Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 146: Chương 146: Suốt đời không buông




Tôi đi theo Thuần Hy, người trước người sau không ai nói lời nào, suốt đoạn đường, vẻ băng giá lạnh lùng của anh suýt nữa làm văng cả đám mê trai xuống Thái Bình Dương.

Ôi chao, cứ im lặng đi thế này cũng không phải cách hay.

“Hừm… anh Kim Thuần Hy…”. Tôi thử phá vỡ bầu không khí.

Trời! Thuần Hy quay mặt lại, đôi mắt vô cùng đẹp của anh đang nhìn tôi chằm chằm, chết tiệt! Đúng là còn đẹp hơn cả sao trên trời!

Nhưng anh lại nhìn tôi lạnh lùng: “-_- Em gọi anh là gì?”

“Kim Thuần Hy…”. Giọng tôi hơi run rẩy.

Anh vẫn tỏ ra lạnh lùng, nghe ba từ đó, nét băng giá trong ánh mắt càng tăng lên n lần.

Tôi rụt cổ lại, nuốt nước bọt với vẻ không thoải mái, “Thuần Hy…”

Tiếng gọi thân thuộc ấy vừa thoát ra, trên gương mặt ngàn năm lạnh giá của Thuần Hy bỗng nở một nụ cười nhẹ!!! Là nụ cười!!! Kim Thuần Hy trước nay luôn lạnh lùng giờ vì một tiếng gọi đơn giản của tôi mà cười!!!

Anh nhìn tôi, đôi mắt đẹp hơi nheo lại, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt anh thành một vầng sáng ấm áp, như một câu chuyện thần thoại …

Mọi lời nói đến cửa miệng rồi mà tôi bỗng như quên hẳn. Tôi nhìn ánh mắt anh mà đầu óc chỉ thấy những ngôi sao đang nhấp nháy…

Quách Tiễn Ni!!! Mi quên mục đích mi theo anh đến đây hay sao? Quách Tiễn Ni! p(>_

“Hừm… anh Kim Thuần Hy, tôi biết trước kia tôi lừa dối tình cảm của anh là do tôi sai… Nhưng bây giờ tôi đã có bạn trai rồi, tôi rất hạnh phúc… Anh đừng nên vì tôi mà…”. Mặc kệ, tôi nhắm mắt lại nói huyên thuyên một thôi một hồi những lời mà tôi nghĩ chắc phải có sức thuyết phục lắm.

Nhưng lúc tôi vẫn còn đang lảm nhảm thì một bàn tay to lớn đã chìa ra, nét mặt Thuần Hy vẫn phủ một lớp băng giá lạnh lẽo. Anh nhìn tôi lạnh lùng, rồi lôi tôi thẳng vào một căn nhà nhỏ phía trước mặt.

“Oái! Kim Thuần Hy! Anh là đồ ác quỷ! Tại sao đến giờ vẫn không biết lịch sự với con gái hả? Thật là!!!”. Tôi ôm mông đau điếng, nhảy chồm lên như một con khỉ, nhe nanh giơ vuốt với anh.

Ồ~? ⊙_⊙ Sao ở đây nhìn quen quá vậy?

Một căn phòng sạch sẽ không vương chút bụi, bàn ghế đơn giản, chăn nệm gấp rất gọn ghẽ… Quen lắm, quen lắm… Ký ức của tôi như bị rút đi mất, trở về đêm đông tuyết rơi của hai năm về trước…

“Đến rồi…”

“Dọn dẹp sạch sẽ quá…”

“Cô đến ngồi lên giường đi, tôi đi xem có cặp nhiệt độ không!”

“Ừm”.

“Về nhớ bảo Tú Triết đưa đến bệnh viện khám”.

“Anh đừng nhắc đến Tú Triết mãi được không?”

Trong không khí bỗng xuất hiện một sự yên tĩnh khó chịu. “Nếu cô không phải bạn gái của cậu ấy, tôi sẽ không nhắc”. “Nếu em không phải bạn gái anh ấy, anh có chịu để em làm bạn gái anh không?”



“Tộc Tích Bá có một truyền thuyết hiếm người nào hiểu: Nếu một người con trai quay lưng lại với một người con gái, đưa thẳng ngón tay cái chỉ lên trời…”



“Này, có phải cô lại thấy không khỏe phải không? Tôi đi tìm thuốc”. Sau lưng vẳng đến tiếng Thuần Hy.

“Đợi đã!” Tôi gọi anh lại, giọng nói khàn đặc và thê lương. Sau đó, tôi đưa một bàn tay lên, chầm chậm chầm chậm đưa lên.

Tôi không quay người lại, từ đầu đến cuối luôn quay lưng lại với anh.

Ngón tay trỏ của tôi dần dần đưa lên, chỉ thẳng lên trần nhà.

Phía sau là sự yên lặng chết chóc…

Tôi quay người lại, nước mắt lưng tròng nhìn chằm chằm anh, với tình cảm sâu sắc trước đây chưa bao giờ có…

“Đời này kiếp này, ngoài anh ra, không yêu ai khác!”. Tôi nói với anh!

Anh im lặng!

“Thuần Hy! Đời này kiếp này, ngoài anh ra, em sẽ không yêu nữa!”. Tôi vừa bước về phía anh, vừa nói.

Vẫn im lặng!

“Kim Thuần Hy! Đời này kiếp này, ngoài anh ra, Quách Tiễn Ni em sẽ không yêu nữa!!!”. Tôi đã tiến đến trước mặt anh.



Đúng rồi, nơi đây, cũng chính tại căn phòng bài trí thế này, tôi đã vô tình phát hiện ra chân tình của anh, và cũng từng rơi nước mắt bày tỏ tình cảm của mình lần nữa…

“-_- Ngốc!!!”. Một tiếng nói lạnh lùng phá tan dòng suy nghĩ của tôi.

“Tại sao gọi tôi là ngốc?! Đáng ghét!!!”. Tôi cáu kỉnh len lén lau giọt nước mắt vừa tuôn ra, nhưng khi vừa quay lại đã ngẩn ngơ.

Trời ạ! ⊙_⊙ Tôi đã nhìn thấy gì kia???

Thuần Hy đứng sau lưng tôi, mặc quần áo thuần trắng, trên tay bê một chiếc bánh kem. Đôi mắt sâu thẳm đang nhìn tôi dịu dàng… Ánh mắt dịu dàng ấy muốn khiến tôi tan chảy…

Bánh kem?! Thuần Hy tại sao lại bê bánh kem? Hôm nay là ngày gì? Anh cứ kéo tôi đi, bảo có chuyện muốn nói, lẽ nào…

“Thuần Hy…”. Tôi đứng đờ đẫn, mắt mở to nhìn mọi thứ, ngàn vạn câu hỏi đang lẩn quẩn trong đầu.

“Ngốc!”. Thuần Hy đột nhiên đưa ngón tay ra chặn lên đôi môi đang mấp máy của tôi, nói ngắn gọn, “Mừng sinh nhật với anh!”

⊙_⊙… Gì cơ??? Sinh nhật? Sinh nhật? Mà lại là mừng sinh nhật “với anh”?

Đúng rồi! Hôm nay ngày 8 tháng 8, là sinh nhật của Thuần Hy!!!

Quách Tiễn Ni! Chết tiệt! Mi quên rồi sao? Hôm nay là sinh nhật Thuần Hy! Lẽ ra anh phải ở nhà, bên cạnh người thân, nhận lời chúc phúc của bạn bè và mừng sinh nhật thật vui vẻ! Nhưng… anh chỉ muốn có mi bên cạnh! Quách Tiễn Ni! Kim Thuần Hy chỉ cần mi ở cạnh, mừng sinh nhật với anh!!!

Tôi vô cùng miễn cưỡng ngồi xuống đối diện anh, anh đang cầm bật lửa, đang tỉ mỉ thắp nến… Trên chiếc bánh kem chocolate xinh xắn này là ánh nến lung linh đang lay động, những bông hoa bằng kem sữa đang nở rộ… Nhưng… bánh kem này không viết tên…

Bánh kem sinh nhật không đề tên… Hệt như chiếc bánh năm nào anh tặng tôi lúc sinh nhật!!!

“Sinh nhật vui vẻ! Ngốc”.

“︶︹︺ Sao lại gọi em là ngốc? ︶︹︺”

“Bởi vì em chậm chạp quá”.

“Ai bảo anh không bật đèn mà đứng đó lừa em chứ? Đương nhiên em phải dè dặt rồi. Lỡ như anh bị cướp thật, thì em có thể chạy đi báo cảnh sát ngay”.

“Ngốc”.

“Anh còn gọi!!! ︶︹︺”

“Đây là bánh sinh nhật của em hả?”

“Ừ -_-”.

“Anh mua lúc nào vậy? Em có thấy anh mua đâu?”

“Buổi chiều, không có tiết học”.

“Tuyệt quá, Thuần Hy, anh muốn em bất ngờ nên cố ý trốn học để đi mua bánh à? Em cảm động quá, bắt một học sinh xuất sắc như anh phải trốn học đúng là…”

“Ngốc, buổi chiều bọn anh không có tiết học”.

“Nếu là bánh sinh nhật, sao trên mặt bánh không có chữ gì hết vậy? Thông thường trên bánh đều viết những lời chúc mừng mà”.

“Phá hoại cái đẹp”.

“Còn nữa, Thuần Hy, sao anh biết hôm nay là sinh nhật em? Chính em cũng chẳng nhớ nữa”.

“Em có gì mà anh không biết”.



“Thuần Hy, quà sinh nhật của em đâu?”

“Thì là bánh kem này”.

“Bánh này không tính, nó chỉ có thể được xem là đạo cụ để chúc mừng thôi, là vật chúng ta cùng có với nhau. Em cần quà sinh nhật mà ‘anh’ tặng ‘em’!”

“-_- Xin lỗi, anh quên chuẩn bị rồi”.

“Sao lại thế được? Lúc nãy em đã tặng anh áo len rồi, lại còn một chiếc cốc đáng yêu nữa, >O

“Vậy ngày mai anh mua tặng em”.

“Ngày mai không phải sinh nhật em”.

“Vậy thì nợ lại, năm sau lúc em mừng sinh nhật anh sẽ bù cho em. Đói quá, anh đi lấy dao cắt bánh đây”.



Hồi ức lại quay về… như thể đã quay lại quãng thời gian vô tư trước kia… Thuần Hy… luôn nhớ sinh nhật tôi, Thuần Hy mặc áo len màu đỏ như ánh mặt trời… Thuần Hy đã tặng tôi bánh kem… Và còn, và còn…

Trời ơi, làm sao đây, làm sao đây, phải làm sao… Những quyết định vừa rồi đang rối vào nhau, những hồi ức vụn vỡ bám chặt lấy đầu tôi không chịu buông tha…

“Thuần Hy…”. Như quay lại trước kia, cuối cùng tôi không kìm nổi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, tí tách tí tách… Tôi gọi tên anh…

“Quách Tiễn Ni!!! Nước mắt của em vẫn không đáng giá thế à?”. Thuần Hy đang gọi tôi.

“Đúng! Nước mắt của tôi vốn không đáng giá thế đấy! -0- Anh mặc kệ tôi!! Hu hu… ~~~~~>_

Nhưng anh đột ngột đưa tay ra, mỗi lúc một gần, dường như sắp chạm đến gò má tôi…

*⊙_⊙* Tim tôi đập thình thình, gần như không điều khiển nổi tiết tấu…

Quách Tiễn Ni, sao lại căng thẳng thế hả? Có gì mà căng thẳng đâu! Thuần Hy chẳng qua chỉ muốn giúp mi lau nước mắt, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì…

Không được căng thẳng! =*>_

“Không…”. Nhưng đúng khoảnh khắc tay anh chạm vào gò má tôi, tôi hét lên một tiếng, đẩy anh ra.

“Kim Thuần Hy! Tôi nói thực cho anh biết, hôm nay tôi theo anh đến đây không phải là vì muốn nghe anh nói những chuyện như tìm tôi hay gì gì đó, mà chỉ muốn trả lại chiếc nhẫn này cho anh. Sau đó chúng ta không còn gì để dính líu với nhau hết, tôi xin anh… Xin anh sau này đừng tìm tôi nữa, cũng đừng tặng bất kỳ vật gì hết!!! Tôi thật sự không chịu nổi!!!”

Nói rồi tôi lấy ra chiếc nhẫn gia truyền anh tặng tôi hôm ấy, cố giữ để tay mình không run lên, đưa đến trước mặt anh.

┯︵┯ Thuần Hy, xin lỗi anh, xin lỗi, em thật sự không muốn anh bị tổn thương, không muốn anh bị tổn thương chút nào, nhưng em chỉ có thể làm thế, thật sự chỉ có thể làm thế thôi…

Tôi quay người định bỏ đi, nhưng anh lại ôm choàng lấy tôi từ phía sau.

“Quách Tiễn Ni! Không được đi!! Không được bỏ anh!!!”. Anh ôm lấy tôi thật chặt, tiếng nói đau thương tuyệt vọng như tảng băng nhọn sắc cứa vào màng nhĩ tôi…

Nước mắt trào ra, nhưng tôi vẫn cố ý tỏ vẻ thờ ơ, “Ồ ha ha, ngại quá! Kim Thuần Hy, trong ngày sinh nhật của anh mà lại nói những lời như vậy… Thế thì - sinh nhật vui vẻ nhé~! Xin buông ra! Buông ra!!!”

“Không buông!!!”. Anh ôm tôi chặt đến mức tôi không thở nổi.

“Buông tôi ra! *>O

“Không buông!!! Cả đời cũng không buông!!!!”

“*⊙_⊙*…”

Cả đời không buông!!! Cả đời không buông!!!!! Cả đời không buông!!!!!!!!

Tôi không nói nổi câu nào, niềm vui ngọt ngào và nỗi chua xót đang hòa lẫn vào nhau, nước mắt đã khô lúc nãy giờ bất giác rơi tí tách…

Nhưng… Thuần Hy, xin lỗi, xin lỗi anh! Em không thể bướng bỉnh thế được, em không thể ích kỷ thế được… Thuần Hy…┯︵┯ Xin lỗi, nếu Thượng đế đã làm em biến mất khỏi thế giới của anh một lần rồi, vậy thì… hãy để em biến mất hoàn toàn đi…

“Tuy anh vẫn chưa biết lý do vì sao em lại trốn tránh anh như vậy, nhưng anh tuyệt đối sẽ không buông tay! Vì… từ đầu đến cuối, anh chỉ yêu em!!!”

“Nhưng… tôi đã không còn yêu anh!!! Nên, xin anh, cầu xin anh, đừng bám theo tôi nữa được không? Anh có biết anh phiền phức lắm không, anh rất phiền phức! Tôi rất ghét anh, thực sự ghét anh, ghét muốn chết…”

Ghét bản thân! >_

“Quách Tiễn Ni!!! Em đang nói dối!”. Anh phẫn nộ xoay người tôi lại, giữ lấy mặt tôi.

“>O

“Tôi không muốn thấy anh nữa!! Tôi cũng không thể về lại bên anh!!! Không thể nào!!!! Anh có hiểu không??? p(>O

“Anh không hiểu!”. Cùng với câu ấy, anh áp môi mình… vào môi tôi.

Nước mắt rơi xuống khóe môi…

Một nụ hôn quá say đắm, quá kỳ diệu, quá bướng bỉnh, quá bi thương, như dốc cạn cả cuộc đời và tình cảm của anh vào đó, tôi gần như chìm đắm vào không dứt ra nổi, tôi gần như muốn dập tắt suy nghĩ bắt anh phải quên tôi, muốn ích kỷ ở mãi bên anh, nhưng không được, không được, Quách Tiễn Ni, mi là người sắp chết rồi, mi không thể làm liên lụy đến anh, không thể!!! >_

Thế là, tôi bắt đầu vùng vẫy… Nhưng anh lại ôm tôi quá chặt, hôn tôi đến nỗi tôi sắp ngạt thở…

Không… không… Quách Tiễn Ni! Mi không thể! >_

“Chát!!!”. Một âm thanh sắc gọn vang lên.

Gương mặt Thuần Hy in rõ “ngũ hành sơn” đỏ tươi, anh đờ đẫn nhìn tôi, ánh mắt vô cùng bi thương, nỗi đau ấy khiến tôi không chịu nổi, giống như vết thương đang chảy máu, mà bị dao cắt thêm vào…

“(>o

Cho dù ngón tay đang run lên bần bật, cho dù trái tim sắp rỉ máu, nhưng… tôi vẫn dùng hết sức ném lại một câu lạnh lùng, chạy như bay khỏi căn nhà nhỏ đã gợi nên những ký ức xưa, chạy trốn Thuần Hy người yêu tôi say đắm, trốn chạy mối tình đầu của tôi…

Nước mắt như những đợt sóng ngoài đại dương, trong tích tắc dâng ngập cả thế giới…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.