Nothing Gonna Change My Love For You

Chương 64: Chương 64




Nó và hắn bàn chuyện hợp đồng trong phòng V.I.P, ko khí ko ồn ào như bên ngoài nếu ko nói là bị tách biệt hoàn toàn với bên ngoài, trong đây cũng ồn ào, nhưng ồn ào theo 1 cách rất riêng, có cả mấy cô em chân dài trong phòng cứ lượn qua lượn lại, còn có cả 1 cái cột trong phòng nữa, mấy người đó cứ uốn ** nhìn nóng cả mắt, xem ra họ rất thích Jun vì vẻ ngoài bắt mắt của hắn, chỉ có điều là do có nó ngồi đó nên họ ko dám tiến lại gần thôi, dám làm sao được vì y như rằng cứ có ai có ý định tiến lại thì nó lại ngước mắt lên nhìn, chẳng hiểu sao nhưng cứ thấy ánh nhìn của nó là ko ai dám động vào hắn nữa! Đương nhiên là hắn nhận ra nhưng hắn cứ vờ như ko biết mà bình thản bàn chuyện, thỉnh thoảng lại giả vờ đưa mắt nhìn chăm chú đám người uốn ** quanh cây cột đó với tia thích thú, điều đó như tiếp sức cho đám người đó múa sung hơn nữa!

- Người của tôi hết đó! Cậu có ưng mắt người nào hay ko? – đối tác nhìn hắn với tia sủng nịnh.

- Ưm... – hắn đặt tay lên càm như đang suy nghĩ.

- Thế ông có ưng tôi hay ko? – nó nghiêng đầu hỏi người đối diện ngay khi hắn vừa suy nghĩ.

Chẳng phải nói cũng biết thái độ của ông ta lúc đó, nó như thế mà chẳng lẽ ko ưng được sao, lão ta đâu phải là thánh!

- Nếu anh ta đồng tình tôi sẽ làm trợ lý cho ông 1 tuần! – nó nhìn ông ta đầy ẩn ý rồi lai mắt sang Jun.

Khoan nghĩ đến hắn, chỉ cần nghĩ đến lúc nó làm trợ lý riêng của mình dù chỉ 1 tuần thì ông ta cũng đã sướng rơn người rồi, nó có ngoại hình trông khá chuẩn, qua cách bàn bạc từ đầu giờ đến giờ thì nó rất biết cách xử lý tình huống và giải quyết vấn đề cũng rất nhanh nhạy, có nó bên cạnh là có cả những thứ đáng giá khác.

Hắn vẫn bình thản mà đưa ly rượu lên môi mà thưởng thức, nhưng nếu để ý kĩ thì sẽ thấy được sự lay động ẩn sâu trong ánh mắt màu xám tro đó.

- Chỉ 1 tuần thôi mà, cậu thấy thế nào? Chỉ cần cậu đồng ý thì trong 1 tuần đó, cậu muốn gì, tôi cũng sẽ cho người đáp ứng!

Hắn lúc này mới từ tốn đặt ly rượu xuống, mắt hiện lên ánh nhìn châm biếm.

- Những thứ đó của ông vốn dĩ ko đáng giá bằng người con gái của tôi!

Ông ta có vẻ hơi bất ngờ vì câu nói mang tính sở hữu đó, sau những gì đã tìm hiểu trước khi xuất hiện tại buổi kí hợp đồng này, ông ta biết được Jun ko có hứng thú nhiều với con gái, tình sử tương đối được xem là “sạch”, thế enn6 nếu có ý muốn giữ nó lại, hắn cũng ko nhất thiết phải nói những lời đó, kèm theo những điều kiện mà ông ta đề ra là quá béo bở, vậy mà hắn lại tuyệt nhiên ko hề suy nghĩ mà nói thẳng ra ý nghĩ mang tính từ chối của mình.

- Nhưng chẳng phải cô ấy cũng có ý muốn theo tôi sao? Thôi nào, ép người là ko hay đâu!

Hắn vươn tay, duỗi sang 2 bên, cũng đồng nghĩa với việc choàng tay qua người nó, nhìn hắn như boss vậy! Hắn bất chợt ghì nó lại gần mình.

- Đùa! Lầm to! – hắn mỉa mai.

Ông ta thấy thái độ của hắn như vậy thì cũng có chút bất mãn nhưng ko dám hó hé gì, ông ta ko dám khẳng định cả 2 là người yêu vì nhìn xét qua thái độ thì ko giống cho lắm! Trông hắn cứ như đang bỡn cợt nó vậy! Mà cái chính là ông ta ko biết rằng nó và hắn có cách trao yêu thương rất đặc biệt chẳng như những cặp đôi khác!

Kì kèo được 1 lúc hợp đồng cũng đã được hoàn tất xong xuôi, ông ta ra về trong sự nuối tiếc, vẫn cứ hy vọng 1 ngày nào đó nó làm việc cho mình, 1 hy vọng bất khả thi!

Cánh cửa vừa khép lại, hắn đã kéo mặt nó xuống mà hôn vào môi, hôn ngấu nghiến thể hiện 1 sự chiếm hữu đáng sợ, đến khi buồng phổi cả 2 ko chịu được nữa thì cả 2 mới buông nhau ra.

- Em ko sợ tôi sẽ đồng ý sao? – hắn vuốt sợi tóc tơ đang vướng ngay trán nó sang 1 bên.

- Anh dám à? – nó nói với giọng đầy thách thức – Anh sẽ ko dám đâu!

- Em được lắm! – hắn gục đầu vào hõm cổ nó, mỗi lần thế này cơ thể có mệt mỏi gì cũng bay biến đi đâu hết, nó đúng là cô người yêu tuyệt nhất trên đời.

Ken hiện đang đau dầu về sự việc đang xảy ra, cả ngàn lần, cả vạn lần tên đó cũng ko muốn nghĩ đến người giở những trò đó là Pj, nhưng để loại đi khả năng đó thì xác suất rất thấp, giải thích thế nào khi chiếc cúc áo lại xuất hiện tại đó?

Bế tắc!

- Bị đau đầu à?

Ken ngẩng mặt lên thì thấy Pj đang cầm ly sữa nóng, nhỏ ngồi dần xuống bên cạnh tên đó, cách 1 ghế.

- Ừ, chưa ngủ à? – Ken xoa 2 bên thái dương.

- Tôi vốn thức khuya mà! Để tôi giúp anh!

Nhỏ bỏ ly sữa xuống bàn, rồi xoay ngang người qua, nửa ngồi nửa quỳ trên ghế đệm, có lẽ vì quá đau nên tên đó cũng chẳng thể trả lời thêm được gì nữa!

Cảm giác được đôi tay đó áp lên đầu mình quả thật rất ấm áp và dễ chịu, chẳng mấy chốc sau, cơn nhức đầu cũng bay biến đi đâu mất.

- Cảm ơn!

- Khách sáo gì chứ! – nhỏ cầm ly sữa đứng dậy.

- Đừng đi! – Ken bất chợt giữ lấy cổ tay Pj.

- Có gì hả? – Pj hơi ngạc nhiên nhưng vẫn hỏi với thái độ bình tĩnh, dù là trong lồng ngực tim đang đánh trống liên hồi.

Hỏi thì hỏi thế thôi chứ nhỏ vẫn ngồi yên vị xuống ghế như cũ. Ken cũng chẳng nói gì, nói trắng ra là ko biết phải nói thế nào.

Có những thứ ko nhất thiết phải nói,sự im lặng cũng có thể biểu đạt điều đó.

Ken im lặng, cả nhỏ cũng im lặng, bầu ko khí mấy phút trước đột nhiên thay đổi 180 độ. Ken khẽ ho nhẹ để lấy giọng.

- Tôi có thể mượn đùi cô 1 chút được ko?

Pj hơi sững lại nhưng cũng gật đầu, phải lo chuyện làm ăn của gia đình, vậy mà dạo này lại phát sinh thêm chuyện của Khánh Hạ chắc Ken phải mệt và chịu nhiều áp lực lắm... Nếu như thế mà lúc này Pj lại bỏ đi vào thì thực sự là phũ phàng quá, Ken đã mệt mỏi lắm rồi, cái Ken cần bây giờ là 1 điểm tựa, chỉ là trong 1 khoảng thời gian ngắn thôi mà, Pj tự nhủ với lòng là sẽ ko có gì bất ổn cả! Ko thể quên Ken 1 cách chóng vánh thì từ từ vậy, phải để bản thân tập chấp nhận dần và ko lung lay trước những biểu hiện và cách hành xử như vậy của Ken nữa!

Ken khẽ khàng nằm xuống, cảm giác này quả thật rất dễ chịu, thời gian như lắng đọng lại! Chỉ cần chuyện của Khánh Hạ êm xuôi, Ken sẽ nói chuyện rõ ràng hết mọi thứ, tên đó nhất định sẽ cho Pj 1 cuộc sống dù là ko an toàn nhưng sẽ khiến nhỏ hài lòng, dùng cả tấm thân này bảo vệ cho nhỏ để khỏi ai làm nhỏ tổn thương được nữa, qua những biểu hiện của Pj, Ken biết là nhỏ đang tránh mình, đang tránh nghãi là còn yêu mà đúng ko? Vậy là đâu có nghĩa là bản thân hết cơ hội! Dạo này thấy nụ cười của nhỏ ko còn chân thật nữa, có cái gì đó... ảo và xa xăm! Đột nhiên bản thân lại rất muốn mang đến cho nhỏ những nụ cười chân thật, ngây ngô của ngày ấy... Dù là nhỏ có nhiều bạn, nhưng từ nhỏ vẫn toát ra 1 dáng vẻ cô độc! Những gì Pj đã làm, đã chịu đựng, ko phải Ken ko biết mà là biết tất cả nữa là đằng khác! Ngẫm lại những ngày đầu, là do bản thân đã hồ đồ mà có những trò bỉ ổi như thế, tự cười nhạo bản thân rồi tự hỏi chẳng biết mình có phải là nam nhi hay ko nữa! Cũng chẳng biết bản thân đã phát sinh thứ tình cảm này từ lúc nào, ban đầu tự dối bản thân rằng nhỏ chỉ là con rối và vì tính chiếm hữu cao ngút nên mới ko cho ai chạm vào hay làm tổn thương Pj ngoại trừ chính bản thân ra! Nhưng sau những gì đã xảy ra, thì hóa ra những điều đó ko chỉ đơn thuần là như thế!

“Dường như có đôi lần anh nhìn sâu trong đôi mắt em

Giấu bao nhiêu ưu phiền ơi mi ngoan ướt lạnh?

Đừng cười khi lòng hấp hối,run đôi môi lạnh lẽo

...

Cây héo hắt khi đông giăng đầy trên bao con phố quen

Nhưng em hỡi,cây cô đơn còn em luôn có anh.

Nhiều đêm đông lạnh em cần một hơi ấm,

Anh sẽ tới dù bão giông che lối...

Vì muốn đôi môi em mỉm cười.

Nụ cười ánh lên trong anh bao yêu thương hy vọng.

Không vương thêm buồn bã những đêm dài thao thức.

...

Thầm yêu em như trong giấc mơ anh từng mơ.

Một tình yêu thiết tha và đậm sâu

...

~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.