Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 54: Chương 54: LẠI QUAY VỀ




Còn nói kiếm tiền mua quà gì nữa, cứ thế này thì đừng nói là không kiếm ra xu nào , chỉ tính phí bồi thường tổn hại thôi cũng đủ tôi chết đứnChương 54: Lại quay về

Còn nói kiếm tiền mua quà gì nữa, cứ thế này thì đừng nói là không kiếm ra xu nào , chỉ tính phí bồi thường tổn hại thôi cũng đủ tôi chết đứng rồi. Đau quá thật sự là rất đau.

Buồn bực trở về nhà Thuần Hy, ai ngờ sau khi mở cửa là một tràng tiếng hét hãi hùng nghênh đón tôi.

"ôi chao~, Quách Cái là yêu quái!" Trước mặt tôi vụt xuất hiện một gương mặt nhỏ nghịch ngợm, không Thuần Hiến thì là ai?

Tôi không nói gì, lườm cậu nhóc một cái rồi trở về phòng mình.

Thật là, chỉ dán một miếng băng dính OK. Khá to khá xấu lên mũi thôi mà? Có đáng hét lên thế không Tiểu quỷ này không đáng yêu tí nào

"A_0 ối~, Tiễn Ni, mũi con bị sao vậy?" Bác gái nhìn thấy tôi, giật bắn mình.

"Không sao ạ, con đi đường không cần thận nên va mũi vào gốc cây thôi!-_- “

Tôi không muốn để bác gái biết mình kiếm việc làm.

"Sao lại bất cẩn thế cơ chứ? Có sao không? Để bác xem nào!" Bác gái thương xót kéo tôi ra ghế salon của phòng khách, bắt đầu chăm chú kiểm tra vết thương cảm động quá, giống mẹ ghê. T_T

"Cả ngày hôm nay con đi đâu vậy? Mới sáng sớm đã không thấy đâu, vả lại còn về muộn thế này" Bác gái vừa nhìn vết thương vừa hỏi.

"He he, con đi chơi với bạn trong lớp, chơi vui quá nên đi hơi lâu he he!"

"May mà bị thương không nặng lắm, không để lại sẹo, nhưng để đề phòng thì vẫn nên bôi thuốc, bác nhớ bác còn một lọ thuốc trị vết thương thế này, hiệu quả tốt lắm"

Bác gái vừa nói vừa hỏi Thuần Hiến ngồi bên cạnh đang chơi vui một mình, "Tiểu Hiến, lần trước anh con để lọ thuốc ở đâu rồi?"

"Phải hỏi anh thôi, con đi tìm anh cho" Thuần Hiến vừa đáp vừa nhấc mông lên đi tìm Thuần Hy

"Có phải lọ này không?-_-" Trong chớp mắt Thuần Hy đã xuống, đưa lọ thuốc đến trước mặt bác gái. Nhưng Thuần Hiến không thấy đâu, chẳng biết một mình ở trên đó chơi trò kì quặc gì

"Đúng rồi, đúng rồi, chính là lọ này ôi trời suýt nữa là quên mất, hôm nay mẹ có cuộc hẹn rất quan trọng với một người bạn không ổn, mẹ phải đi ngay đây, con giúp mẹ bôi thuốc cho Tiễn Ni nhé! Mẹ nhờ con đấy!"

Bác gái vừa nói vừa bỏ đi, nói xong đã ra đến cửa. Hôm nay tốc độ của bác nhanh thật, chắc là cố ý nhỉ???

Có điều chẳng biết thế nào khi thấy Thuần Hy cầm lọ thuốc, lạnh lùng đi đến chỗ tôi, tại sao tim tôi lại đập nhanh đến thế, thình thịch, thình thịch, một lần, hai lần...

"Tôi...hay để tôi tự làm!" Tôi cướp lấy lọ thuốc trong tay anh, nhưng không thành công

Trời đất ơi, tôi bị sao vậy sao lại làm những điều không giống thợ săn ác quỷ gì cả, bây giờ tôi đang theo đuổi anh ta mà, tôi bắt buộc phải cưa đổ anh ta! Sao tôi lại để mình tự làm chứ! Không được thế! Kiên quyết không thể tự mình làm!>_

"Ngồi yên!” Anh ta đưa hai tay giữ chặt mặt tôi lại, để tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta. Trời ơi, vừa nãy anh ta chạm đến mặt tôi, mà lại còn đụng chạm như lẽ tất nhiên ấy.

Anh bắt đầu dùng bông gòn thoa thuốc lên vết thương, ánh mắt chăm chú nhìn chiếc mũi đỏ phồng sưng tấy của tôi, hơi thở nóng ấm phả vào mặt tôi, khiến tôi mặt đỏ bừng tim đập gấp........ *0_0*

Nếu thời khắc này là mãi mãi dừng lại thì hay biết mấy...S....STOP!!! Trời ơi, Quách Tiễn Ni, mi xem mi đang nghĩ vớ vần gì thế, mi quên mất điều cấm kị rồi à không thể nảy sinh tình cảm thật với mục tiêu của mình! Mi bị sao thế hả....

Nhưng quả thật tôi cảm thấy có chút hạnh phúc, thật sự...

"Nào nào, tôi là một chú ỉn con..." Chuông điện thoại di động đáng chết, tự nhiên lại reo vào lúc này, chả biết lãng mạn gì cả, của Thuần Hy hay là của tôi nhỉ mặc kệ là của ai cũng vậy, đều đáng ghét như nhau.

"Đồ ngốc, điện thoại của cô!" Thuần Hy ngừng bôi thuốc, đứng lên lấy chiếc điện thoại tôi đặt trên bàn ném sang cho tôi

Ôi! Nguy hiểm quá! Suýt nữa là không chụp được rồi! Điện thoại hỏng là chuyện nhỏ, xấu mặt trước anh ta là chuyện lớn!! Cũng may thiếu nữ thể thao thiên tài này thân thủ nhanh nhẹn!

"Alô—!"Tôi hơi bực bội nghe máy.

"Xin chào, xin hỏi cô có phải là Quách Tiễn Ni không?" Bên kia là giọng nói một phụ nữ trung niên dịu dàng rất dễ nghe, chắc là của một cô đã hơn bốn mươi tuổi.

"Vâng! Là Tôi đâu ạ! Xin hỏi cô là...???"

"Cô là viện trưởng Viện cô nhi Bắc Nhân đây"

Woa~ thì ra là cô ấy. Tôi nhớ ra rồi, kỳ nghỉ đông năm thứ ba sơ trung, tôi đã làm việc ở đó, tôi đã ở đó làm việc thiện nguyên hai tháng, nhìn thấy cô thường xuyên, đó là một người rất hiền lành đáng thương, tôi còn nhớ lúc tôi đi, tất cả những đứa trẻ đều khóc rưng rức...

"A~ Viện Trưởng ạ, rất vui được cô gọi điện!"

"Tiễn Ni, cháu đã nghỉ đông rồi chứ?"

"Vâng có việc gì ạ?"

"Thế này nhé Viện chúng ta mùa đông trẻ mồ côi đến rất đông nhân viên trong Viện không chăm sóc hết được nên nếu con có thời gian thì đến giúp nhé"

"Con rảnh ạ. Vậy vẫn làm việc thiện nguyên chứ ạ?"

"Không, lần này làm trả lương đàng hòang, nhưng không nhiều đâu .Tiễn Ni con cũng biết là cô nhi viện…”

"Con hiểu, con hiểu, bao giờ làm việc ạ?" Tôi vội vàng hỏi

Đúng là một niềm vui bất ngờ, tôi rút lại câu nói ghét cú điện thoại này. Làm việc ở cô nhi viện chắc sẽ khác, sẽ không bị đuổi việc nữa, hai tháng làm việc ở đó chắc sẽ tuyệt lắm, tôi như trở thành "Vua trẻ con" trở thành nhân vật nổi tiếng của toàn Viện, mà bản thân cũng thấy rất vui, tuy có lúc cũng hơi mệt

Tiền lương không nhiều cũng có sao đâu, thời gian một tháng để mua một món quà cho ra hồn chắc cũng được mà nhỉ, dù sao cũng không cần thiết tặng quà xa xỉ cho Thuần Hy mà, chẳng phải anh ta có nhiều rồi còn gì? Con nhà đại gia như anh ta có thiếu gì đâu?!!!

"Nếu được thì sáng mai 8 giờ 30 con đến nhé"

"Vâng ạ, con sẽ đến đúng hẹn.Còn việc gì khác không ạ?"

"Hết rồi, ngày mai đến viện rồi chúng ta nói kỹ hơn nhé"

"Vâng, bye bye Viện Trưởng!"

"Tạm biệt!"

Yeah~ tuyệt quá!

Cúp di dộng rồi, tôi không kiềm chế nổi, làm động tác hoan hô co nắm tay đá bàn chân rất mạnh mẽ, lúc hoan hồn lại thì phát hiện ra Thuần Hy vẫn nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt tính "kim" giết người, thảo nào tôi cứ thấy lành lạnh

"Sao thế? Tự nhiên lại nhìn tôi? Tôi có phải hắc tinh tinh trong sở thú đâu?" —^

"Cô không cần bôi thuốc nữa chứ gì? Vậy tôi đi ngủ đây" Anh ta vừa nói vừa đi lên gác.

"Có chứ, có chứ..." Tôi sực nhớ ra thuốc mới bôi một nửa, miếng băng OK lúc nãy bóc ra vẫn chưa kịp dán, vết thương xấu xí hiện ra thê thảm, tôi vội vàng chạy đến trước mặt anh ta để ngăn cản bằng vận tốc hơn cả ánh sáng

"Muốn bôi thì ngồi xuống đi, mũi chưa lành thì đừng có làm động tác mạnh, nếu mũi xấu đi thì xem cô làm thế nào!"

Phải rồi đó là vấn đề rất nghiêm trọng, nếu mũi thật sự xấu xí thì tôi phải làm sao chứ! Chắc sẽ khóc chết mất....

g rồi. Đau quá thật sự là rất đau.

Buồn bực trở về nhà Thuần Hy, ai ngờ sau khi mở cửa là một tràng tiếng hét hãi hùng nghênh đón tôi.

"ôi chao~, Quách Cái là yêu quái!" Trước mặt tôi vụt xuất hiện một gương mặt nhỏ nghịch ngợm, không Thuần Hiến thì là ai?

Tôi không nói gì, lườm cậu nhóc một cái rồi trở về phòng mình.

Thật là, chỉ dán một miếng băng dính OK. Khá to khá xấu lên mũi thôi mà? Có đáng hét lên thế không Tiểu quỷ này không đáng yêu tí nào

"A_0 ối~, Tiễn Ni, mũi con bị sao vậy?" Bác gái nhìn thấy tôi, giật bắn mình.

"Không sao ạ, con đi đường không cần thận nên va mũi vào gốc cây thôi!-_- “

Tôi không muốn để bác gái biết mình kiếm việc làm.

"Sao lại bất cẩn thế cơ chứ? Có sao không? Để bác xem nào!" Bác gái thương xót kéo tôi ra ghế salon của phòng khách, bắt đầu chăm chú kiểm tra vết thương cảm động quá, giống mẹ ghê. T_T

"Cả ngày hôm nay con đi đâu vậy? Mới sáng sớm đã không thấy đâu, vả lại còn về muộn thế này" Bác gái vừa nhìn vết thương vừa hỏi.

"He he, con đi chơi với bạn trong lớp, chơi vui quá nên đi hơi lâu he he!"

"May mà bị thương không nặng lắm, không để lại sẹo, nhưng để đề phòng thì vẫn nên bôi thuốc, bác nhớ bác còn một lọ thuốc trị vết thương thế này, hiệu quả tốt lắm"

Bác gái vừa nói vừa hỏi Thuần Hiến ngồi bên cạnh đang chơi vui một mình, "Tiểu Hiến, lần trước anh con để lọ thuốc ở đâu rồi?"

"Phải hỏi anh thôi, con đi tìm anh cho" Thuần Hiến vừa đáp vừa nhấc mông lên đi tìm Thuần Hy

"Có phải lọ này không?-_-" Trong chớp mắt Thuần Hy đã xuống, đưa lọ thuốc đến trước mặt bác gái. Nhưng Thuần Hiến không thấy đâu, chẳng biết một mình ở trên đó chơi trò kì quặc gì

"Đúng rồi, đúng rồi, chính là lọ này ôi trời suýt nữa là quên mất, hôm nay mẹ có cuộc hẹn rất quan trọng với một người bạn không ổn, mẹ phải đi ngay đây, con giúp mẹ bôi thuốc cho Tiễn Ni nhé! Mẹ nhờ con đấy!"

Bác gái vừa nói vừa bỏ đi, nói xong đã ra đến cửa. Hôm nay tốc độ của bác nhanh thật, chắc là cố ý nhỉ???

Có điều chẳng biết thế nào khi thấy Thuần Hy cầm lọ thuốc, lạnh lùng đi đến chỗ tôi, tại sao tim tôi lại đập nhanh đến thế, thình thịch, thình thịch, một lần, hai lần...

"Tôi...hay để tôi tự làm!" Tôi cướp lấy lọ thuốc trong tay anh, nhưng không thành công

Trời đất ơi, tôi bị sao vậy sao lại làm những điều không giống thợ săn ác quỷ gì cả, bây giờ tôi đang theo đuổi anh ta mà, tôi bắt buộc phải cưa đổ anh ta! Sao tôi lại để mình tự làm chứ! Không được thế! Kiên quyết không thể tự mình làm!>_

"Ngồi yên!” Anh ta đưa hai tay giữ chặt mặt tôi lại, để tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta. Trời ơi, vừa nãy anh ta chạm đến mặt tôi, mà lại còn đụng chạm như lẽ tất nhiên ấy.

Anh bắt đầu dùng bông gòn thoa thuốc lên vết thương, ánh mắt chăm chú nhìn chiếc mũi đỏ phồng sưng tấy của tôi, hơi thở nóng ấm phả vào mặt tôi, khiến tôi mặt đỏ bừng tim đập gấp........ *0_0*

Nếu thời khắc này là mãi mãi dừng lại thì hay biết mấy...S....STOP!!! Trời ơi, Quách Tiễn Ni, mi xem mi đang nghĩ vớ vần gì thế, mi quên mất điều cấm kị rồi à không thể nảy sinh tình cảm thật với mục tiêu của mình! Mi bị sao thế hả....

Nhưng quả thật tôi cảm thấy có chút hạnh phúc, thật sự...

"Nào nào, tôi là một chú ỉn con..." Chuông điện thoại di động đáng chết, tự nhiên lại reo vào lúc này, chả biết lãng mạn gì cả, của Thuần Hy hay là của tôi nhỉ mặc kệ là của ai cũng vậy, đều đáng ghét như nhau.

"Đồ ngốc, điện thoại của cô!" Thuần Hy ngừng bôi thuốc, đứng lên lấy chiếc điện thoại tôi đặt trên bàn ném sang cho tôi

Ôi! Nguy hiểm quá! Suýt nữa là không chụp được rồi! Điện thoại hỏng là chuyện nhỏ, xấu mặt trước anh ta là chuyện lớn!! Cũng may thiếu nữ thể thao thiên tài này thân thủ nhanh nhẹn!

"Alô—!"Tôi hơi bực bội nghe máy.

"Xin chào, xin hỏi cô có phải là Quách Tiễn Ni không?" Bên kia là giọng nói một phụ nữ trung niên dịu dàng rất dễ nghe, chắc là của một cô đã hơn bốn mươi tuổi.

"Vâng! Là Tôi đâu ạ! Xin hỏi cô là...???"

"Cô là viện trưởng Viện cô nhi Bắc Nhân đây"

Woa~ thì ra là cô ấy. Tôi nhớ ra rồi, kỳ nghỉ đông năm thứ ba sơ trung, tôi đã làm việc ở đó, tôi đã ở đó làm việc thiện nguyên hai tháng, nhìn thấy cô thường xuyên, đó là một người rất hiền lành đáng thương, tôi còn nhớ lúc tôi đi, tất cả những đứa trẻ đều khóc rưng rức...

"A~ Viện Trưởng ạ, rất vui được cô gọi điện!"

"Tiễn Ni, cháu đã nghỉ đông rồi chứ?"

"Vâng có việc gì ạ?"

"Thế này nhé Viện chúng ta mùa đông trẻ mồ côi đến rất đông nhân viên trong Viện không chăm sóc hết được nên nếu con có thời gian thì đến giúp nhé"

"Con rảnh ạ. Vậy vẫn làm việc thiện nguyên chứ ạ?"

"Không, lần này làm trả lương đàng hòang, nhưng không nhiều đâu .Tiễn Ni con cũng biết là cô nhi viện…”

"Con hiểu, con hiểu, bao giờ làm việc ạ?" Tôi vội vàng hỏi

Đúng là một niềm vui bất ngờ, tôi rút lại câu nói ghét cú điện thoại này. Làm việc ở cô nhi viện chắc sẽ khác, sẽ không bị đuổi việc nữa, hai tháng làm việc ở đó chắc sẽ tuyệt lắm, tôi như trở thành "Vua trẻ con" trở thành nhân vật nổi tiếng của toàn Viện, mà bản thân cũng thấy rất vui, tuy có lúc cũng hơi mệt

Tiền lương không nhiều cũng có sao đâu, thời gian một tháng để mua một món quà cho ra hồn chắc cũng được mà nhỉ, dù sao cũng không cần thiết tặng quà xa xỉ cho Thuần Hy mà, chẳng phải anh ta có nhiều rồi còn gì? Con nhà đại gia như anh ta có thiếu gì đâu?!!!

"Nếu được thì sáng mai 8 giờ 30 con đến nhé"

"Vâng ạ, con sẽ đến đúng hẹn.Còn việc gì khác không ạ?"

"Hết rồi, ngày mai đến viện rồi chúng ta nói kỹ hơn nhé"

"Vâng, bye bye Viện Trưởng!"

"Tạm biệt!"

Yeah~ tuyệt quá!

Cúp di dộng rồi, tôi không kiềm chế nổi, làm động tác hoan hô co nắm tay đá bàn chân rất mạnh mẽ, lúc hoan hồn lại thì phát hiện ra Thuần Hy vẫn nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt tính "kim" giết người, thảo nào tôi cứ thấy lành lạnh

"Sao thế? Tự nhiên lại nhìn tôi? Tôi có phải hắc tinh tinh trong sở thú đâu?" —^

"Cô không cần bôi thuốc nữa chứ gì? Vậy tôi đi ngủ đây" Anh ta vừa nói vừa đi lên gác.

"Có chứ, có chứ..." Tôi sực nhớ ra thuốc mới bôi một nửa, miếng băng OK lúc nãy bóc ra vẫn chưa kịp dán, vết thương xấu xí hiện ra thê thảm, tôi vội vàng chạy đến trước mặt anh ta để ngăn cản bằng vận tốc hơn cả ánh sáng

"Muốn bôi thì ngồi xuống đi, mũi chưa lành thì đừng có làm động tác mạnh, nếu mũi xấu đi thì xem cô làm thế nào!"

Phải rồi đó là vấn đề rất nghiêm trọng, nếu mũi thật sự xấu xí thì tôi phải làm sao chứ! Chắc sẽ khóc chết mất....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.