Noãn Đông

Chương 2: Chương 2




Edit: Vy Huynh

Beta: Kat

.

“Bắt lấy trái tim đàn ông trước hết phải bắt lấy dạ dày của hắn, làm cho hắn hiểu biết một chút cái gì gọi là cao thủ xuất chiêu.” Cái này cũng là giải thích do anh an bài, anh cảm thấy cùng tôi tranh luận quả thực là hạ thấp phong độ của mình, cho nên anh không nói một lời chỉ đứng ở một chỗ làm cho tôi cảm thụ được sự khinh bỉ phát ra từ nội tâm.

Tuy nhiên Thiệu Vũ Triết vẫn là phóng đại tay nghề của tôi, tuy rằng là lời nói thật, nhưng tôi vẫn còn vui mừng thật lâu.

Từ hồi đi học, vào giờ thể dục một đống nam sinh cùng nữ sinh tranh giành vòi nước chỉ cần nữ sinh nói ra Thiệu Vũ Triết liền ưu tiên nhường cho bạn học, đây chính là người rất có lễ độ rất có tác phong của người trưởng thành, mà ưu điểm này được anh lưu giữ rất tốt.

Cho nên anh đưa ra lời mời lại với tôi, địa điểm là nhà anh.

Trường kỳ chịu áp bức nên tôi đã quên mất người khác mời tôi về nhà ăn cơm là có ý gì, tôi chỉ theo phản xạ hỏi anh muốn ăn cái gì để tôi đến làm.

Sau đó lại dùng ánh mắt nhìn anh như thể muốn anh nghẹn họng không nói ra.

“Tôi cũng không biết em thích cái gì, nên chuẩn bị như thế nào, không chê phiền toái thì cùng đi siêu thị đi.” Anh đề nghị.

Tôi đương nhiên nói không thành vấn đề.

Anh phụ đẩy xe, chúng ta vừa đi vừa thảo luận thực đơn, sau đó thương lượng mua cái gì có vẻ tốt, tôi đột nhiên cảm thấy kiểu này có phải hay không có điểm giống vợ chồng mới cưới, tôi vụng trộm liếc mắt ngắm nhìn Thiệu Vũ Triết đang ở quầy chọn rượu nho.

Tôi quả nhiên là già rồi, cư nhiên vì cái ý tưởng này cảm động.

“Hi, Noãn, quả nhiên là em.” Đột nhiên nghe được có người kêu tên tôi.

Không cần nhìn mặt, nghe qua tiếng là biết giọng của tay đầu bếp “tay nghề khó chơi”.

Tôi nhớ rõ người này chính là đầu bếp trong nhà hàng. Đúng vậy, là anh ta. Hắc Trạch Du.

“Noãn, hôm nay lại muốn làm cái gì, cùng nhau tham khảo đi.” Anh nhìn về phía tôi đẩy xe.

“Vị này là…” Thiệu Vũ Triết buông rượu hỏi.

“Đầu bếp, Hắc Trạch Du, người Nhật.” Tôi chỉ chỉ Hắc Trạch.

Sau đó lại chuyển qua chỉ vào Thiệu Vũ Triết.

“Là sếp của tôi, Thiệu Vũ Triết, người Trung Quốc.” Tôi nói như vậy hoàn toàn là vì muốn bảo trì tính đối xứng của câu.

“Hân hạnh, nghe Đông nhiều lần nhắc tới anh, nói thật, không nghĩ tới anh lại trẻ tuổi như vậy.” Thiệu Vũ Triết cười vươn tay.

“Đông?” Hắc Trạch lập lại một chút, có điểm miễn cưỡng bắt tay Thiệu Vũ Triết.

Thật ra trong nhận thức của tôi mọi người có thói quen gọi tôi là Noãn, từ Dư Mặc, La Lâm, đến Hắc Trạch xem như cũng ảnh hưởng theo thế hệ.

Chỉ có Thiệu Vũ Triết gọi tôi là Đông, anh từng nói là vì anh cảm thấy hai chữ Noãn Đông này không thích hợp với tính cách của tôi.

Cũng coi như đặc biệt.

Hắc Trạch nhìn về phía tôi, nói: “Noãn, hai người không phải đi cùng nhau chứ?”

Nghe thì có vẻ như là câu hỏi.

Nhưng đối phương không phải là người quen biết, Thiệu Vũ Triết dứt khoát không trả lời, giao cho tôi xử lý.

“Chúng tôi đương nhiên là đi cùng nhau, hôm nay anh ấy mời tôi ăn cơm.” Ý tứ trả lời câu hỏi như không có chuyện gì.

“Anh cũng mời em ăn cơm, nhưng sao cho tới bây giờ em vẫn nói không rảnh.” Hắc Trạch nhìn nhìn Thiệu Vũ Khiết nói với tôi.

“Số anh không may mắn rồi.” Tôi kiên định nói. “Được rồi, không còn chuyện gì nữa, chúng tôi muốn tính tiền.”

Sau đó tôi lôi kéo Thiệu Vũ Triết bước đi.

“Anh ta theo đuổi em.” Thiệu Vũ Triết trầm mặc nửa ngày, khởi động xe xong đột nhiên nói chuyện, phỏng chừng là lo lắng có nên nói hay không.

“Ha ha, không buồn cười tí nào.” Tôi cười gượng hai tiếng làm mặt quỷ, “Anh ta lần đầu tiên nếm thử món em làm, còn không có ăn liền mà đem em từ đầu đến cuối khách sáo nói cái gì sạch sẽ, nói cái gì phòng bếp là nơi thần thánh, em là loại người bình thường không thể biết cái gì cái gì. Làm ơn, em lại không làm cho anh ta ăn, là chính anh ta tự nhiên đòi ăn.” Nói đến chuyện cũ trước kia, thật sự là rõ ràng mà.

“Cảm giác hình như là nhiều ân huệ, tao nhã dùng xong món ăn em làm, muốn nói ngon thì cứ việc nói thẳng thôi, làm cho uyển chuyển hàm súc. Không nên theo dinh dưỡng học, mỹ học cái gì đó có một đống thuật ngữ chuyên nghiệp, nghe xong hơn nửa ngày, em mới làm rõ ràng là hắn ở khoa mình.” May mắn là tôi lại bình tĩnh lý trí, đổi người khác sớm đã lật bàn rồi.

“Từ đó, mỗi lần thấy em đều nói, Noãn, hôm nay cùng nhau tham khảo văn hóa ẩm thực đi.” Tôi học khẩu khí Hắc Trạch nói.

Thiệu Vũ Triết phụt một tiếng nở nụ cười, nói: “Thiệt hay giả a, anh ta nói như vậy.”

“Em cùng anh ta giải thích một chút, dùng tranh vẽ Nhật Bản làm phương thức biểu đạt liền hiểu ra thành ý tứ này.” Tôi xụ mặt nghiêm túc nói, kết quả vẫn là tốn công.

“Ha ha, kiểu cách thật giống hồi trước, chuyện gì một khi do em nói ra, luôn trở nên buồn cười.” Anh cười nói.

Tôi thở dài, nói: “Lúc đầu thôi, em cũng không phải đầu bếp, chẳng qua là em có chút tư chất tốt một chút, trình độ cao một chút, năng lực dư thừa một chút, anh ta mở miệng đều là học hỏi, thực làm em hao tâm tổn trí.”

“Anh ta chính là muốn theo đuổi em, tìm cái cớ tiếp cận em thôi.” Anh vẫn là nói giỡn một chút xíu.

“Anh còn nói như vậy, em sẽ nghĩ đến anh có ý đồ bất lương.” Tôi cũng nói đùa lại.

Thật ra có một chút chờ mong phản ứng của anh.

Anh vẫn là nắm tay lái, hàm chứa ý cười nhìn chằm chằm đường phía trước lái xe, tôi có điểm thất vọng, liền lén nhìn sườn mặt anh, bộ dạng anh cười trong trí nhớ của tôi đều giống nhau, nguyên lai 5 năm qua tôi thật sự không có quên anh.

Nghĩ như vậy cảm xúc liền trỗi dậy, ta vội chuyển chủ đề qua đám người nhiều chuyện quanh Đường Lỗi tìm chuyện cười điều tiết lại không khí.

Thế là chúng ta đã tới nhà, là tôi nói, cười cười đi vào nhà Thiệu Vũ Triết.

Lần này đầu bếp là Thiệu Vũ Triết, tôi là trợ thủ, lần trước khi tôi hỏi anh phụ giúp anh liền vào đáp ứng, anh nói là vì cuộc sống độc thân cái gì cũng đều phải dựa vào chính mình, thời gian dài, tự nhiên sẽ biết làm.

Thực sự không thích ứng với không khí như vậy, lần trước có nhiều người, lâu lâu còn có đám người vào vào ra ra hỏi khi nào thì ăn cơm, không rảnh có cảm giác gì, lần này cũng chỉ có hai người, thật sự giống tân hôn…….

Ngừng lại, không thể lại suy nghĩ như vậy! Một khi bản thân tôi nghĩ bóng gió sẽ dẫn đến trạng thái cũng rất phiền toái, loại tình cảm này này nọ, rất khó khống chế, nhất là tình cảm của tôi còn chưa có điểm bắt đầu.

“Suy nghĩ cái gì?” Thiệu Vũ Triết cuối cùng đem một mâm đồ ăn tới bàn, hỏi tôi.

“Làm được thực không sai nha, một đàn ông hiện đại tốt, tắm rửa sạch sẽ, thay lễ phúc là có thể gả đi.” Tôi giúp anh đem đồ ăn đặt lên bàn.

“Gả đi?” Anh ngây ra một lúc, sau đó nở nụ cười, “Nói lập gia đình cái gì, ngay cả bóng dáng bạn gái đều không có, ai cưới anh?”

Tôi nghe lời này có điểm quen tai, giống như chính tôi nói qua không có sai biệt lắm.

“Cảnh ngộ của chúng ta giống nhau, có nhiều duyên phận, không bằng em cưới anh, không biết ý tứ của tiểu thư như thế nào.” Tôi nói giỡn.

“Tốt, nếu như không chê, tiểu nữ liền đồng ý đến nhà hỏi cưới.” Anh hướng tôi nháy mắt mấy cái, cười nói.

“Này này, không đúng, việc đến nhà hỏi cưới là công việc của nhà trai, anh nói anh là tiểu nữ, sẽ không thể nói như vậy, anh nói sai rồi, hôm nay anh rửa chén.” Thật là, trả lời rõ ràng như vậy, chính là lời nói giỡn, không khí ái muội một chút đều không có, vốn là tôi mang tâm ý xấu xa, cuộc chiến này chấm dứt.

“Đương nhiên là anh rửa chén, tuy nhiên, so với em lần trước rửa chén cho tám người, anh thật đúng là nhẹ nhàng.” Anh cũng học theo tôi mà nói giỡn.

“Không bùng nổ tức giận ngay khi đang điên tiết, nhiều năm như vậy, em đều dưỡng thành thói quen, xem ra cũng không có cơ hội bùng nổ, cho nên em đời này nhất định làm người dân phục vụ.” Thở dài một tiếng, người lương thiện như tôi liền bị buộc thành nô dịch.

“Thật ra như vậy cũng không sai, giống như em nói, tắm rửa sạch sẽ thay đổi lễ phục liền gả đi.”

Tôi vừa định há mồm, phát hiện lời nói sau liền thu tiếng lại, vì thế bĩu môi, ủy khuất nói: “Như thế nào mà chúng ta lại nói đến việc hỏi cưới này nọ, không được, đổi đề tài đi.”

Thiệu Vũ Triết không nói chuyện, chỉ nhìn cái ly rượu trước mặt tôi, sau đó lại nhìn ly của mình.

Mà tôi thì nhìn hau chén cơm trên bàn

Tự nhiên giống như một đôi vợ chồng già.

Nhanh như vậy mà từ vợ chồng mới cưới tôi lại suy diễn đến một đôi vợ chồng già, giống như thật, tôi khinh bỉ chính mình.

“Lần trước nhìn thấy ở nhà em, La Lâm và Giang Thần, họ là người yêu sao?” Anh đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”

“Không có, ngày đó cảm thấy là như vậy, nhưng lại không dám mạo muội hỏi.” Trên mặt anh vẫn là thật thà cười.

“Anh kỳ thị đồng tình luyến ái sao?” Tôi nghiêm mặt hỏi, La Lâm là bạn thân rất quan trọng với tôi, nếu anh dám trả lời đúng thì tôi liền tha ra ngoài chém.

“Làm sao có thể, mỗi người đều có cách sống khác nhau thôi, dùng quan điểm của đại đa số để đánh giá cái gọi là bình thường cùng phi thường, em vẫn đều thấy như vậy cũng không công bằng.”

Tôi giống như thầy giáo tán thưởng học trò nhìn anh gật gật đầu, cái này cũng là quan niệm của bọn tôi, cho nên La Lâm và tôi vẫn là bạn thân tốt của nhau.

“Vì đại đa số người tự đại lấy quan điểm của chính mình đảm nhiệm nhiều việc quyết định thế giới này cái gì đối với cái gì là sai, cái gì là bình thường, cái gì là không bình thường, cho nên, La Lâm cùng Giang Thần đến được như ngày hôm nay phải trải qua nhiều gian khổ, chúng ta là bằng hữu chỉ là xem ở trong mắt, nhớ ở trong lòng.” Tôi giải thích nói.

Giang Thần là người tùy tính, cô ấy tự đại bá đạo tự cao tự đại, nhưng cô ấy thật sự lo lắng cho La Lâm khi bị thương, cô ấy từng đứng ở Vũ Lý vẻ mặt đau xót hỏi tôi, có phải tại cô ấy làm hại La Lâm hay không.

La Lâm tuy rằng sáng sửa lạc quan thẳng tính thiếu căn cân, nhưng nguyên lai là nàng ấy vẫn ở lại công ty đó làm việc, nàng ấy vẫn là chịu áp lực rất lớn, không cho chúng ta nói với Giang Thần, sợ nàng ta lo lắng, tôi nghĩ tôi vĩnh viễn sẽ không quên lúc La Lâm sốt cao nằm ở trên giường tôi, cầm lấy góc tay áo tôi ngăn cản tôi đi tìm Giang Thần, đáng thương cho bộ dáng lúc khẩn cầu tôi.

Đoạn thời gian kia tôi vẫn thực buồn khổ, như vậy ngôn tình tiểu thuyết kịch tình cư nhiên diễn ra ở bên người tôi, cuối cùng tôi khuyên La Lâm từ chức làm nghề tự do, tôi nói đó không gọi là trốn tránh mà là tìm nơi thanh tĩnh.

Sự thật chứng minh phán đoán của tôi là chính xác phi thường.

Nếu không La Lâm hiện nay sẽ không thể mập mạp sống động cộng thêm làn da thủy tươi sáng.

Ngữ khí bảo tôi đi nấu cơm tuyết đối không hụt hơi.

“Đông, em thật là người dịu dàng.” Thiệu Vũ Triết nhìn chằm chằm vào tôi cười, sợ nhất anh như vậy, giống như cảnh xuân ấm áp tươi cười, nhìn vẻ mặt anh vô cùng tốt, làm tim tôi đập loạn mặt đỏ trở nên khó coi.

“Em……Em……Em đương nhiên là dịu dàng.” Tôi sợ lộ vẻ mặt đỏ của mình, liền đem chén rượu uống một hơi cạn sạch.

Anh cũng chỉ cười lại rót rượu ch tôi.

Sau đó cả hai người vừa ăn vừa uống vừa tán gẫu, thời gian thật sự qua mau, bất giác điểm đến mười một giờ.

Vẫn có câu ngấm rượu sinh tình, say rượu làm loàn.

Lại gặp gỡ buổi tối, cô nam quả nữ.

Cho nên…

Cho nên Thiệu Vũ Triết nói với tôi thời gian quá muộn, ngày mai còn phải đi làm, để anh đưa tôi về nhà, tôi liền đồng ý.

Có phải hay không có điểm thất vọng, ha ha ha ha.

Chiếc xe màu đen giống như dã thú bôn chạy ở quốc lộ, tôi mở cửa sổ ra, làm cho gió liền tiến vào.

“Còn nhớ hay không khi ở trung học hai chúng ta bởi vì tiện đường, luôn cùng nhau đạp xe về nhà.” Anh đột nhiên nói.

“Đương nhiên nhớ rõ, tuy rằng quy định nhà trường buộc phải ở nội trú, nhưng có khi sẽ trốn bác bảo vệ rồi vụng trộm đạp xe trở về.” Tôi chính là nghĩ như vậy, mới mở cửa sổ, gió đêm giống hương vị trong trí nhớ, làm tôi thực thoải mái.

“Khi đó chúng ta thường hay tán gẫu, thường hay đi bộ, trở về khi trời đã khuya.”

“Nhưng là phát hiện được không ít địa điểm, quán ăn rất thú vị, những thu hoạch này, bị mẹ la mắng vài câu, coi như cũng đáng giá.”

“Cửa hàng truyện tranh, tiệm trò chơi, quán Động hoa điệp.” Anh cười liệt kê những cái tôi gọi là thu hoạch, “Đối với thí sinh sắp thi vào trường cao đẳng mà nói, thực không phải là việc làm đàng hoàng.”

“Này này, lúc anh thấy em mua những thứ đó cũng chưa tới kỳ thi, anh quản được sự tự giác của em à.” Tôi ấm ức đáp lại anh.

“Đến rồi.”

“Anh xấu lắm, chuyển hướng đề tài.” Tôi không phản ứng lại anh đang nói cái gì.

“Anh nói là em về tới nhà.” Anh đem xe ngừng lại ở ven đường, chuẩn bị xuống xe mở cửa cho tôi.

Đây là lễ nghi.

“Được rồi, mọi người đều quen nhau, không cần khách khí như vậy.” Tôi đã mở cửa xe đi xuống, qua cửa sổ xe nói với anh, “Quá muộn, em không thể mời anh lên nhà chơi, trở về đi, buổi tối lái xe cẩn thận một chút.

“Ngủ ngon.” Anh cười cười nói.

“Ngày mai gặp.” Tôi vẫy vẫy tay, nhìn xe anh chạy ra xa, tôi mới xoay người lên lầu.

Một đêm mộng đẹp.

Tôi nói một đêm mộng đẹp là để giải thích vì sao ngày hôm sau ngủ nướng.

Tôi giải thích ngày hôm sau ngủ nướng là vì thuyết minh vì sao tôi thiếu chút nữa muộn giờ làm.

Chỉ vậy thôi.

Tránh được bị trừ tiền lương cuối năm lấy không được “Cả năm không vi phạm kỷ luật” tiền thưởng kiếp nạn, tôi âm thầm may mắn đến văn phòng

Một bó hoa hồng.

Tôi là nữ duy nhất trong văn phòng, cho nên không có khả năng gửi sai, làm cho tôi chờ mong một chút, là ai, hy vọng là…

Hắc Trạch Du.

Không, tôi không mong chờ là anh ta đưa, mà bó hoa hồng này viết tên anh ta, tôi liền suy nghĩ một chút.

Anh ta động kinh a, không có việc gì đưa tôi hoa hồng.

Đang nghĩ sẽ xử lý như thế nào, cửa ban công mở ra.

Là Thiệu Vũ Triết.

“Đông, kế hoạch cùng Hàn Thị phân hợp tác có phải hay không đặt ở em.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

“A, thật có lỗi, tôi tưởng cửa không đóng, không gõ cửa liền vào được.” Ánh mắt anh chuyển hướng hoa hồng, “A, hoa hồng đẹp, ai tặng.”

Tôi nghĩ lại nghĩ một chút, tôi cũng không phải bạn gái anh, gì chứ như vậy tự động tự phát vì nhận được hoa hồng người khác tặng mà ở trước mặt anh chột dạ.

Tốt xấu tôi còn là nhất tiểu hoàng kim độc thân.

“À, Hắc Trạch Du, còn nhớ không, là đầu bếp, đột nhiên tặng hoa cho em, tám phần là để bày tỏ tấm lòng của anh ấy, chạy tới nơi em làm việc để cầu tình.” Tôi đem hoa ném qua một bên.

Thiết Vũ Triết nở nụ cười một chút, mang chút nói giỡn nói: “Anh xem anh ta là ngày hôm qua thấy hai chúng ta đi chung một chỗ, cảm thấy có nguy hiểm, muốn đẩy nhanh quá trình.”

Lại tới nữa, nghe ngữ khí hung hãn của anh, tôi thật sự nghĩ đến anh đang ghen.

Đáng tiếc không phải.

Lườm anh một cái, ô mở ngăn tủ tìm văn kiện mà anh muốn, đưa cho anh, nói: “Loại việc nhỏ này kêu thư ký thì tốt rồi, việc gì phải tự mình chạy tới.”

“Vừa vặn đi ngang qua.” Anh tiếp nhận văn bản, không đợi tôi mở miệng, tiếp theo nói, “Tốt lắm, anh về đây, miễn cho người khác nói anh đi làm có thời gian rảnh chạy tới nói chuyện phím, nhân viên mới, nan giải nha, anh cũng muốn nhanh chóng rời đi.”

Lại cái kiểu ngữ khí nửa thật nửa đùa, anh xoay người đi ra ngoài đóng cửa lại.

Cuối cùng câu nói kia giống như có ý, tôi nghĩ một chút.

Không cần một mình suy diễn, tôi sửa soạn đầu tóc một chút, đem công tác đặt lên hàng đầu hôm nay.

Đang muốn bắt đầu công vệc, điện thoại reo vang, tản ra mùi vị bất an, trực giác của tôi luôn luôn cực chuẩn, hơn nữa dựa theo tiến trình bình thường, nên anh ta gọi điện thoại đến đây không sai biệt lắm.

“Uh.” Tôi tức giận nói.

“Noãn, nhận được hoa anh tặng rồi à.” Quả nhiên là Hắc Trạch Du.

“Nhận được, thật là một phen lớn, kiều diễm ướt át, cảm động rơi lệ đầy mặt.” Ngữ khí của tôi không phải hoàn toàn là thật lòng.

“Thích là tốt rồi, em cũng không nên khóc nha.” Âm thanh của anh ta có chút vội vàng, đứa nhỏ này, bảo tôi phải hình dung như thế nào đây.

“Tôi mẫn cảm với phấn hoa.” Tôi ý định đả kích anh ta, đây là lời nói thật, tật xấu trước đây mỗi lần gặp hoa rơi lệ, tuy rằng sau khi lớn lên bệnh trạng này cũng liền khỏi, nhưng vẫn là không thích phấn hoa.

“Anh, anh không biết.” Ngữ khí anh ta đột nhiên liền trở nên giống con nít làm sai, tôi ngược lại có diểm ngượng ngùng.

“Không sao không sao, tôi gạt anh thôi, như thế nào, đột nhiên tặng tôi hoa.” Tôi học theo cách nói chuyện của cháu tôi nói chuyện với anh ta.

Thuận tiện nói một chút, cháu tôi được năm tuổi.

“Muốn mời em cùng ăn cơm trưa.”

“Cơm trưa? Anh rốt cuộc là đang nói giỡn.” Thời gian cơm trưa tại nhà hàng đầu bếp nào có thời gian rảnh rỗi mời người ta ăn cơm, không phải nhà hàng đóng cửa, chính là do đầu bếp quyết định.

Hai người không sai biệt lắm.

“Không phải, ông chủ nói muốn ngừng kinh doanh chỉnh đốn, là muốn sửa chữa.” Giọng anh ta thật vô tội.

Tôi quên đi thời gian một chút, không sai biệt lắm, cam đoan đi ăn cơm ở nơi tuyệt đối sạch sẽ, thoải mái, cách chắc chắn là nửa năm sẽ sửa chữa một lần.

“Vậy ăn cơm ở nơi nào.” Tôi hỏi.

“Đồng ý với anh đi, em không thể tất cả cự tuyệt anh, cho anh một cơ hội, em này hôm qua…”

“Tôi đã đồng ý rồi.” Cắt ngang lời của anh ta, tôi nói.

“À, anh….” Anh ta ở điện thoại kia đang ngượng ngùng nở nụ cười.

Làm hại tôi cũng cười.

“Ở nơi nào ăn cơm.” Tôi lại hỏi một lần.

“Vẫn là trong quán.”

“Không phải đóng cửa để trang hoàng sao.” Chẳng lẽ muốn ở chung với một đống bụi cái gì loạn thất bát tao làm nơi ăn cơm.

Muốn làm hành vi nghệ thuật a.

“Buổi chiều mới bắt đầu, anh nói bà chủ mượn một buổi sáng đến giữa trưa.”

À, hóa ra là như vậy, là tình cảm xen lẫn trong công việc, nếu là tôi, tôi sẽ thu anh ta tiền thuê.

“Vậy được rồi.”

“Vậy 11 giờ rưỡi anh ở dưới công ty chờ em.” Âm thanh của anh ta thật cao hứng.

Giờ trưa 11 giờ rưỡi, tôi đúng giờ xuất hiện ở dưới lầu, thấy được Hắc Trạch mới đến.

Anh ta kéo cửa xe mời tôi đi vào, chính là lễ nghi bình thường, lại làm cho tôi nghĩ tới Thiệu Vũ Triết.

Xong rồi, chẳng phải là về sau chỉ cần có người vì tôi mở cửa xe tôi đều nhớ tới anh.

Xong rồi xong rồi xong rồi…

“Em mỗi lần đến quán ăn cơm, đều là chính mình làm, còn không có ăn qua anh làm đó.” Anh ta vừa lái xe vừa nói.

“Đúng vậy, anh vừa thấy mặt liền đem tôi sắp xếp vào tổ nghiệp dư, tôi như thế nào không biết xấu hổ đến tổ chuyên nghiệp gì đó của anh.” Tôi thực mang thù.

Anh ta cười gượng hai tiếng, nói: “Là anh có mắt như mù, lần này ăn của anh em cũng có thể mượn cơ hội hảo hảo phê bình anh.”

Thật ra là tôi muốn nói tôi cũng không phải nhạc phụ anh ta, còn không thức thái sơn a, nghĩ nghĩ, chưa nói.

Hắc Trạch bộc lộ vẻ mặt con nít, lấy thân thể hai mươi tám tuổi vận động thân hình nam nhân to lớn, là thực có thể lừa được nữ sinh.

Cho nên Thiệu Vũ Triết mới có thể nói anh ta tuổi trẻ, trên thực tế so với chúng ta đều là lão.

Trước kia trong nhà hàng có chú ý thấy anh ta mặc tạp dề dài, thật ra là thực đáng yêu.

Ngày hôm qua ở nhà Thiệu Vũ Triết an cơm, cũng gặp qua anh mặc tạp dề, là hoàn toàn khác nhau về phong cách, Thiệu Vũ Triết phát ra cho tôi một loại cảm giác trầm ổn thực ấm áp an toàn.

Chính là cái loại tôi xem anh mặc tạp dề, trong đầu sẽ toát ra cảm giác “Gia đình” này.

Thật ra tôi từng nói đùa phải gả cho một nam nhân mặc tạp dề trông thực xuất sắc.

Rất nhanh, một bàn tràn đầy các món ăn Nhật, mỗi dạng cũng không nhiều, chỉ một chút, cho nên đa dạng rất nhiều loại.

Này hai ngày đều có có lộc ăn, về nhà có thể dùng sức khỏe mạnh của tôi đem nhà đi ném.

Cơm nước xong, xin nghỉ ở công ty là kế hoạch ngủ một giấc, nhưng là tôi nhận được một e-mail, lại làm cho tôi hoàn toàn mất ngủ.

“Mẹ muốn tới.” Đêm nay bảy giờ từ Nhật Bản bay đến nơi.

Thấy lạnh cả người nảy lên, tôi sau khi lên đại học, ba mẹ liền bỏ tôi, cùng nhau đi du lịch, cứ thế năm thứ nhất nghỉ hè tôi phóng về nhà, liền nhìn đến nhất phòng đống phòng trống cùng một phòng thơ.

Sau đó hai người tìm được công tác ngay cả chỗ ở cũng bán, cứ thế tôi năm thứ nhất đang muốn về nhà khán nghị một chút về phòng ở, lại nhận được một e-mail.

Chu du thế giới luôn là nguyện vọng của ba mẹ.

Kết quả của việc này làm tâm hồn nhỏ bé của tôi lưu lại một bóng ma thảm thiết, vì thế tôi quyết định chính mình về sau cũng không muốn trở thành không có trách nhiệm với cuộc sống.

Tiền nửa đời dành dụm, đến tuổi già tiêu xài.

Nghĩ đến đâu lý làm làm sao, không có kế hoạch, cũng bất luận không cùng ai kia thương lượng.

Hiện tại mẹ lại nói muốn tới đây xem tôi.

Bình thường là ở lễ mừng năm mới quá tiết hoặc phát sinh sự kiện trọng đại, dùng e-mail phát thánh chỉ mời tôi yết kiến, tôi liền ngoan ngoãn ngồi máy bay trở về.

Nhưng là lúc này…

Nhất định có việc phát sinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.