Nụ Hôn Của Nghịch Phong

Chương 50: Chương 50




Edit: Mi tần

Beta: Ca quý tần

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Phổ Đông của Thượng Hải.

Tháng 12, là thời điểm lạnh nhất ở Thượng Hải, thời tiết âm u, không khí đặc biệt ẩm ướt.

Từ sân bay đi ra, Thi Phong nhanh chóng giúp Mạc Nam Kiêu

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Phổ Đông của Thượng Hải.

Tháng 12, là thời điểm lạnh nhất ở Thượng Hải, thời tiết âm u, không khí rất ẩm ướt.

Từ sân bay đi ra, Thi Phong nhanh chóng giúp Mạc Nam Kiêu mặc áo lông vũ.

Thời tiết lạnh như vậy, bị cảm sẽ không tốt.

Đơn Vi đứng cạnh Mạc Nghịch, nhìn Thi Phong giúp Mạc Nam Kiêu mặc quần áo, trong lòng có cảm giác khó thốt thành lời.

Cô vốn cho rằng, Thi Phong chỉ biểu hiện như vậy vì có Mạc Nghịch trước mặt.

Nhưng động tác của cô quá tự nhiên, không có chút xíu ra vẻ.



“Nghỉ ngơi ở đâu.”

Khi Đơn Vi đang nhìn đến xuất thần thì Mạc Nghịch đột nhiên mở miệng hỏi.

Đơn Vi tỉnh táo lại, lấy di động từ túi ra: “Đã sắp xếp tài xế đến đón chúng ta đến khách sạn, là phòng gia đình.”

Mạc Nghịch: “À.”

Đi ra khỏi sân bây, tài xế được thuê đã chờ sẵn. Thi Phong, Mạc Nghịch và Mạc Nam Kiêu ngồi ghế sau, một mình Đơn Vi ngồi ghế trước.

Phân biệt rõ ràng.

Đơn Vi nhìn gia đình ba người qua kính chiếu hậu, trong lòng có sự chua xót khó nói ra.

Ấn tượng của Thi Phong về Thượng Hải vẫn dừng ở sáu năm trước, lúc cô chạy khỏi Hàng Châu, trạm thứ nhất chính là Thượng Hải.

Khi đó đang là mùa mưa dầm ở Giang Nam, mưa Thượng Hải mãi không ngớt.

Vì trong tháng ở cữ lại mắc mưa, bệnh đau eo đau chân của Thi Phong có từ đó.

Nhớ đến chuyện quá khứ, tâm trạng của Thi Phong không tránh được hơi đi xuống.

Thật ra đã rất lâu cô không nhớ về chuyện quá khứ, từ khi quyết định ở bên Mạc Nghịch, cô luôn ép mình quên chuyện năm xưa.

Thật sự, quãng thời gian này của họ rất ngọt ngào, Thi Phong không còn nghĩ về những chuyện không vui kia nữa.

Bây giờ lại nhớ đến, tâm trạng vẫn đi xuống.

Trở lại khách sạn, Thi Phong lấy di động ra nhắn tin cho Lâm Tăng qua WeChat.

—— Thầy Lâm, anh thấy bố mẹ tôi có thể chấp nhận cho tôi ở bên anh ấy không.

Nhắn tin xong, Thi Phong cảm thấy trên eo có thêm một đôi tay.

Cô cúi đầu nhìn thoáng qua, mỉm cười.

“Sao thế?”

Mạc Nghịch: “Không.”

Thi Phong: “Vậy anh buông em ra trước đi, em ra ngoài xem Nam Kiêu. Để con một mình ngoài phòng khách, em không yên tâm.”

Thi Phong đẩy Mạc Nghịch ra, đi ra ngoài. Mạc Nghịch ngăn cô lại: “Em không vui.”

Thi Phong: “Hơi hơi. Bởi vì năm đó chạy khỏi Hàng Châu, đến Thượng Hải đầu tiên, gặp phải mùa mưa dầm, mắc mưa.”

Khi nói chuyện với Mạc Nghịch, Thi Phong sẽ không nói kiểu bóng gió quanh co lòng vòng.

Bởi vì logic của anh không giống người khác, nói thẳng ra mới tăng hiệu quả giao tiếp.

Mạc Nghịch ngồi xổm xuống trước mặt Thi Phong, hai tay ôm lấy bắp đùi của cô, đầu dựa vào bụng cô.

Chóp mũi dán sát bụng cô, cọ lên cọ xuống.

Bụng dưới của Thi Phong ngứa ngứa, cô ấn gáy Mạc Nghịch: “Đừng nhúc nhích.”

Quả nhiên Mạc Nghịch không động đậy nữa, có điều, mặt anh vẫn dán chặt trên bụng cô.

Tay Mạc Nghịch cọ lung tung một hồi, cuối cùng dừng ở mông Thi Phong.

Mông Thi Phong rất đầy đặn rất đẹp, có độ cong vô cùng quyến rũ.

Trước kia sự chú ý của Mạc Nghịch hoàn toàn dừng trên chân và đùi của Thi Phong, bỏ quên nơi này.

Nghĩ tới đây, Mạc Nghịch động tay bóp một cái.

Thoáng đau ùa tới, Thi Phong không nhịn được kêu nhỏ một cái. “Ban ngày ban mặt, anh làm gì thế.”

Mạc Nghịch ngẩng đầu nhìn cô, đáy mắt tràn ngập thành kính.

“Tác phẩm nghệ thuật.”

Thi Phong: “…”

Hình như mỗi lần anh đều khen cô như vậy, nhưng, cô chưa từng nghe chán.

Tác phẩm nghệ thuật, có lẽ là mức độ đánh giá cao nhất của Mạc Nghịch đối với phụ nữ.

***

Ngày thứ hai đến Thượng Hải, là ngày tọa đàm ở một trường đại học nào đó.

Bởi vì tham gia hoạt động này Mạc Nghịch phải mặc tây trang. Đây cũng là lần đầu Thi Phong nhìn thấy dáng vẻ Mạc Nghịch mặc âu phục.

Bởi vì anh vốn rất cao, tỉ lệ cơ thể coi như không tệ, bình thường anh mặc quần áo thể thao vẫn có thể nhận ra.

Đàn ông sau khi mặc âu phục vào, toàn bộ trạng thái tinh thần đều sẽ có sự thay đổi.

Ví dụ như, sau khi Mạc Nghịch mặc tây trang, liền có khí chất của phần tử trí thức.

Không dời mắt ra được.

Thi Phong nhìn chăm chú rất lâu, vẫn chưa tỉnh hồn được.

Cuối cùng Mạc Nam Kiêu phải nắm tay cô một cái, cô mới tỉnh táo lại.

Thi Phong đi tới trước mặt Mạc Nghịch, chỉnh caravat cho anh, không chút keo kiệt khen: “Mặc âu phục rất đẹp.”

Mạc Nghịch: “Không thích.”

Thi Phong: “Biết anh không thích, nhưng đây là vì công việc. Chỉ mặc mấy tiếng thôi mà.”

Mạc Nghịch: “Ừ.”

Đến giảng đường, Thi Phong và Mạc Nam Kiêu đều được sắp xếp vào hàng thứ nhất trên khán đài, cơ bản song song với vị trí trên sân khấu của Mạc Nghịch.

Đơn Vi lại ngồi cạnh Thi Phong.

Có rất nhiều người đến buổi tọa đàm này, không đến mười phút, giảng đường đã đầy ắp, trên hai hành lang dày đặc người.

Đây có lẽ là sức hút cá nhân của Mạc Nghịch.

Khả năng anh ngay cả nói cũng không cần, vẫn sẽ có nhiều người thích anh như vậy.

Trước kia ở Lan Châu, Thi Phong đã từng thấy qua một lần.

——

“A, đó là Moniki à?”

“Đúng vậy, đúng vậy. Là người ngồi chính giữa đó, siêu đẹp trai nhờ?”

“Khuôn mặt này, chiều cao này… Thế mà lại đi làm họa sĩ.”

“Trước đây cậu chưa từng thấy ảnh của anh ấy à? Vì thấy ảnh nên mình mới thích anh ấy, tranh của anh ấy, mình cũng không hiểu.”

“Có khuôn mặt như thế thì cần gì nhìn tranh nữa, nhìn mặt là đủ rồi.”

Thi Phong nghe thấy chủ đề hai cô bé phía sau đang thảo luận, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên.

Cô cảm thấy hơi hãnh diện.

Bố đứa bé được nhiều người thích như vậy, cô cũng quang vinh.

Đơn Vi nhìn thấy nụ cười của Thi Phong, cảm thấy khó hiểu.

Cô không thể hiểu được, người nào ở đây cũng đều đang mơ ước Mạc Nghịch, Thi Phong là bạn gái của Mạc Nghịch, sao lại cười được?

Đến cô còn nghe không lọt nữa. Cuộc nói chuyện phía sau vẫn đang tiếp tục.

“Anh ấy có bạn gái chưa?”

“Cái này mình không biết, nhưng anh ấy có con trai, trong rất nhiều tranh của anh ấy đều có con trai ảnh.”

“… Vậy là con riêng rồi. Haiz, sinh hoạt cá nhân của mấy người làm nghệ thuật thật hỗn loạn quá đi.”

“Vậy có là gì, anh ấy đẹp trai, lại có tài. Mình cũng nguyện sinh con cho ảnh.”

“Đồ hám trai, thức tỉnh đi.”

Thi Phong càng nghe càng thấy buồn cười, trong lòng cô không hề có chút cảm giác ghen tị nào.

Ngược lại, cô còn cảm thấy những cô bé này thật đáng yêu.

Người trẻ tuổi, đều có thần tượng, rất bình thường.

Thi Phong còn rất ngưỡng mộ họ, bởi vì cô không có thần tượng.



Buổi tọa đàm nhanh chóng bắt đầu. Sau khi người chủ trì làm nền giới thiệu xong, đẩy đề tài sang Mạc Nghịch.

Mạc Nghịch nhìn chằm chằm Thi Phong và Mạc Nam Kiêu phải cả một phút, mới bắt đầu chào hỏi khán giả phía dưới.

Cách chào hỏi của anh rất đơn giản, chỉ có một chữ: “Chào.”

Một chữ, vẫn được phía dưới nồng nhiệt đáp lại.

Mạc Nghịch rất lạnh, nhưng khán đài lại rất nóng.

Khi khán giả vỗ tay hoan hô Mạc Nghịch, Thi Phong ôm Mạc Nam Kiêu, kề sát bên tai nói với cậu: “Con thấy không? Tất cả những anh chị ở đây đều rất thích bố, bố con là một người rất giỏi.”

Mạc Nam Kiêu quay đầu lại, lén nhìn lướt qua đám người đang hoan hô ở phía sau.

Đây là lần đầu cậu tiếp xúc với nhiều người như vậy, trước kia chưa từng có.

“Bố…” Mạc Nam Kiêu nắm chặt tay Thi Phong, kiên định nói: “Bố của mẹ.”

Thi Phong nắm ngược lại tay Nam Kiêu, cười vui mừng.

Chào hỏi xong, Mạc Nghịch liền bắt đầu chính thức diễn thuyết.

Nói là diễn thuyết thật ra có chút gượng ép, dù sao bản thảo là do Đơn Vi viết xong in ra từ sớm, Mạc Nghịch chỉ đọc ra mà thôi.

Đơn Vi rất có tài văn chương, năm đó cô học chuyên ngành Hán ngữ ở đại học ngôn ngữ Bắc Kinh, nghiền ngẫm từng chữ là điểm mạnh của cô.

Lúc Mạc Nghịch đọc được một nửa, Thi Phong khen Đơn Vi: “Bản thảo cô viết hay quá.”

Đơn Vi mấp máy môi, “Việc phải làm.”

Thi Phong: “Ừm, cũng phải. Cô làm việc cho anh ấy mà.”

Đơn Vi: “…”

Cô cảm thấy nhất định Thi Phong đang cố ý. Cố ý nhắc nhở thân phận của cô, sau đó nói cho cô biết cô và Mạc Nghịch không có khả năng.

Ừ, đúng là Thi Phong nghĩ như vậy.

Mấy chuyện như đối phó với tình địch, cô làm rất tình nguyện.

Trên thế giới này không ai có thể cao thượng đến mức chắp tay nhường người mình yêu cho kẻ khác, ít nhất cô làm không được.

Nếu có người tuyên chiến với cô, cô sẽ không do dự ứng chiến.

Mạc Nghịch nhanh chóng đọc xong bản thảo, sau khi kết thúc, toàn hội trường đều vỗ tay ủng hộ anh.

Trong trường đại học, tình huống này rất ít khi xảy ra.

Sau khi kết thúc phần diễn thuyết, có phần đặt câu hỏi.

Chọn ngẫu nhiên mười người ở hội trường, mỗi người chỉ có thể hỏi một câu.

Người đầu tiên là một cô bé, vừa mới mở đầu đã khiến bầu không khí bát quái bùng nổ.

Cô bé ấy hỏi: “Thầy Mạc, thầy có bạn gái chưa?”

Câu hỏi mới được đưa ra, toàn trường sôi trào, đây là câu hỏi tất cả mọi người đều thích nghe, chuyện riêng của nam thần, ai không thích nghe cơ chứ.

Mạc Nghịch nhìn lướt qua Thi Phong đang ngồi dưới đài, đúng lúc Thi Phong cũng đang nhìn anh.

Sau khi đối diện với cô một lúc, Mạc Nghịch thu ánh mắt lại.

Anh cầm micro, nói: “Có vợ.”

“A —— ”

Anh vừa nói xong, toàn trường ồ lên.

Thì ra nam thần đã kết hôn rồi.

Đơn Vi ngồi bên cạnh Thi Phong, thấy vẻ mặt ngọt ngào của cô, bàn tay để cạnh siết chặt thành nắm đấm.

Câu hỏi mở đầu đã đập vỡ biết bao trái tim thiếu nữ, nên tiếp theo tất cả mọi người ăn ý không hỏi về cuộc sống riêng tư của Mạc Nghịch nữa, chín câu hỏi còn lại, đều tập trung vào triển lãm tranh và chuyên ngành mĩ thuật.

***

Buổi tọa đàm kéo dài một tiếng, lúc người chủ trì tuyên bố kết thúc, điện thoại di động trong túi Thi Phong rung lên.

Cô lấy ra nhìn tên hiển thị, sau đó nghe.

“Chị! Xong đời rồi chị có biết không?”

Đầu bên kia điện thoại, giọng nói của Thi Vũ vô cùng sốt ruột, “Bố mẹ đột nhiên tập kích, hai người đến chỗ trọ thuê trước đó của chị em mình, sau đó nghe hàng xóm nói chúng ta chuyển đi lâu rồi. Nãy mẹ mới gọi điện thoại cho em, bây giờ em đang trên đường tìm họ.”

Thi Vũ cố gắng dùng từ đơn giản nhất diễn đạt ý của mình.

Cô sắp cuống phát khóc rồi, bố mẹ còn không biết chuyện chị Thi Phong đang yêu đâu ——

Nghe xong lời Thi Vũ, trong lòng Thi Phong cũng thình thịch một tiếng.

Nhưng, rất nhanh cô đã đưa ra quyết định.

“Thi Vũ. Dẫn bố mẹ về nhà.”

Thi Vũ: “Chị điên hả? Bố mẹ mà biết chị chưa cưới đã dọn về sống chung, nhất định sẽ tức chết, hơn nữa… Hơn nữa anh rể còn có con trai.”

Đến bây giờ Thi Vũ còn không biết Mạc Nam Kiêu chính là con của Thi Phong và Mạc Nghịch, dù Mạc Nghịch đã nói rất nhiều lần, nhưng cô chưa bao giờ cho đó là thật.

Thi Phong: “Nam Kiêu là con trai chị. Con ruột.”

Thi Vũ: “… Chị, đừng trêu em, em biết chị cưng Nam Kiêu, yêu thằng bé như con trai ruột.”

Thi Phong: “Nam Kiêu là con chị với Mạc Nghịch. Sáu năm trước.”

Thi Phong nói thẳng sự thật với Thi Vũ.

Thi Vũ lập tức bối rối.

“Nói vậy… Anh rể là… Là người có quan hệ với chị, hại chị mang thai? Từ đầu chị đã biết anh ấy là người đó à?”

Thi Phong: “Chị biết.”

“Chị điên rồi!” Thi Vũ gào ré lên, “Sao không nói sớm với em! Nếu em biết chuyện này, có chết cũng không tác hợp cho chị và anh ta!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.