Nông Kiều Có Phúc

Chương 295: Chương 295: Thiếu






Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Nghe nói Sở Lệnh Tuyên trở về, Sở tiểu cô nương kích động nhảy xuống bàn chạy đi phía ngoài, Đại Bảo theo sát phía sau, bị Tống mụ mụ cùng Thu Nguyệt chặn lại ở cửa: "Ai da, bên ngoài quá lạnh."

Sở Lệnh Tuyên đi vào nhà ăn, ôm một đứa dắt một đứa, tư thái như lão cha tốt thật sự có con trai, con gái.

Trần A Phúc cười nói: "Đại gia trở về rồi, tối hôm nay vừa vặn ăn thịt dê nhúng, trừ hàn." Sau đó, xếp bát đũa đặt Hạ Nguyệt đưa tới ở trên bàn, lại để cho người đi mang rượu tới.

Sở Lệnh Tuyên cười nói: "Ta vừa lúc đang nghĩ tới vị này."

Một nhà bốn người vô cùng náo nhiệt ăn cơm, đầy tớ đến đội lên áo choàng cho mấy người bọn họ, liền đều đi thượng phòng. Hiện tại lễ mừng năm mới, Đại Bảo cũng không cần viết chữ, cùng tiểu cô nương cùng nhau xem Trần A Phúc vẽ tranh liên hoàn, Sở Lệnh Tuyên và Trần A Phúc ngồi ở một bên nói chuyện phiếm.

Sở Lệnh Tuyên lâu như thế không trở về, cũng không hoàn toàn là gấp rút công vụ, hắn còn dành thời gian về kinh thành một chuyến, xem bên trong Hầu phủ chuẩn bị được như thế nào, lại đề ý kiến kêu người chỉnh đốn và cải cách...

Hai người thấp giọng nói chuyện, Sở Lệnh Tuyên sẽ thừa dịp lúc hai đứa bé không chú ý, vụng trộm xoa bóp bàn tay nhỏ bé của Trần A Phúc. Đương nhiên, phòng bị chủ yếu vẫn là Trần Đại Bảo, bởi vì cậu không thành thật giống như Sở Hàm Yên, liên tục cúi đầu xem sách trong tay, mà tùy lúc ngẩng đầu nhìn sang bọn họ.

Sở tiểu cô nương đồng hồ sinh vật rất chuẩn, vừa đến giờ Tuất, con mắt liền lim dim. Sở Lệnh Tuyên chỉ đành đứng dậy nói: "Khuê nữ, nên về nhà nghỉ ngơi."

Sở Hàm Yên chu môi làm nũng nói: "Phụ thân, người tự mình về nhà nghỉ ngơi đi, dù sao người đều là ngủ một mình. Tỷ muội thích ngủ cùng di di, di di thơm thơm."

Tiểu cô nương nói là ngữ điệu vô tâm, Sở Lệnh Tuyên lại nghĩ đến mặt khác. Đặc biệt là nghe được mấy chữ "Di di thơm thơm", trong lòng rung động không thôi. Đợi thêm hơn hai tháng nữa, hắn cũng sẽ không ngủ một mình, người thơm thơm bên cạnh khuê nữ, sẽ liền ngủ ở bên cạnh mình...

Hắn tốt tính tình cười nói: "Được, khuê nữ muốn cùng với di di, liền cùng nhau đi."

Trần A Phúc vẫn còn có chút buồn bực, thật vất vả đợi đến hắn trở về, cho là lão sư nhà trẻ nội trú mình đây có thể nghỉ, kết quả vẫn là buông không được. Hai cha con này, quả thực ăn đứt nàng.

Ngày hôm sau, Sở Lệnh Tuyên cũng đến Phúc Viên ăn điểm tâm. Hôm nay là đêm ba mươi, Trần A Phúc và Đại Bảo sẽ đi đại phòng ăn cơm đoàn niên. Buổi trưa, cha con Sở gia trở về Đường Viên, nói xong buổi chiều đi Lộc Viên ăn cơm tất niên.

Một nhà ba người Trần Danh đi trước trong thôn, bởi vì bọn họ phải đi giỗ tổ.

Mẹ con Trần A Phúc cùng Tiết Đại Quý cõng lễ vật cùng Thu Nguyệt đi đến đại phòng.

Đại Bảo và Đại Hổ, Đại Nha chơi ở trong sân, Trần A Phúc thì đi trong phòng tìm Trần A Mãn nói chuyện. Kể từ sau khi Trần A Mãn và Dương Minh Viễn đính hôn, hai vợ chồng Trần Thực liền không cho nàng làm việc, còn mua riêng cho nàng một tiểu nha đầu.

Hồ thị chua xót nói: "A, hai vị cô nương đều làm thiếu phu nhân, cũng không cần làm việc. Đáng thương A Cúc nhà ta, đồng dạng là cô nương


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.