Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 129: Chương 129: Gặp gỡ Tú Triết.




"Thuần Hy, cám ơn anh nhé'“! Hôm nay em rất vui thật sự là rất vui!". Tôi níu chặt lấy cánh tay Thuần Hy, múa may cành hoa trong tay, nói một cách sung sướng.

"Khờ quá! Sao lại phải cám ơn!"

"Tất nhiên rồi! Đó là phép lịch sự tối thiếu mà! Anh không nghe lúc nãy người ta khen em vừa dịu dàng lại xinh đẹp, mà còn lương thiện đó sao? Tuy em luôn là thế rồi, nhưng em muốn làm tốt hơn nữa, (A@A) he he!"

"Người ta nói khách sáo thôi, em không biết à?"

"Làm ơn đi! Kim Thuần Hy, anh đừng có đả kích em như thế chứ!! Thật là!!!" Tôi bĩu môi, tỏ vẻ phản đối nghiêm túc, sau đó nói tiếp:

"Hứ~! Em chả sợ anh đả kích em! Vì em là thiếu nữ xinh đẹp kiên cương vô địch vũ trụ này - Quách Tiễn Nì! Ha ha ha!" 

"Tiễn Ni! Tiễn Ni! -—.0—" Một hồi những gấp gáp bỗng vang lên.

Làm ơn đi! Tên ngố nào thế không biết? Chắc là lại đám con trai hâm mộ tôi trong trường đại học chứ gì? Không biết chuyện gọi tên người ta bừa bãi giữa đường giữa xá là rất mất mặt hay sao? Thật là!!!

Tôi bực bội quay lại.

Ôi trời, hình như có vẻ rất đẹp trai, mà lại còn mang một cặp kính râm rất oách nữa! Hừ~, mà anh có đẹp trai nữa thì bổn tiểu thư đây cũng không thèm! Vừa định quay lưng bỏ đi thì tên con trai ấy đã nhảy "xoạch" ngay trước mặt tôi như khỉ:

"Tiễn Ni! Tiễn Ni! Là em thật sao...! \(AoA)/ HOHO-, tốt quá, tuyệt quá! Anh cứ tưởng mình nhìn nhầm người chứ! He he..."

"Anh là...". Tôi nhìn với vẻ thắc mắc. Giọng tên này nghe quen quen???

"Anh là Tú Triết dây! Lý Tú Triết!". Anh ta gỡ phắt cặp kính xuống, lặp đi lặp lại với tôi.

"Hả? Tú Triết???". Tôi đảo mắt lên xuống khắp người anh ta. Ha ha, quả nhiên! Quả nhiên là Tú Triết rồi''! Tôi không kìm được hét toáng lên vui mừng.

"Hu hu hu... Tiễn Ni, sao đến bây giờ em mới nhận ra anh? Chúng ta vừa gặp nhau tháng trước mà? Làm người ta đau lòng quá đó, đau lòng quá đi, hu hu hu hu.."

A Choáng quá, sao vừa gặp mặt là đã thế rồi? Cái tật thích khóc của anh rốt cuộc đến khi nào mới sửa được đây?

Đang lúc không biết phải an ủi Tú Triết thể nào thì trong chớp mắt, anh bỗng cười đắc ý như vừa lĩnh ngộ ra được điều gì đó: "He he, ha ha, anh biết rồi, có phải do anh càng lúc càng đẹp trai, lại thêm cặp kính râm oách thế này, nên em không nhận ra anh chủ gì?! He he.."

"Đúng thế, đúng thế." Tôi vội vàng phụ họa, nịnh hót anh, "Đúng là anh càng lúc càng đẹp trai, đẹp đến nỗi quỷ thần cũng phải ghen tỵ, nên em mới chưa nhận ra kịp, còn ngỡ là ngôi sao điện ảnh nổi tiếng nào chứ, he he..: "

Tú Triết nghe nhũng lời nịnh nọt của tôi thì hí hừng đến độ đuôi sắp mọc dài lên tới trời, hếch mũi lên trời đắc chí một lúc lâu, sau đỏ mới nhận ra Thuần Hy ở bên cạnh tôi, không biết Thuần Hy có tức giận đến nổi muốn thổ huyết hay không.

" VVoa woa woa, bạn tốt cua tớ, cậu cũng càng ngày càng đẹp trai đấy nhé~, nhưng vẫn chưa bằng tớ đâu!". Tú Triết ôm chầm Thuần Hy một cách nhiệt tình, rồi nói tiếp: "He he, Thuần Hy, chúc mùng cậu nhé, chúc mừng cậu cuối cùng đã tìm ra Tiễn Ni! Nhưng, cậu quá là trọng sắc khinh bạn rồi!! Vì tìm kiếm Tiễn Ni mà lâu lắm không liên lạc với tớ, thật là!!!"

"Tôi đang định vài hôm nữa sẽ gọi điện liên lạc với cậu!". Thuần Hy trả lời.

"Hu hu hu... hu hu hu... thật không? Thật không??? Thuần Hy, có phải cậu định ngày mai sẽ gọi điện cho tớ không?! Hu~, xem này, suýt chút nữa là tớ trách nhầm cậu rồi!". Cái anh Tú Triết này, lại ngờ nghệch mà cảm động cơ đấy.

"\(AoA)/ Được rồi! Chúng ta tìm nơi nào đó ngồi nói chuyện đi! Uống cái gì đó nhé, được không?". Tôi vừa nghĩ đến vị của moka là không nhịn được nuốt ực nước bọt một cái.

"ừ, được, được!". Tú Triết vỗ tay nhảy chồm chồm, "Tiễn Ni, để anh khao nhé, được chứ? Anh khao đấy, nói rồi~! Anh phải chúc mừng sự trùng phùng của chúng ta! Yeah - ha ha, ha ha..."

"Vậy đi thôi!" Tôi nói với hai người.

Thế là ba chúng ta sánh vai nhau đi trên đường, tôi vẫn đi giữa họ theo thói quen, cảm giác này thật quen thuộc làm sao~, như thể lại quay về những tháng ngày vui vẻ cách đây hai năm ấy...

"Thuần Hy, nếu cậu đã tìm ra Tiễn Ni rồi thì sao không quay về? Cậu không biết tớ buồn thể nào đâu, bây giờ chẳng ai chơi với tớ cả, hu -!" Tu Triết vừa đi vừa nói, còn làm ra vẻ rất đáng thương, "Tiễn Ni, nếu em quay về, Tịnh Mỹ nhất định sẽ rất vui, tại sao lại không? Về đi, hai người các cậu về cùng tớ nhé, chúng ta có thể đi học ở Đại học Sâm Vĩnh mỗi ngày, như trước kia cùng ở Cao trung Sâm Vinh vậy, tớ sẽ vui chết đi được ấy, he he! Thế nào? về đi mà, về đi mà..."

"Không được đâu! Em và Thuần Hy đã đi học ở đây, nếu phải chuyển trường thì phiền lắm! Vả lại bố em còn mờ cửa hàng ở đây, nhà của em ở đó cũng đã bán từ lâu rồi! Thế này vậy, đến kỳ nghỉ thì em lại quay về thăm anh và Tịnh Mỹ, nhé?". Tôi an ủi Tú Triết như đang dỗ dành trẻ con.

"A! Không được! Phải đợi đến bao giờ mới nghỉ chứ, bây giờ anh muốn hai người chơi cùng anh mỗi ngày mà..." Tú Triết trề môi, làm nũng.

"Ngoan, nghe lời đi! Kỳ nghỉ hè sắp đến rồi này~, không cần đợi lâu đâu mà, vả lại dù sao anh cũng lái xe rất nhanh, lúc nhớ bọn em thì có thể lái xe đến đây thăm mà, Bố em đã lớn tuổi rồi, anh nhẫn tâm bắt ông dọn tới dọn lui hay sao? Anh cũng không mong em trở thành đứa con bất hiếu chứ?".

"Vậy... thì được! Tiễn Ni, anh nói em biết nhé~, bây giờ anh học khoa thể dục ở trường Đại học Sâm Vĩnh đó! Thế nào? Oách chưa? He he..."



"Hả? Gì chứ? Khoa thể dục? Thật à, thật à...quá oách... he he..."

T_T Phù~... thực ra tôi cũng muốn học khoa thể dục lắm, vì một thiếu nữ thiên tài thể thao như tôi mà không học khoa đó thì lãng phí quá, he he! Có điều, hừ~... thôi, bỏ đi, bỏ đi, không học được cũng chả sao, khoa dẫn chương trình phát thanh cũng rất oách mà, he he.

Ủa~? Quán bên đường kia có cái tên thú vị quá! "Hoa thời gian" à. Hoa mà cũng có thời gian ư? Cái gì là hoa thời gian? Haizz! Cái tính tò mò của tôi lúc này lại trỗi dậy rồi.

"Thuần Hy, Tú Triết, chúng ta đến quán 'Hoa thời gian' đối diện ngồi đi". He he, thực ra tôi chỉ hỏi một câu mang tính tượng trưng mà thôi, chứ còn hiện tại thì tôi đã kéo hai người họ đến đó rồi.

"Woa! Tiễn Ni! Em biết chọn thật đó! Quán này đẹp ghê!". Tú Triết ngồi xuống salon đối diện tôi, tò mò nhìn ngắm khắp nơi như một đứa trẻ.

"Tú Triết, sao anh lại đến đây? Chắc không phải bỏ nhà đi đó chứ?"

"He he, anh đâu có bỏ nhà đi! Vì ở đây đang có cuộc thi vô địch về đấu Golf nên thầy đưa mấy người học giỏi nhất khoa thể dục đến đây học hỏi! Thế nào? Anh lợi hại quá đúng không? Hôm nay không thi nên cho phép tự do một ngày." Tú Triết đắc ý nhìn tôi cười.

"Woa! Tiễn Ni, hôm nay đúng là ý trời! Thượng đế nhất định biết là anh rất nhớ hai người nên mới đưa anh đến nơi này, cho chúng ta trùng phùng nơi đất khách, giống như trong phim ấy, \(AoA)/ tuyệt vời quá~! Nhất định là thế rồi!".

-,.-A Tôi muốn ngất!!! Đúng là bị anh đánh bại rồi!

"Tú Triết, cô bạn gái đáng yêu như búp bê cua anh đâu rồi?", tôi cười hỏi Tú Triết.

"Ồ, cô bé đang học năm thứ nhất ở Cao trung Sâm Vĩnh, hôm nay là cuối tuần, nên chắc đang học thêm, không, nhất định là đang lén lút ăn vụng kẹo dưới gầm bàn rồi, ha ha...". Nhắc đến cô bé, trong mắt Tú Triết thoáng nét dịu dàng ngọt ngào.

Tốt quá rồi, cuối cùng anh đã bước ra khỏi thế giới tình cảm của tôi. Tôi đã nói mà, Tú Triết sớm muộn gì cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình, ông trời làm sao tàn nhẫn với anh được, anh kiếp này là thuộc về một cô bé đáng yêu khác. Tôi vui quá, he he.

"Gì chứ? Mới học nằm thứmnhất à? Vậy chắc là rất bé nhỉ".

"Cũng không bé bỏng gì nữa, 16 rồi mà~, nhưng suốt ngày chỉ biết chơi búp bê và chạy theo sau anh thôi, tâm hồn chả khác mấy đứa bé mẫu giáo tí nào cả, lúc nào cũng hỏi những câu mà người ta muốn điên lên, phiền đến chết đây..."

"Thật không? Vậy thì giống anh quá rồi~! ~aOa~ Hai người đúng là hợp nhau ghê~! Ha ha!"

"Quách! Tiễn! Ni!". Gương mặt Tú Triết đỏ bừng như đít khỉ, đúng là đáng yêu, đến Thuần Hy cũng không nhịn được cười.

"Xin hỏi, tôi có thế giúp gì các bạn?". Lúc này, một người phục vụ lên tiếng, lễ phép.

.

"Tôi uống Moka, cám ơn!" Vừa nghĩ đến mùi vị cà phê thơm nồng, tôi đã không kìm được nuốt nước bọt.

"Tú Triết, cậu uống gì?" Thuần Hy nhìn Tú Triết.

"Làm ơn đi! Tớ thích uống gì, lẽ nào cậu không biết? Cú món cũ đi~!". Tú Triết nói xong lại tiếp tục nhìn ngó xung quanh.

Thuần Hy đột ngột ngẫn ngơ, nhưng chỉ một giây tiếp sau đó, anh lại hồi phục vẻ bình tĩnh như thường.

"Hai ly hồng trà bạc hà Scotland! Một ly cà phê Moka! Cám ơn!"

Tú Triết cuối cùng cũng quay về thực tại, "Khoan đã! Thuần Hy! Cậu đang làm gì thế hả? Biết rõ tớ ghét nhất những thứ liên quan đến bạc hà, cứ nhớ đến cái vị lành lạnh đó là tớ đã sợ rồi! Tớ không muốn! Tớ không muốn uống hồng trà bạc hà Scotland gì gì đó! Tớ muốn uống cà phê Brazil!"

Tú Triết vẻ mặt bừng bừng tức giận: "Thuần Hy! Có phải cậu đã quên bẵng mất người bạn thân này rồi không? Bảo cậu trọng sắc khinh bạn mà cậu còn không nhận, từ khi có Tiền Ni rồi, cậu không thèm đoái hoài đến tớ, bây giờ càng quá đáng hơn, đến món uống tớ ưa thích nhất mà cũng quên! Kim Thuần Hy! Nói đi! >Q

Gương mặt Thuần Hy thoáng nét ngượng ngập, ''Tú Triết, tớ đùa với cậu thôi! ít nhất tớ vẫn nhớ món cậu ghét nhất là bạc hà, đúng không?"

"Chính xác! ít ra cậu còn nhớ thứ tớ ghét nhất là bạc hà, xem như cậu chưa đến nỗi thiếu nhân tính, tha cho cậu đó!"

"He he! Tú Triết quả nhiên là Tú Triết ~aOa~Hai năm không gặp mà vẫn không thay đổi." Tôi nhìn vẻ mặt tức cười của anh, không nhịn nổi cười phá lên.

"Đợi đã! Thuần Hy! Cậu học cách nói đùa từ khi nào vậy? Tớ nhớ cậu trước kia lạnh lùng khủng khiếp mà! Làm gì mà biết nói đùa với người khác!", Tú Triết như giác ngộ được điều gì đó.

"Anh tưởng Thuần Hy là anh à? Hai năm mà chẳng thay đổi gì cả! Hai năm rồi đó~, hai năm là rất dài rất dài, nếu là một con chó con bé tí cũng lớn vụt thành một con chó to rồi, làm sao con người lại không thay đổi được!" 

"Tiễn Ni vẫn giỏi nhất, chỉ nói thế anh đã hiểu, nhất định là trong hai năm này Thuần Hy đã dần dần thay đổi, đúng không?". Tú Triết bỗng chồm tới sát mặt tôi, "He he! Tiễn Ni! Em không nhận ra anh đã thông minh rồi sao?"

"Đúng rồi! Chẳng phải anh luôn 'thông minh' đó sao?". Tôi cố ý kéo dài hai chữ 'thông minh' ra, "Được rồi được rồi! Không đùa với anh nữa! Bạn gái anh tên gì thế?".

"Nguyên Nguyên! Tên nghe rất hay, đúng không? He he".

"Rất hay! Dù sao cũng hay hơn tên anh!"

"Cái gì chứ? Tên anh không hay ở chỗ nào? Hay thế còn đòi gì nữa..."

Thế là tôi và Thuần Hy vừa uống nước vừa trò chuyện trên trời dưới đất với người anh em chí cốt đã lâu không gặp này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.