Nông Kiều Có Phúc

Chương 239: Chương 239: Thiếu






Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Trần lão phu nhân vừa nhìn thấy Trần A Phúc thì gan đau nhức. Cắn răng hỏi: "Không phải mày nói cái nhà này là hang sói sao? Mày lại tới làm chi?"

Trần A Phúc vốn là muốn nghe Giang thị khuyên, bên ngoài không quá phận ngỗ nghịch lão thái bà này. Nhưng nghe đến giọng điệu hung dữ của bà ta, lại nhìn dáng vẻ sắc mặt bà ta một cái, lại nghĩ tới Vương thị nhận hết cực khổ vài chục năm, còn có ngốc A Phúc chết đi, chính là một trận tức giận. Bà ta làm thật nhiều chuyện thất đức như vậy, còn dám ở chỗ này hô to gọi nhỏ. Liền trầm mặt nói: "Ta cũng không muốn tới nơi này, ta cũng không muốn nhìn thấy bà! Nhưng ta là cha ta đến đón về, ta vì cha, ta nhịn xuống rất nhiều chuyện, kể cả bà tạo nghiệt..."

"Phúc nhi..." Trần Thế Anh vội vàng mở miệng chặn lại nói: "Phúc nhi, đừng như vậy."

Lão phu nhân vỗ trên giường La Hán vài cái, lớn tiếng quát: "Làm càn! Mày ngỗ nghịch trưởng bối như thế, nhất định là Vương thị xúi giục. Nữ nhân kia, xem dạng bộ nhu nhược, chuyên làm chuyện bỉ ổi không lên được mặt bàn."

Lão phu nhân chính là muốn kích thích tính tình Trần A Phúc lên, nghĩ tới nàng mạnh miệng cãi lại, chính là ngỗ nghịch bất hiếu. Để nhi tử tức phụ xem xem bản tính của nàng, tốt nhất không để cho nàng nhận tổ quy tông, cũng đừng ghi tạc nàng dưới danh nghĩa Giang thị.

Trần Thế Anh phất phất tay, để đầy tớ hết thảy lui xuống, bốn tỷ đệ Trần Vũ Huy thối lui phòng bên cạnh. Hắn nhíu mày nói với Trần lão thái: "Nương, nhi tử ngày hôm qua là nói với người như thế nào? Tại sao người lại dạng này."

Trần lão phu nhân chỉ Trần A Phúc nói: "Con nha đầu lương tâm hư hỏng bất hiếu như thế, con còn giúp đỡ nó?"

Trần Thế Anh lại khuyên Trần A Phúc nói: "Phúc nhi, nghe lời, chúng ta không phải là đều nói tốt lắm sao, tổ mẫu con lớn tuổi rồi, con vẫn nên tôn trọng bà. Mau, mau tới dập đầu kính trà với tổ mẫu."

Trần A Phúc nghe lão phu nhân mắng Vương thị đến không chịu được như thế, càng không khả năng dập đầu cho bà ta. Đầu gối mình có mềm đi nữa, cũng không thể quỳ lão thái bà này.

Lắc đầu nói: "Con sẽ không kính trà cho một ác nữ nhân hại chết tướng công của mình."

Trần lão thái bà lần này là thật sự tức giận, vỗ giường mắng: "Làm càn! Nha đầu chết tiệt kia nói hươu nói vượn, cũng không sợ sét đánh chết mày."

Trần Thế Anh cũng không đồng ý nói: "Phúc nhi, sao có thể nói tổ mẫu con như thế."

Trần A Phúc nói: "Lẽ nào con nói sai sao? Cha thông minh như vậy, nhất định cảm thấy bà là mẫu thân của cha, không dám nghĩ nhiều, cho nên vẫn luôn đang lừa mình dối người. Ngẫm lại thân cha của người tổ phụ của con đi, vốn là cao tăng đã tính mệnh cho ông, nói chỉ cần xung hỉ, lão nhân gia ông liền có thể còn sống sót. Nhưng mà lão thái bà này là làm như thế nào?" Nàng lấy ngón tay chỉ Trần lão phu nhân, còn nói: "Bà ta đi mua nương của con, gạt tổ phụ con nói là mua con dâu nuôi từ bé cho cha đến xung hỉ. Nhưng mà, bà ta căn bản cũng không đi huyện nha thượng đương, trên thực tế chỉ coi nương con làm


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.