Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Chương 143: Chương 143: Được cứu




". . . . . ." Hạ Cẩm Hiên trầm mặc, Thái Gia Tuyền trào dâng nỗi lòng đến nghẹn cả họng. Chẳng lẽ hắn thật sự không cần để ý? Hắn thật sự muốn bỏ rơi cô, hi sinh cô? !

"Tuyền, hắn là thật sự thích em, anh có thể cảm thấy." Hồi lâu, Hạ Cẩm Hiên đột nhiên điên cuồng mà nói một câu như vậy. Thái Gia Tuyền mặt không giải thích được nhìn hắn, chờ hắn giải thích tiếp.

"Nếu thích, sẽ. . . không thể khiến em bị thương." Hạ Cẩm Hiên có chút đờ đẫn bổ sung.

Thái Gia Tuyền hoàn toàn kinh hãi, cô cuối cùng hiểu ý của hắn, cứ nghĩ đi nghĩ lại trong đầu nhiều lần, cô thật sự không biết mình nên khóc hay nên cười.

"Hiên, anh nói cho em biết! Khái niệm tình yêu của anh ruốt cuộc là gi? !" Thái Gia Tuyền kiềm chế kích động trong lòng xuống, tận lực bình tĩnh hỏi."Anh rốt cuộc sẽ làm gì với em? Ngươi cho tới bây giờ đều không cưỡng cầu hai người ở một chỗ sao? Chẳng lẽ chỉ cần là người thích em, anh cũng có thể yên tâm buông em ra? ! Vậy có phải hay không một lão già 80 tuổi yêu thích em, anh cũng có thể nghĩ hắn sẽ vô hại đối với em? !"

"Sẽ không, anh . ." Hạ Cẩm Hiên buồn khổ lắc đầu: "Anh đương nhiên phải xác nhận trước hắn có hay không có khả năng để cho em hạnh phúc."

Thái Gia Tuyền cuối cùng hiểu, thì ra là trong lòng hắn yêu cho tới bây giờ đều không phải là muốn độc chiếm, hắn mặc dù cũng sẽ ghen, sẽ bởi vì bị lạnh nhạt mà thương tâm khổ sở, nhưng hắn cư nhiên cho tới bây giờ cũng không nghĩ sẽ muốn độc chiếm cô! Tại sao có thể có người ngây thơ như vậy? Khó trách hắn không thể chịu kích thích sẽ muốn cầu hôn cùng cô, khó trách hắn bị ngăn trở sẽ muốn buông cô ra. Mới vừa rồi hắn không phải muốn hy sinh cô, ngược lại, hắn cho là An Đức Liệt sẽ thương thiếc vì yêu cô!

"Anh là tên khốn kiếp! Không có năng lực để yêu! !" Thái Gia Tuyền tức giận đẩy hắn ra, tiếp tục hường đến đỉnh níu đi tiếp.

Trời càng ngày càng tối, hai người trầm mặc từng bước từng bước leo dần lên núi. An Đức Liệt đối với morphin hết sức tự tin, nửa ngày cũng không có dấu hiệu đuổi theo.

"Tích tích" Am thanh thanh thanh thúy vang lên nhắc nhở hai người, hai người đều rung lên.

"Có tín hiệu rồi !" Thái Gia Tuyền hưng phấn tháo đồng hồ đeo tay xuống đưa cho Hạ Cẩm Hiên.

Hạ Cẩm Hiên nhận lấy đồng hồ đeo tay trong tay Thái Gia Tuyền, sau khi loay hoay một hồi, bấm 110". . . . . . . . . Chúng tôi ở bên ngoài thành phố Tây Giao, tại ngọn núi trồng trà lớn, trước khi đến đồi trà sẽ là ngôi biệt thự lớn máu trắng. Các ngươi tìm thư ký của tôi, bảo anh ta truy tìm mã hóa ***, tôi có thể giữ máy chờ. Anh ta có thể tìm ra tôi ngay."

Cúp điện thoại, Hạ Cẩm Hiên thở phào nhẹ nhõm, có chút may mắn ban đầu đã để Thái Gia Tuyền đeo chiếc đồng hồ này. Ngẩng đầu nhìn Thái Gia Tuyền đang ngồi trên tảng đá lớn đối trầm mặc không nói , xem ra không có ý định để ý đến hắn.

Hai người cứ như vậy ngồi đối mặt nhau trong yên lặng, chờ cảnh sát đến, không khí có chút ngột ngạt. Không một ai phá vỡ trầm mặc —— cho đến khi biệt thự cách đó không xa đột nhiên sáng đen, thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng gầm gừ.

"Bọn họ đã phát hiện." Hạ Cẩm Hiên dùng bình tĩnh giọng nói an ủi: "Đừng sợ, cảnh sát cũng sắp đến rồi."

Nhưng bọn họ không thể tránh quá lâu, vốn cho là nhờ bóng tối che chở cho họ tránh khỏi An Đức Liệt, nhưng đối lại biết rõ phương hướng của họ mà đến.

"Đáng chết! Là kính hồng ngoại! Tuyền, mau đến đây!" Hạ Cẩm Hiên chợt hiểu ra, vội vàng nắm tay Thái Gia Tuyền chạy sâu vào núi. ( hồng ngoại nghi hoặc hồng ngoại kính, là một loại thiết bị dò xét ban đêm, có thể thông qua nguồn nhiệt cảm ứng, vào đêm khuya đưa tay không thấy được năm ngón lại dễ dàng tìm được người hoặc động vật hoang dã ... từ thân nhiệt cơ thể họ phát ra cũng có thể thấy được dáng vẻ họ trong đêm. )

Hai người không quen thuộc địa hình, chỉ có thể điên cuồng chạy về phía trước, những người phía sau dĩ nhien là tăng thên hiệu suất đuổi theo. Cuối cùng, Hạ Cẩm Hiên cùng Thái Gia Tuyền giống như bị đồn đến một cái dốc.

Cái này dốc đứng mặc dù không đến nỗi giống như vách đá hung hiểm nhưng lần này phải chết là không còn nghi ngờ gì, nhưng bất ngờ mặt đất trở nên nghiên dữ dội, khiến hắn phải đựa vào những hoàn đá sắc nhọn, trong bóng đêm đen như mực Hạ căn bản không thể nhìn thấy sườn của dốc núi.

Hạ Cẩm Hiên bất đắc dĩ xoay người, theo bản năng kéo Thái Gia Tuyền ra sau lưng, nghiêm nghị nhìn An Đức Liệt với sắc mặt tái xanh. Nhưng chỉ có Thái Gia Tuyền cảm thấy, chân của hắn có chút vô lực, hiển nhiên morphine đối với hắn cũng không phải là vô dụng, chỉ là hiệu quả tác dụng trong sớm muộn mà thôi. Thái Gia Tuyền thậm chí cần khẽ dùng sức chê trụ thân thể của hắn, mới không còn khiến Hạ Cẩm Hiên ngã xuống.

"Không muốn bị thương liền ngoan ngoãn trở về!" An Đức Liệt nói với giọng điệu bình tình nhưng trong lòng dường như có chút căng thẳng.

"Tôi đã báo cảnh sát, không bao lâu cảnh sát sẽ tìm tới nơi này, tôi thấy được anh trước hết lo cho chính mình thì tốt hơn." Hạ Cẩm Hiên nói với vẻ trầm thấp suy yếu.

An Đức Liệt khẽ cúi đầu trầm ngâm chốc lát, Lời nói của Hạ Cẩm Hiên dĩ nhiên không thể tin. Sau lưng đột nhiên giọng nói của người áo đen, nhưng lại sử dụng tiếng ý.

Thái Gia Tuyền nghe không hiểu tiếng ý, nhưng trực giác cho cô biết Hạ Cẩm Hiên thở phào nhẹ nhõm, còn An Đức Liệt thì trợn to hai mắt, trong ánh mắt xanh thăm thẳm ấy là lửa giận cao ngút trời.

"Cảnh sát đến." Hạ Cẩm Hiên dịu dàng giải thích.

An Đức Liệt là trầm muộn gầm nhẹ một câu, kẻ mặc áo đen phía sau nhận được lệnh, bước nhanh đế cạnh chỗ Hiên và Thái Gia Tuyền. Thái Gia Tuyền sợ hết hồn, theo bản năng trốn lúi lại phía sau, nhưng cô quên sau lưng chính một dốc núi lởm chởm đá. . . . . . .

An Đức Liệt sửng sốt một chút, khóe môi giựt gựt, nhưng cuối cùng không thể lên tiếng. Trong mắt chợt lóe lên sự lo lắng cùng bi thương, trơ mắt nhìn Thái Gia Tuyền té xuống sườn dốc, mà Hạ Cẩm Hiên không chút do dự xoay người lại bắt được tay của cô, lại cuối cùng bởi vì dược tính phát tác, thể lực không có ngã cùng với Thái Gia Tuyền. . .

"Rút lui!" An Đức Liệt không chút do dự, quả quyết ra lệnh, chỉ là xoay người lại nhìn thật lâu chỗ họ biến mất.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Cũng không biết trải qua bao lâu, Thái Gia Tuyền chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, các vết thương trên người đau thấu xương. Nhưng mà vẫn cảm thấy ấm áp khiến cô an tân đến khó hiểu. . . Khi lăn lộn rốt cuộc cũng dừng lại, Thái Gia Tuyền mới chậm rãi mở mắt, thoát khỏi lồng ngực của Hạ Cẩm Hiên hắn vẫn cố gắng che chở đầu của cô.

Nhẹ nhàng lắc lắc Hạ Cẩm Hiên, không thấy trả lời, Thái Gia Tuyền có chút luống cuống, giơ tay chạm vào mặt hắn, chạm tay vào thứ gì đó ươn ướt. Trong lòng sợ hãi, Thái Gia Tuyền đưa tay lên mũi ngửi, quả nhiên là mùi vị của máu.

"Hiên. . . Anh đừng làm em sợ! Em không em không còn giận dỗi nữa rồi, anh tỉnh lại di! Em thật sự rất sợ. . . Hiên! . . . . . ." Thái Gia Tuyền hoảng hồn, mặc dù thân là bác sĩ, nhưng trời tối đen như mực cô cũng không thể làm gì, chỉ có thể bất bắt lấy lồng ngực Hạ Cẩm Hiên xác nhận tim và hô hấp vẫn còn, cầu nguyện cảnh sát đến.

Cảnh sát xem như cũng có năng lực, không bao lâu liền đi tìm đến cạnh đó, nghe được tiếng Thái Gia Tuyền kêu cứu, vội phái nhân viên xuống dưới cùng thiết bị cấp cứu. Mượn đèn ánh sáng của đen pha, Thái Gia Tuyền xem xét tình trạng của Hạ Cẩm Hiên , cố định xương cổ, và khẩn cấp cầm máu, chỉ đạo mọi người dùng băng ca khiêng Hạ Cẩm Hiên lên trên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.