờ tạm thời đừng có rời khỏi công việc đó, cố gắng kiên trì đến phút cuối cùng nga, ngày mai gặp, bye!”

Mỹ Mỹ… không được… ba ba không chịu nổi nữa đâu… ba… ba muốn….

“A ”

Trong khắc đầu tiên điện thoại cắt, Phan Tuấn Vỹ rốt cục nhịn không được thét lớn bắn ra.

“Anh mang tất cả đồ dùng cá nhân thu dọn lại, lập tức đi chỗ khác cho tôi!”

“A? Sếp… anh… ý sếp là…”

“Đúng, tôi nói là anh bị đuổi việc rồi! Anh biết rõ công ty bây giờ đang mùa đắt hàng, ai cũng bận đến sứt đầu mẻ trán, anh dám bỏ công ty vô cớ nghỉ liền ba ngày, công ty này không cần loại nhân viên vô trách nhiệm như anh.”

Ô… sếp ơi, tôi đâu có muốn vô cớ nghỉ việc đâu, nếu như tôi bảo sếp tôi bị một tên đại biến thái cưỡng hiếp, không những ngược đãi mà còn giam lỏng, cho nên mới không đi làm nổi, ngài có tha thứ cho tôi không a?

“Tôi… tôi biết rồi… Xin lỗi, mang nhiều phiền phức cho công ty.”

Phan Tuấn Vỹ đối với vị sếp “thuốc súng tân quan” nghiêm khắc này cúi người chào sâu, liền thu thập mấy thứ đồ vật rời khỏi nơi mình làm việc đã nhiều năm.

Ô… Âu Dương “Vô Sỉ”! Mi quả là sát tinh đời ta mà! Ta kiếp trước chắc là thắp thiếu mấy nén hương, lạy thiếu mấy cái khấu đầu mới gặp phải mi kiếp này a?

Ô… ta hận ngươi! Ta hận ngươi!

“Bị đuổi việc rồi?”

Tiếng thét chói tai cao đến quãng tám của Phan Mỹ Mỹ quả là kinh hoàng không tả nổi.

“Đúng…”

Phan Tuấn Vỹ cúi đầu không dám đón ánh mắt có thể bắn xuyên người của “Mỹ Mỹ nữ vương”.

“Ba, ba không thể thất nghiệp! Ba mà thất nghiệp thì con không có tiền mua đồ cưới đâu, đến lúc đó con sẽ mất mặt lắm, lỡ như… lỡ như Đạo Đức mất hứng bỏ hôn ước thì làm sao bây giờ?”

“Bỏ hôn ước thì càng tốt! Ba ghét cái tên đó, ba cực ghét hắn!”

Phan Tuấn Vỹ vừa nghe đến cái tên làm mình hận thấu xương, oán khí tích tụ mấy ngày lập tức bộc phát!

“Ba! Ba nói lại lần nữa thì coi như con tuyệt giao với ba! Đạo Đức đối xử với ba tốt như vậy, thời gian con xuất ngoại, anh ấy không nói hai lời đón ba về nhà chăm sóc, còn không hài lòng cái gì? Ba nói xem.”

“Hắn… hắn…”

Ô… tức chết người đi được, tội của cái tên cầm thú hung ác đó ba ngày ba đêm cũng kể không hết, nhưng mà anh… anh chẳng dám nói được câu nào…

“Nói đi? Hừm, nói sao mà được, đứa con rể thân thiết như Đạo Đức ba còn muốn tìm ở đâu? Nếu như ba dám oán hận nữa, xem con còn đếm xỉa đến ba không!”

Thân thiết? Có mà căm ghét thì có! Cái tên đại *** thú kinh khủng nhất lịch sử Đài Loan! Phan Tuấn Vỹ đem hắn chửi bới mấy nghìn vạn lần trong lòng, nhưng dưới uy phong của Phan Mỹ Mỹ, ngoài miệng chẳng dám hó hé nửa từ.

Phan Mỹ Mỹ nhìn vẻ rụt rè sợ hãi của ông già, nhất thời thấy bất lực trong lòng. Không được, nếu mà vụ thất nghiệp này kéo dài nữa, đợi đến lúc ông già tự tìm được việc thì xem ra là nhiệm vụ bất khả thi rồi, vì hạnh phúc chung thân của mình, mình nhất định phải nghĩ cho ra biện pháp?…

“Quản lý Phan, phiền anh đem tập tài liệu này đến phòng làm việc của chủ tịch, chủ tịch đang rất cần nó đó.”

“Ai nha, công việc nhỏ thế sao lại phiền đến quản lý được, tôi đi là được rồi, tôi đi.”

“Không không không… chị à, em rất là kính trên nhường dưới, cái việc nhỏ này cứ để em gái em làm là được mà, em đi em đi.”

“Hai người đừng có tranh giành nữa, chủ tịch nói là muốn quản lý Phan tự mình đưa đi.”

“Cái gì thế? Sao mà chẳng nói sớm, hại chúng em sướng đần ra nửa ngày, cơ hội gặp được siêu cấp thần tượng đâu phải ngày nào cũng có a.”

“Nói đúng đó nha, quản lý Phan, được găp chủ tịch như thế, cần phải thay chị em phòng quản lý hành chính này nói tốt vài câu nhé, tốt nhất là nên đề cao mấy đóa hoa của phòng quản lý hành chính nha.”

“Hay hay, ai, nếu như có thể để chủ tịch đẹp trai lắm tiền của chúng ta để ý, chúng mình có thể như Julia Robert từ chim sẻ biến thành phượng hoàng rồi.”

“Các cô đừng có mơ đi, nghe nói bạn gái của chủ tịch nếu chẳng phải là minh tinh thì cũng là người mẫu, ai ai cũng đều là đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương, ngài ấy lí nào lại để ý đến hai con nhóc như các cô?”

“Ô… nói cũng phải, nghe nói chủ tịch thay bạn gái như thay áo, tốc độ nhanh vô cùng. Nhưng mà lần trước thư kí riêng Trần truyền ra tin tức, chủ tịch tìm được người tình trong mộng rồi, có người nói ngài ấy vì ả mà hủy hết lịch trình ba ngày, hai người ở nhà ba ngày chẳng ra khỏi cửa đó.”

“Ba ngày? Chủ tịch là người cuồng công việc mà vì cô ta ba ngày không đi làm? Xong, xong hẳn, lần này chúng ta tuyệt vọng thật rồi. Bất quá nói đi nói lại, chủ tịch là người công tư phân minh, sao lại có thể cho thư ký Trần biết ngài ấy ở nhà lêu lổng với đàn bà không đi làm được, cái này nghe không hợp lý nha.”

“Đúng đúng, tôi cũng đã hỏi câu y như chị, nhưng mà chị ấy nói là có chút công chuyện, cần phải liên lạc với chủ tịch, vì vậy mới gọi đến nhà chủ tịch, không ngờ chủ tịch đang cùng con đàn bà kia, làm này này nọ nọ… cho nên tiếng rên rỉ trên giường của cô ta là chị ấy nghe được hết, chị ấy còn nói cho tôi nghe nga, cái gì mà… ‘A… mạnh nữa… đừng có ngừng… mau cho tôi…’ các loại. Nghe nói rên rỉ vừa lẳng lơ vừa lớn tiếng, thực sự là mắc cỡ chết đi được.”

“Oa, nói như vậy, chủ tịch đúng là có người trong lòng rồi, ô… tôi không muốn sống nữa…”

Phan Tuấn Vỹ bị mấy bà tám này tôi một câu chị một câu làm cho đầu hoa não trướng, thiếu chút nữa muốn té xỉu.

Bất quá anh cũng chẳng dám oán hận gì, trên thực tế, anh rất là cảm ơn ông trời, trong cái thời buổi kinh tế trì trệ như thế này, ba ngày đã tìm được một công việc khá khẩm, lương cao dễ dãi, quả thực là Phật tổ hiển minh, thần tích trời cho a!

Nhớ đến cái ngày phỏng vấn, người người tấp nập, đông đúc ra vào, anh căn bản không có hy vọng gì nhiều, không ngờ phía bên kia ngay ngày thứ hai đã thông báo cho anh là đi làm, quả thực làm anh mừng phát điên! Hừm, nghĩ lại, Phan Tuấn Vỹ cũng không kém lắm nha, lần này anh mất ngựa thiên lý lại gặp được Bá Nhạc rồi.

“Quản lý Phan, quản lý Phan, anh cười ngẩn ngơ cái gì vậy? Đi nhanh đi, chủ tịch không chờ anh đâu.”

“Nga, vâng vâng, tôi đi ngay, tôi đi ngay đây.”

Phan Tuấn Vỹ cầm tập tài liệu vội vội vàng vàng đi ngay.

Ấn nút thang máy lên tầng cao nhất, Phan Tuấn Vỹ bắt đầu thấy bối rối trong lòng. Như thế là anh sắp được gặp cái nhân vật trong truyền thuyết kia rồi, không biết mình liệu có cuống đến chẳng nói nên lời hay không đây.

Anh đang làm việc ở công ty “Khoa học kỹ thuật Hoài Đức”, là công ty thiết kế trò chơi máy tính, nghe nói chủ tịch là một kỳ tài máy tính dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, tuổi còn trẻ mà thu được hàng trăm tỷ từ các trò chơi video game ra mỗi năm, vài năm nay các trò chơi do công ty thiết kế còn được tiêu thụ mạnh trên toàn thế giới.

Tuy chỉ là một chức quản lý nho nhỏ ở phòng quản lý hành chính, nhưng có thể làm việc ở một công ty lớn nổi danh thế giới, anh cũng cảm thấy bản thân có được quang vinh sâu sắc a.

“Xin chào, tôi là Phan Tuấn Vỹ từ phòng quản lý hành chính, tôi đến đưa tài liệu cho chủ tịch.”

“À, thì ra quản lý Phan.”

Trần bí thư liếc nhìn anh một cái.

“Đi vào đi, chủ tịch chờ anh lâu rồi đấy.”

“Vâng, tôi vào ngay đây.”

Phan Tuấn Vỹ hít sâu một hơi, cúi đầu mở cửa đi vào —-

“Nai con chết tiệt! Dám để ta đợi lâu như vậy!”

Phan Tuấn Vỹ chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo gì đã bị người ta đè xuống đất —-

“Lần sau dám bắt ta chờ nữa, ta bắt cưng đem làm thịt nai khô đó!”

Giọng nói này…. Cái mùi này… Phan Tuấn Vỹ sửng sốt ngẩng đầu lên —

“Á ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.