Nữ Nhân Của Vương, Ai Dám Động!

Chương 58: Chương 58: Trị không được, lão tử đánh chết ngươi!




Thời gian từng chút một trôi qua, từ sáng đến chiều, Phượng Cửu Nhi không có lấy một giọt nước vào bụng.

Sớm biết thế này, lúc sáng trở về biệt viện, nàng đã không nói lời nào mà nhét đầy bao tử trước.

Tại sao cứ phải hoài nghi ách nô, lãng phí nhiều thời giờ như thế, còn lãng phí một đống thức ăn ách nô làm cho nàng?

Bây giờ nghĩ đến món gà nướng mà ách nô mang đến lúc đó.. Ô ô ô, đói quá, đói đến mức đau quặn bụng.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng người đưa cơm cũng đến nhưng khi Cửu Nhi nhìn thấy, hóa ra đó lại là màn thầu thối liền không có khẩu vị.

“Nhìn cái gì? Không thích à? Không thích thì ngươi đừng ăn! Sau này mỗi ngày cũng đừng ăn, ngươi sẽ không chết đói đâu!”

Giọng điệu của ngục trưởng rất bất thiện và hung dữ.

Không biết ngục trưởng này lúc nào cũng vậy, hay chỉ có hôm nay là đặc biệt, nhưng sao hắn lại hung dữ với nàng như vậy?

Nhìn thấy hắn ném cơm vào sát vách nhà tù, hành động vẫn thô lỗ như cũ, ánh mắt Phượng Cửu Nhi quét qua hắn, bỗng nhiên cười nhạt một tiếng.

“Ngục trưởng tiên sinh, ngài đi đứng có phải hay thường xuyên bị đau, chỉ cần gió to hoặc trời mưa sẽ bị đau đến mức không thể duỗi thẳng được?”

Ngục trưởng dừng lại, quay đầu nhìn nàng với vẻ mặt hung ác: “Đó không phải chuyện của nha đầu nhà ngươi?”

Dáng dấp xấu xí như thế, còn muốn cùng hắn nói chuyện phiếm? Cũng không tự nhìn vào gương, xem mình là loại chim gì!

Phượng Cửu Nhi có chút bất lực, điều trực quan nhất mà một nam nhân nghĩ về một nữ nhân là ngoại hình.

Nếu là một mỹ nhân thì bạn nói cái gì nam nhân cũng đều cho là đúng, nếu là một người quái dị, còn chưa nói gì đã chê bạn miệng thối.

Nàng nhìn chằm chằm vào đầu gối hắn, nhún vai nói: “Tối nay chắc sẽ có mưa, chân của ngài hiện tại chắc đang đau.”

Trước khi ngục trưởng mở miệng mắng chửi, nàng liền nói: “Ta có thể làm cho cơn đau của ngài biến mất trong một lúc, thù lao là một con gà nướng béo ngậy.”

Ngục trưởng vốn dĩ không muốn để ý đến nàng, nhưng khi sờ vào đầu gối của mình, quả thực có chút đau không chịu nổi.

Nếu không, hôm nay hắn cũng sẽ không cáu gắt như vậy, thật sự rất đau.

Nghĩ đến đó, hắn nhíu mày, có chút nghi hoặc: “Ngươi làm cách gì?”

“Ta có một công thức bí truyền dân gian, thời gian nửa nén hương là đủ, ngài có muốn thử không?”

Ngục trưởng vẫn không muốn tin, nhưng chân hắn đi đứng thật sự rất đau..

“Nếu trị không được, lão tử đánh chết ngươi!”

* * *

Nửa canh giờ sau, Phượng Cửu Nhi ngồi trên ghế, ăn gà nướng béo ngậy, uống nước suối trong truyền thuyết, không biết có bao nhiêu hài lòng.

“Cửu cô nương, ngươi nhìn cổ tay ta này, không biết sao cứ đến trời mưa gió to cũng rất đau.”

Một tên cai ngục đứng bên cạnh Phượng Cửu Nhi, nở nụ cười lấy lòng nói: “Ngươi xem, hiện tại vừa đau vừa sưng, uống thuốc cũng không thấy đỡ, Cửu cô nương có công thức bí truyền thích hợp nào không?”

Nàng không chỉ thực sự khiến chân ngục trưởng không bị đau, mà ngay cả cơn đau dạ dày của A Dương cũng lập tức thuyên giảm không ít.

Mặc dù người thì xấu xí, nhưng thủ pháp thực sự tuyệt vời, quả thực quá thần kỳ!

Phượng Cửu Nhi nhìn cổ tay hắn một chút, nuốt miếng thịt gà nướng vào trong miệng mới nói: “Ngài bị viêm dây chằng.”

“Vậy, có thể chữa khỏi không?” Cái gì mà viêm dây chằng, tuy chưa từng nghe qua nhưng cái tên này nghe hình như cũng rất lợi hại!

“Có thể trị khỏi, nhưng..” Nàng nghiêng người thấp giọng nói: “Lúc tới tối khi các người đánh ta, có thể đánh giả được không?”

Thái tử điện hạ gì chứ, nếu thực sự muốn đến, lẽ ra phải đến từ lâu rồi mới đúng.

Bây giờ đã là ban đêm, thời gian còn chưa đầy ba giờ nữa, Phượng Cửu Nhi không thể trông cậy vào hắn.

Bây giờ, chỉ có thể tự cứu lấy mình.

Cai ngục sửng sốt một chút, lập tức hiểu ra: “Chuyện này với ta không thành vấn đề, chỉ cần ngươi có thể giảm bớt đau đớn cho ta, nhưng ta chỉ sợ Trương Đô thống sẽ đích thân đến đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.