Nữ Bộ Thiên Hạ

Chương 10: Q.1 - Chương 10: Ta thích




Lâm Vô Du cùng Chu Vô Ý nôn nóng đứng ở trong viện, Lâm Vô Du quạt mạnh cây quạt trong tay, gương mặt tuấn tú nhăn lại một chỗ.

“Sư gia, ngươi nói chuyện này nên xử lý thế nào? Nha đầu Xảo Nhi này không phải bị bệnh chứ?” Lâm Vô Du một bên nôn nóng nhìn bên trong, một bên hỏi Chu Vô Ý cũng đang nhíu mày.

“Nha đầu này thay đổi rất nhiều, không phải vì không để nàng làm nha đầu nhóm lửa nên bị kích thích?” Chu Vô Ý cũng rất kỳ quái.

Lâm Vô Du sửng sốt, nhìn Chu Vô Ý nói: “Sẽ không đâu, để nàng thoải mái một chút, chẳng lẽ là kích thích nàng?”

“Lúc trước không phải nàng rất tốt sao? Chính là hôm qua cứu ngươi mới trở nên như vậy.”

“Không phải, nàng nói nàng phát xuân.” Lâm Vô Du rất nghiêm túc nói.

“Nga, phát xuân?” Chu Vô Ý khóe miệng rút gân, “Làm sao đại nhân biết được?”

“Sáng nay lúc nàng cưỡng hôn ta đã nói cho ta biết.” Lâm Vô Du giống như đang phân tích tình tiết vụ án, không để ý lời nói của hắn làm Chu Vô Ý hà to miệng đến nổi có thể nhét được một quả trứng gà.

“Nga, ngươi không cần kinh ngạc, nàng giải thích với ta, lúc nàng phát xuân, sẽ nhịn không được . Sư gia, ngươi nói nàng có thể hay không thực phát xuân rất nghiêm trọng , muốn cường bạo vị nam tử bên trong?” Lâm Vô Du trong thanh âm lộ ra nghi ngờ.

Chu Vô Ý phi thường nghiêm túc gật đầu nói: “Nhìn Xảo Nhi phát xuân như vậy, mười sáu tuổi, đã phát xuân, đại nhân, ta nghĩ vì nha môn chúng ta, nên hy sinh một vị nam tử thanh bạch như ngươi để thành toàn cho Xảo Nhi, thì nàng sẽ không muốn nam nhân nữa.”

“Cái gì! Ta? Không, không, không, không thể! Ta, ta” Lâm Vô Du mặt hồng lên, giống như chính mình là vật hy sinh.

“Đại nhân! Ngươi là quan phụ mẫu, chẳng lẽ trơ mắt nhìn lão bách tính bị nàng hại, nha môn chúng ta đau có ai có thể bắt được nàng a, còn nữa , đại nhân ngươi biểu hiện tốt một chút, có lẽ nàng sẽ tự nguyện làm bộ khoái của chúng ta, về sau chúng ta mỗi ngày đều thái bình.” Chu Vô Ý đứng đắn kể rõ, trên mặt không có một tia đùa giỡn.

“Cái này.” Lâm Vô Du vẫn còn suy nghĩ, Chu Vô Ý ngẩng đầu nhìn cây táo đỏ vừa mới nảy mầm trong đại viện, không còn cách nào, ai bảo Lâm Vô Du là quan tốt, yêu nước thương dân.

“Sư gia, vì sao lại là ta ? Hay ngươi đi đi, ở phương diện này ngươi so với ta có kinh nghiệm hơn, ta sẽ không hống nữ tử.” Lâm Vô Du đột nhiên nhìn khuôn mặt tuấn tú của Chu Vô Ý nói.

“Nga? Đại nhân, ngươi đừng nói giỡn, người Xảo Nhi cường hôn là ngươi không phải ta! Ta, ta không thể , ta sợ nàng, ngươi không biết nàng đôi mắt nheo lại giống như muốn giết ta.” Chu Vô Ý tuấn mặt trắng bệch, lắc đầu liên tục.

Lâm Vô Du nhếch tuấn mi bên trái nói: “Thời điểm phát xuân không nhìn thấy người, Xảo Nhi vì không nhìn thấy người mới mang nam nhân trở về? Không khỏi khiến nàng phạm sai lầm lớn, sư gia, liền trăm sự nhờ vào ngươi.” Lâm Vô Du cây quạt rốt cục chậm lại.

“Đại nhân, ngươi không nhìn thấy nam tử kia thân hình nhất được, gương mặt tuấn lãng, Xảo Nhi nói nhìn thấy hắn là muốn lên giường, ta không thể, muốn tướng mạo không tướng mạo, muốn thân hình không thân hình, đại nhân, tốt xấu gì nàng cũng cưỡng hôn ngươi, chứng minh đối với ngươi vẫn là có ý tứ , ngươi vô đi, ta còn có án kiện phải đi xử lý, ta đi trước .” Chu Vô Ý nói xong liền xoay người chạy trốn.

“Sư gia! Tên Tiểu tử này!” Lâm Vô Du tức giận cầm quạt đánh xuống tay, nhìn trên của không có động tĩnh gì, nội tâm lo lắng.

Trong phòng, Xảo Nhi không có động vào Lãnh Sương Hàn, mà là lạnh lẽo rét buốt nhìn hắn, khóe miệng lộ ra nét nười tàn khốc, khiến gương mặt tuấn tú của Lãnh Sương Hàn bị dọa cho tái nhợt.

“Biét sợ, sao còn dùng khả năng miệng lưỡi để mắng ta! Hiện tại ta cho ngươi thời gian suy nghĩ, ta không phải là người kiên nhẫn, ngươi muốn ngoan ngoãn nghe lời hay muốn tiếp tục phản kháng, tự ngươi suy nghĩ, nhưng mà ta nói cho ngươi biết chưa có người nào thoát khỏi tay ta, cho nên ngươi tốt nhất nên thông minh một chút, ta sẽ tốt với ngươi.” Xảo Nhi nói xong cởi bỏ huyệt đạo của hắn, đứng dậy cởi y phục nha hoàn của nàng, cúi đầu nhìn vào ngăn tủ đựng y phục tiểu thư, cầm bộ váy dài thanh nhã mặc lên, đi đến trước giá gỗ gần cửa sổ để rửa mặt chải đầu, ra ngoài một ngày, khiến nàng cảm giác im lặng sảng khoái.

Lãnh Sương Hàn biết rõ nàng là nói thật, muốn hắn làm giường nô của nàng, hắn thà chết còn hơn, phẫn nộ tích tụ hắn lần đầu tiên trong đời có cảm giác thất bại mãnh liệt, hắn nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích, không biết xử lý thế nào.

“Nghĩ xong chưa?” Xảo Nhi đi đến trước giường nhìn khuôn mặt Lãnh Sương Hàn không còn sinh khí.

Lãnh Sương Hàn quay đầu nhìn nàng, giờ phút này Xảo Nhi đã buông búi tóc xuống, một mái tóc dài quanh co khúc khuỷu ở trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn nổi bật trên tóc đen huyền, mắt phượng hẹp dài sáng ngời, hiện ra nữ tử đặc biệt phong tình, lam y ôn nhu uyển chuyển, cả người mềm mại đáng yêu tinh khiết, khiến Lãnh Sương Hàn sửng sốt, nhìn nàng bây giờ thật sự không giống ma nữ dâm đãng.

“Vì cái gì lại là ta?” Thanh âm Lãnh Sương Hàn có chút nghẹn ngào, không nghĩ đến chính mình lại có một ngày như thế này.

“Ha ha, bởi vì ngươi rất soái, thân hình rất được, ta thích.” Xảo Nhi lộ ra nụ cười thực sự, giống đóa Liên Hoa thuần khiết, khiến Lãnh Sương Hàn lạc đường trong nụ cười của nàng.

Xảo Nhi bắt gặp con ngươi đen xinh đẹp của hắn nhìn mình không chớp mát, khóe miệng câu cười nói: “Kỳ thật bộ dáng của ta cũng rất được không phải sao?”

Khuôn mặt tuấn tú của Lãnh Sương Hàn lập tức ửng đỏ, trừng mắt nhìn nàng nói: “Bộ dạng rất được thì sao, ngươi có thể biết rõ hành vi của ngươi đồi phong thế nào không? Ngươi là nữ tử, thế nào có thể làm nên cái loại sự tình không biết xấu hổ này?”

Xảo Nhi nụ cười chợt tắt, khôi phục quạnh quẽ nói: “Ta thích tùy tâm sở dục*.”

(* tùy lòng ham muốn.)

“Ngươi, ngươi không quan tâm đến cảm giác của người khác?” Lãnh Sương Hàn nghiến răng.

“Có người quan tâm đến cảm giác của ta sao?” Xảo Nhi khuôn mặt nhỏ nhắn lần nữa chìm vào trong hồi ức thống khổ, phát ra ưu thương khiến Lãnh Sương Hàn kinh ngạc, nữ tử này rốt cuộc đã chịu qua những thương tổn nào?

“Có thể, nhưng ngươi cũng không thể đối với ta như vậy a! Ta, ta còn chưa có thê tử, oan uổng ta, về sau ta còn mặt mũi nào để gặp người khác?” Lãnh Sương Hàn phỉ nhổ chính mình, cư nhiên lại có thể nói ra những lời này, hắn là nam tử khí khái bị Xảo Nhi đả kích đến điên rồi .

Xảo Nhi chậm rãi ngẩng đầu, mắt phượng hẹp dài hiện lên một tia oán hận, nhìn khuôn mặt Lãnh Sương Hàn cầu xin tha thứ, không nói một lời.

Lãnh Sương Hàn ai oán nhìn nàng, hi vọng nàng sẽ thiện tam, Xảo Nhi đột nhiên rất muốn cười.

“Ngươi là nam tử, có quan hệ gì tới ta, còn nữa nếu ngươi sợ, về sau đi theo ta, với võ công của người đừng xuất ra cho thêm xấu mặt.” Xảo Nhi đả kích hắn nói.

“Ta, võ công của ta? Ta dầu gì cũng là sát thủ hạng nhất, trên võ lâm xếp trong hạng mười, ta không sợ! Ngươi, ngươi, phải là ngươi, ngươi không phải người!” Lãnh Sương Hàn không chịu phục nói.

“A ha ha a Lãnh Sương Hàn đúng không? Ta nói ngươi sợ thì sao?” Xảo Nhi đột nhiên khóe miệng câu cười, nói sang chuyện khác, duỗi cánh tay nhỏ bé sờ khuôn mặt tuấn tú đang tức giận của hắn, khuôn mặt này thực có vị nam nhân, cộng thêm hiện tại hắn đang xấu hổ và giận dữ, cư nhiên khiến Xảo Nhi trong lòng dâng lên một loại cảm giác quái dị.

Lãnh Sương Hàn bị nàng làm cho giật mình vội vàng quay đầu né tránh, thanh âm run rẩy nói: “Không, không cần như vậy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.