Nông Kiều Có Phúc

Chương 225: Chương 225: Thiếu






Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Ban đêm, chờ bọn nhỏ đều ngủ rồi, Trần A Phúc đi không gian, tìm Kim Yến Tử đòi một ít mảnh vụn gỗ Yến Trầm Hương, trị cánh tay cho tiểu bằng hữu Dương Siêu. Kim Yến Tử cũng thích Dương Siêu, rất sung sướng mổ bé như que tăm cho Trần A Phúc.

Trong không gian lục tổ yến cực kỳ trân quý, Kim Yến Tử tuyệt đối sẽ không đơn giản mang ra ngoài đưa người, cho dù có là người thích cũng không được. Lá cây là thứ hai, không chỉ bởi vì mùi thơm lá cây đậm đặc hiếm thấy, cũng bởi vì tốc độ lá cây Yến Trầm Hương mọc ra thật chậm. Mà mảnh vụn gỗ Yến Trầm Hương tương đối hào phóng, là do cây lớn cành nhiều, chỉ cần Kim Yến Tử thấy người vừa ý, nó cũng sẽ lấy ra một chút.

Sáng ngày hôm sau, Trần A Phúc đang dẫn ba tiểu bằng hữu chơi đùa ở Tây Sương, Sở Tiểu Ngưu đi tưới nước dưa hấu cho mảnh đất giữa Phúc Viên và Lộc Viên vội vàng chạy vào. Bẩm báo nói: "Đại cô nương, đại cô nương, cũng không hiểu rõ, bên trong mảnh dưa hấu nhà chúng ta có một gốc dưa hấu non kết quả rồi. Mấy ngày hôm trước ta liền phát hiện gốc đó nở hoa, hôm nay vừa nhìn, lại thần kỳ, thế nhưng kết quả."

Trần A Phúc cũng cả kinh, vội vàng chạy tới bên trong nhìn. Chỉ thấy bên trong cây dưa hấu xanh mơn mởn mọc vô cùng tốt, một gốc trong đó thế nhưng kết ra hai quả dưa, to cỡ nắm tay nhỏ.

Nàng nghĩ tới, khẳng định là Kim Yến Tử kéo phân trên không ở khu này, phân yến vừa vặn rơi xuống ngay gốc dưa này trong đất.

Khối dưa này cùng năm mẫu dưa phía bắc, bởi vì tưới phân yến pha loãng, mọc lên rõ ràng khỏe hơn tám mươi mẫu dưa ở Vượng Sơn thôn, hẳn là có thể thu dưa sớm hơn chừng mười ngày.

Mà gốc dưa hấu này hiện tại liền kết quả, quá nghịch thiên rồi, truyền đi không thể giải thích.

Trần A Phúc nói với Sở Tiểu Ngưu: "Thật sự là kỳ quái, sẽ còn có chuyện này. Nhanh chóng nhổ bỏ gốc dưa hấu này, cũng đừng nói ra ngoài, khác thường tức là yêu."

Trong lòng lại đang đau lòng nghĩ, nếu như đời trước thả Kim Yến Tử ra hẳn là tốt. Ở thế giới đó kích thích tố và phân hóa học cực kỳ phát đạt, dùng thời gian ngắn nhất trồng ra cây nông nghiệp là chuyện thường, vô luận là ai cũng sẽ không hoài nghi.

Vốn Sở Tiểu Ngưu còn cực hưng phấn, nghe chủ tử nói, chỉ đành nhịn đau lòng nhổ bỏ cây dưa hấu nghịch thiên.

Trở về phòng, Trần A Phúc bắt Kim Yến Tử đang theo bọn nhỏ cùng Thất Thất, Hôi Hôi chơi vui vẻ đi phòng ngủ, đóng cửa lại nhỏ giọng nói: "Về sau con muốn kéo phân, vẫn nên tiến vào không gian kéo vào trong cái bô, hoặc là kéo ở bên trong cánh rừng phía xa. Nhà chúng ta cây nông nghiệp đã tốt đến thần kỳ, không thể lại khiến cho người ta cảm thấy nghịch thiên."

Kim Yến Tử cũng cảm thấy là đạo lý này. Nói: "Là người ta chủ quan, được."

Ba ngày sau, Trần A Phúc liền làm tốt hai bộ áo tơ trắng cho Bụi, nhưng Đại Bảo cũng muốn đi viếng chùa, liền chờ cậu thời điểm ngày nghỉ hưu mộc cùng đi.

Ngày chín tháng tư, Sở tiểu cô nương không đợi được Sở Lệnh Tuyên, trong lòng thất vọng không


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.