Nữ Nhân Của Vương, Ai Dám Động!

Chương 55: Chương 55: Hắn nhất định là tuyệt sắc mỹ nam




Ách nô nhìn Phượng Cửu Nhi, có chút kinh ngạc nghĩ tại sao Cửu Nhi lại ra tay với mình.

Nhưng mặt hắn vẫn bình tĩnh, thản nhiên đối mặt với công kích của Cửu Nhi mà không hề tránh né.

Một chưởng kia chỉ dừng cách mặt hắn chưa tới một ngón tay.

Đúng như Phượng Cửu Nhi dự đoán, tay đang chưởng đã thu lại nhưng chưởng phong căn bản không thu lại được.

Ách nô chỉ cảm thấy trên mặt có một trận đau nhói, đau đớn khiến hắn không mở mắt ra được, vừa mở mắt ra liền thấy Phượng Cửu Nhi bình tĩnh nhìn hắn với ánh mắt phức tạp.

Một vệt đỏ tươi trượt khỏi chóp mũi ách nô và nhỏ xuống vạt áo trước ngực nhuộm đầy máu.

Phượng Cửu Nhi đau xót trong lòng, lập tức rút ngân châm ra đâm vào huyệt vị trên đầu hắn.

Nhưng khi nàng đang thả châm xuống, bỗng nhiên thay đổi vị trí ngân châm, cây kim đâm thẳng vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu hắn.

Tử huyệt! Huyệt vị này, chỉ cần ngân châm đâm vào đủ sâu, hắn tuyệt đối sẽ không có cơ hội sống!

Tay Phượng Cửu Nhi đâm ngân châm vào, nhưng ánh mắt lại rơi vào mặt tên ách nô.

Người từ đầu tới cuối vẫn luôn yên lặng nhìn nàng, như thể cho dù nàng có làm gì đi nữa, thì hắn cũng sẽ không có bất kỳ lời oán giận nào.

Cuối cùng, khi ngân châm của Phượng Cửu Nhi sắp hạ xuống, trong nháy mắt lại thay đổi vị trí, đâm vào một huyệt vị khác.

Máu trên mũi ách nô ngừng chảy chỉ trong chớp mắt, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Tuy nhiên, gương mặt xấu xí nhanh chóng tái đi.

Tóm lại là bị tổn thương.

Phượng Cửu Nhi thu châm lại, lấy khăn tay lau vết máu ở chóp mũi khóe môi cho hắn, rồi nàng mới nhìn hắn, thở ra một hơi nói: “Ngươi có thể giận ta, ta mặc cho ngươi đánh chửi.”

Ách nô lắc đầu, đáy mắt hắn dường như có tia vui vẻ. Hắn nắm tay Cửu Nhi đi tới bên cạnh bàn, lập tức đẩy thức ăn cho nàng.

Nhìn thấy trong mắt hắn vừa rồi lóe lên tia vui sướng, trong lòng Phượng Cửu Nhi cảm thấy chua xót, khó chịu.

Nàng thực sự không phải là người dễ mềm lòng, nhưng tên ách nô này hiện tại lại khiến nàng thấy mềm lòng.

Hắn biết mình thật sự tin tưởng hắn, cho nên mới hạnh phúc đến mức chuyện mình đả thương hắn, hắn cũng không để tâm.

Người dễ dàng thỏa mãn như vậy, chỉ cần nàng tin tưởng mình là đủ, căn bản không thèm để ý mình phải chịu bao nhiêu đau khổ.

Phượng Cửu Nhi im ắng cảm thán, tên ách nô này, thật khiến cho người ta đau lòng.

“Xin lỗi.”

Nhưng hắn vẫn không có chút oán hận nào, Phượng Cửu Nhi vẫn có chút buồn bực, nhìn một bàn đồ ăn, lòng càng buồn bực hơn.

“Ăn hết chỗ này với ta đi, rất xin lỗi, đừng giận ta, tha thứ cho ta.”

Ách nô gật đầu rồi lại lắc đầu.

Phượng Cửu Nhi hiểu được phần nào ý của hắn, hắn tha thứ cho nàng, hắn không tức giận.

Ách nô do dự một chút, cuối cùng vẫn tới bên cạnh bàn ngồi xuống.

Nếu không cùng nàng ăn bữa cơm này, có lẽ nàng sẽ còn suy nghĩ lung tung.

Phượng Cửu Nhi dường như đã phát hiện ra điều gì đó, nhíu mày, bỗng nhiên kéo tay ách nô nhìn thật kỹ.

“Ngươi.. Tay của ngươi thật đẹp!” Đây quả thật không giống một bàn tay đã làm việc nặng trong nhiều năm, đôi tay này sao lại có thể đẹp như vậy!

Còn ánh mắt của hắn, ngoại trừ khuôn mặt này ra, đôi mắt này tuyệt đối rất có thần!

Trời ạ, trước khi ách nô này bị hủy dung, nhất định là một mỹ nam tuyệt sắc, bây giờ bị biến thành như vậy, quả thật rất đáng tiếc.

Ách nô thu tay lại có chút hơi ngại ngùng.

Hắn đưa chén đẩy tới trước mặt Phượng Cửu Nhi, ra hiệu nàng dùng bữa.

Cửu Nhi vừa cầm bát lên, đột nhiên lông mày nhíu lại.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân từ xa tới gần, sau đó một đám người đột nhiên xông vào.

“Phượng Cửu Nhi, ngươi bị nghi ngờ là thông đồng với người của Thiên Tôn môn, bây giờ ngươi sẽ bị bắt về quy án!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.