Nữ Nhi Lạc Gia

Chương 273: Chương 273: Tương Nghi tới cửa thăm Gia Mậu




Cửa chính màu son mới tinh tỏa sáng, vừa nhìn sang thì biết là vừa mới sơn qua, ánh mặt trời ấm áp ngày xuân chiếu vào đầu hoa mai đồng thau, tỏa sáng lấp lánh. Tường viện màu vàng nhạt, bên trên có ngói màu đen, từ trên tường viện vươn ra nhánh cây um tùm, trên đầu cành có chồi non xanh lá, khiến người vừa nhìn đã cảm thấy tràn đầy hy vọng.

Tương Nghi đứng ở cửa, hít một hơi thật sâu, Phương tẩu ở bên tai nàng nhẹ giọng nói: “Cô nương, có đi vào không?”

“Đi vào.” Tương Nghi hạ quyết tâm, cất bước đi tới bậc thang kia.

“Xin hỏi là tiểu thư nhà nào?” Người gác cổng đứng dậy, đánh giá Tương Nghi một cái, chủ tử nhà mình hôm qua mới chuyển vào, hôm nay đã có khách tới chơi? Còn là một vị cô nương trẻ tuổi, nhìn là tiểu thư đại gia đình.

Phương tẩu đi lên phía trước, đưa lệnh bài của Dương lão phu nhân tới: “ Cô nương nhà chúng ta đến từ Dương phủ, còn xin cho ma ma quản sự đi vào thông truyền.”

Người gác cửa kia nhận lệnh bài liếc qua, thấy tên Dương lão phu nhân, nở nụ cười: “Hóa ra là thân thích chủ nhà, ta mới vừa đến, không biết, còn xin chờ một chút, ta để ma ma quản sự mang bọn ngươi đi vào.”

Phủ đệ Dung gia là Hoàng thượng khâm thưởng, nói đến trong kinh thành cũng không coi là nhỏ, chỉ là không lớn như phủ của Dương gia, đi vào chưa tới nửa khắc, đã thấy mái cong vểnh ra từ trong cây xanh, bà tử dẫn đường đằng trước đưa ngón tay chỉ vào một góc mái hiên treo lục lạc, cười nói: “Bên đó chính là chủ viện.”

Tương Nghi nhìn nhìn mái cong kia, thấy bên đó còn ngồi xổm một pho tượng tượng đá nho nhỏ, tựa như lão hổ, lại tựa như sư tử, nhìn quả nhiên khí phái, Dung gia vốn là thế gia lâu đời của Đại Chu, giờ được phong Trường Ninh hầu, cũng coi là tân quý, thế gia lâu đời và tân quý cùng tập trung trên một phủ, việc trùng tu này, không thiếu phải chọn đẹp đẽ quý giá chút ít.

Dung đại phu nhân lúc này đang ngồi trong nhà chính viết sổ sách, những ma ma quản sự kia đã cầm bạc, từng người đi làm việc, Kim Diệp và Ngân Diệp hầu hạ ở một bên, giúp đỡ mài mực. Một quyển sổ sách mới mở ra, trên tờ giấy tuyết trắng có một hàng chữ nhỏ rậm rạp chằng chịt.

“Đại phu nhân, bên ngoài có vị họ Lạc tiểu thư tìm ngài.” Một bà tử đi đến, khom lưng: “Đang đợi ở hành lang bên ngoài, có cần cho nàng đi vào hay không?”

“Họ Lạc tiểu thư?” Dung đại phu nhân để bút xuống, Lạc Tương Nghi kia đến? Nàng ta vẫn còn có chút can đảm, cũng dám tự mình tìm tới tận cửa, nàng thản nhiên nói: “Để cho nàng ta đi vào.”

Mẫu thân liên tục nói Lạc Tương Nghi này tốt, chính nàng cũng biết mọi việc cần xem nhiều khía cạnh, phải từ nhiều góc độ khác nhau đi đối đãi một người, nhưng nàng vẫn còn chú ý, Lạc Tương Nghi này, sao có thể được con mình coi trọng, khiến Gia Mậu vì nàng, thà rằng buông tha tất cả?

Tay Dung đại phu nhân đặt ngang trên đầu gối, nhìn thong dong lạnh nhạt, nhưng bên trong lại là một mảnh dời sông lấp biển, đầy không phải là tư vị, nhìn Tương Nghi từ từ đến gần, nàng khẽ hé mắt, cô nương đứng trước mặt này, cùng Lạc Tương Nghi bảy năm trước thấy, giống như đã không là một người, bộ dáng mặc dù còn như vậy, nhưng phần vẻ mặt khí độ kia, lại đã sớm không phải.

“Dung phu nhân.” Tương Nghi nhìn Dung đại phu nhân thi lễ một cái: “Hôm nay mạo muội tới bái phỏng, Tương Nghi có vài lời muốn thỉnh giáo.”

“Lạc tiểu thư mời ngồi.” Dung đại phu nhân chỉ chỉ chỗ ngồi bên phải: “Kim Diệp, dâng trà cho Lạc tiểu thư.”

Tương Nghi ngồi xuống, một đôi mắt nhìn thẳng Dung đại phu nhân, làm cho nàng không có chỗ tránh: “Dung phu nhân, ta muốn hỏi, một người theo đuổi hạnh phúc của mình có sai lầm không?”

“Vậy phải xem là dạng gì hạnh phúc, có chút ít hạnh phúc, kỳ thật cũng không phải chân chính hạnh phúc.” Dung đại phu nhân nhìn Tương Nghi một cái, khóe miệng lộ ra tươi cười nhạt nhẽo: “Lạc tiểu thư, ngươi cảm thấy gả cho Gia Mậu thì sẽ hạnh phúc cả đời? Trường Ninh Hầu phủ không dễ chung đụng như trong tưởng tượng của ngươi.”

“Dung phu nhân, cái gì cũng coi trọng chuyện do người làm, nếu Tương Nghi dựa vào một trái tim chân thật, chưa chắc không thể làm nóng tim của một số người.” Tương Nghi đã đánh bạc thể diện, hôm nay là đánh cuộc cuối cùng của nàng, nếu Dung gia quyết giữ ý mình không chịu tiếp nhận nàng, có lẽ nàng nên yên tĩnh rời khỏi.

Hắn có cuộc sống của hắn, mà mình cũng sẽ có cuộc sống của mình, chỉ cần hai người trôi qua đều tốt, vậy lại có gì đặc biệt hơn người?

Dung đại phu nhân nghe lời nói của Tương Nghi, hơi kinh ngạc, trong nội tâm nàng đột nhiên có từng tia áy náy, Lạc Tương Nghi thế nhưng có thể công bằng nói những lời này với nàng, thoạt nhìn cô nương này đúng là tâm không lòng dạ. Nàng tỉ mỉ đánh giá Tương Nghi một cái, có được mặt mày tinh xảo, đúng là một tiểu mỹ nhân.

“Ai... Lạc tiểu thư, Trường Ninh Hầu phủ này, còn không phải là ta có thể làm chủ, trên ta còn có bố mẹ chồng, Trường Ninh hầu là phụ thân phu quân ta, trong phủ đâu đến lượt ta nói chuyện?” Mặc dù trong lòng Dung phu người đã có dao động, nhưng vẫn là quyết định cứng rắn lên, dựa theo lời của Dương lão phu nhân dặn dò mà nói: “Còn xin Lạc tiểu thư giơ cao đánh khẽ buông tha Gia Mậu nhà ta.”

Nàng đỡ cái bàn từ từ đứng lên: “Lạc tiểu thư, ta vốn còn muốn đi Dương phủ tìm ngươi, không nghĩ tới ngươi lại tự mình tìm đến. Hai ngày nay Gia Mậu liên tục rầu rĩ không vui, mỗi ngày ăn cơm chỉ được một chén...” Trong giọng nói của Dung đại phu nhân có một tia run rẩy, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng: “Hắn lúc nào cũng nói với ta, đã có ước hẹn trăm năm cùng ngươi, hắn tuyệt không thể cô phụ ngươi, nếu trong phủ không cho hắn cưới ngươi, hắn thà rằng tuyệt thực mà chết.”

“Cái gì? Tuyệt thực?” Đột nhiên Tương Nghi rối loạn trận tuyến, trong nội tâm hiện lên ra nồng đậm chua xót: “Dung phu nhân, xin cho ta đi gặp hắn, ta muốn gặp hắn!”

Dung phu nhân khoát tay áo: “Không cần, lúc này ngươi đi gặp hắn được, không gặp hắn được một đời, lúc nào nên tách ra thì cũng phải tách ra, cần gì như vậy dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng.”

“Dung phu nhân!” Tương Nghi nhịn không được nữa, một giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt: “Xin cho ta gặp hắn một lần, một lần cuối cùng, sau này ta cũng không đi gặp hắn nữa, có được không?”

Nàng và Gia Mậu, thủy chung là không có duyên phận, Tương Nghi đứng ở nơi đó, lòng như đao cắt, giờ Gia Mậu trốn cũng trốn không thoát, Dung gia nhất định sẽ nghiêm gia trông giữ hắn, Hoàng hậu nương nương tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, cho dù nàng vắt hết óc gả vào Trường Ninh Hầu phủ này, nhưng cuộc sống cũng sẽ không tốt, giống như lúc nãy Dung đại phu nhân nói, nàng thủy chung sẽ không thể làm nóng tâm vài người.

Dung đại phu nhân nhìn một cái Tương Nghi thật sâu, sắc mặt dần dần hòa hoãn vài phần: “Lạc tiểu thư, ta biết rõ ngươi là người thông minh, tự nhiên sẽ hiểu nên lựa chọn như thế nào mới là tốt nhất. Nếu ngươi có thể đồng ý với ta một điều kiện, vậy ta sẽ cho ngươi đi gặp hắn một lần, thế nào?”

Tương Nghi chỉ cảm thấy đầu của mình choáng choáng váng một mảnh, trước mắt cũng mơ mơ hồ hồ, Dung đại phu nhân mặt ở trước mặt nàng không ngừng chớp nhoáng, giống như từ trong đêm tối lộ ra một chút ánh sáng: “Dung phu nhân... Điều kiện của ngươi là cái gì?”

“Ngươi đi nói cho Gia Mậu, nói ngươi chuẩn bị khác gả cho người khác, để hắn chết tâm, tuân chỉ cưới Tiết tiểu thư.” Dung đại phu nhân nháy mắt một cái cũng không nhìn chằm chằm Tương Nghi, gặp trên mặt nàng có thần sắc tuyệt vọng, trong nội tâm cũng có vài phần thương tiếc, một chữ tình này, có thể hành hạ người thành như vậy.

Nàng từ trên mặt Gia Mậu đã từng thấy thần sắc này, lúc này lại từ trên mặt Tương Nghi thấy được thần sắc này, Dung đại phu nhân âm thầm thở dài, hai đứa bé này, quả nhiên là lẫn nhau có tình.

“Dung phu nhân, ta đồng ý với ngươi.” Tương Nghi cắn răng: “Xin cho ta đi gặp Gia Mậu một lần.”

Nha hoàn mang Tương Nghi đi đến viện của Gia Mậu, vừa đi vừa nói chuyện với nàng: “Đại thiếu gia sau khi trở về thì nhốt mình trong phòng, cũng không nói chuyện với đại phu nhân, giờ trong phủ một mảnh ngột ngạt, nhìn thôi cũng cảm thấy có chút ít khó chịu.”

Tương Nghi không lên tiếng, chỉ là từng bước một dịch qua, trong nội tâm tựa như đè nặng một khối thiết, nặng trịch.

Gia Mậu ở ngoại viện, hết sức phù hợp quy củ cao môn đại hộ bên, bước qua thuỳ hoa môn, thì thấy đầy tớ Trường Phú của Gia Mậu vội vội vàng vàng đi tới: “Ai nha nha, lần này thì như thế nào, đại thiếu gia cực kỳ không thoải mái, chỉ nói choáng váng đầu, ta phải hỏi đại phu nhân muốn lệnh bài ra ngoài thỉnh đại phu.”

“Gia Mậu!” Mặt Tương Nghi biến sắc, bước nhanh về phía trước.

Cửa viện nhỏ mở rộng ra, Tương Nghi vừa sải bước đi vào, dẫn nàng tới nha hoàn hô một tiếng với tiểu nha đầu trông cửa: “Nhanh đi nói cho đại thiếu gia, nói Lạc tiểu thư đến thăm hắn.”

Tiểu nha đầu kia khoát khoát tay: “Đại thiếu gia nói trong người không thoải mái, ai cũng không gặp.”

Tương Nghi dừng bước, sắc mặt có hơi trắng bệch: “Còn xin dẫn ta đi qua nhìn một chút.”

Tiểu nha đầu kia nhíu nhíu mày: “Ngươi người này thật sự là chưa từ bỏ ý định, đại thiếu gia nhà chúng ta hiện tại trong lòng mất hứng, ngươi tới xem náo nhiệt gì.” Nhìn thoáng qua nha hoàn mang Tương Nghi tới, nàng hỏi thăm: “Đại phu nhân đồng ý?”

“Đồng ý, ngươi mau mang Lạc tiểu thư đi qua nhìn một chút.” Nha hoàn khoanh tay đứng cạnh cửa viện: “Ta ở chỗ này chờ ngươi, Lạc tiểu thư.”

Tương Nghi cảm kích cười cười với nàng, đi theo tiểu nha đầu kia về phòng phía sau, tiểu nha đầu kia cất giọng hô: “Đại thiếu gia, có vị họ Lạc tiểu thư tới tìm ngươi!”

Gia Mậu đang ngồi trong phòng, đầu vô cùng đau đớn, nghe được bên ngoài kêu “Lạc tiểu thư tới tìm ngươi”, đột nhiên nhảy dựng lên: “Tương Nghi!” Đang chuẩn bị chạy tới cửa đón nàng vào, đột nhiên nhớ tới lời nói của Dương lão phu nhân, một tháng không gặp Tương Nghi? Hắn đứng cạnh bàn, sững sờ nghe tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần.

“Gia Mậu, Gia Mậu!” Tương Nghi đưa tay chụp hai cái trên ván cửa, vô cùng lo lắng: “Ngươi làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái?”

“Tương Nghi.” Gia Mậu dựa lưng vào cửa, trong lòng giãy giụa một trận, hắn thật muốn lao ra kéo Tương Nghi vào, trò chuyện cùng nàng, xem xem nàng có gầy gò không, nhưng vừa nghĩ đến chuyện Dương lão phu nhân đã thông báo, hắn dằn lòng nhịn được: “Tương Nghi, nàng trở về đi, giờ ta rất tốt, nàng đừng lo lắng.”

“Chàng ở đâu rất tốt?” Tương Nghi nằm sấp ở trên cửa, mang theo một chút khóc nức nở: “Đầy tớ kia của chàng đã đi thỉnh đại phu cho chàng!”

Vừa nghĩ đến Gia Mậu bệnh nặng, Tương Nghi cơ hồ muốn khống chế không nổi, nàng liều mạng bắt lấy cánh cửa, xuyên thấu qua khe hở nhìn vào trong, nhưng là bên trong một mảnh tối tăm, cái gì cũng thấy không rõ: “Gia Mậu, chàng phải hảo hảo yêu quý thân thể của mình, ngàn vạn không thể dùng thân thể của mình ra là điều kiện.”

“Tương Nghi, nàng đừng lo lắng ta, ta rất tốt.” Gia Mậu dựa vào cửa, nghe giọng Tương Nghi, trái tim muốn vỡ ra: “Nàng trở về đi, chờ trong nhà đồng ý ta cưới nàng, chúng ta có thể ở cùng một chỗ.”

Giờ không thấy nàng, là vì về sau gặp nhau tốt hơn, Gia Mậu dằn lòng, cắn răng nói ra những lời này, trong nội tâm cầu nguyện, bà ngoại cần phải nói lời giữ lời, tốt nhất kỳ hạn có thể ngắn một chút, một tháng không đến, là hắn có thể cưới được Tương Nghi, vậy thì tốt hơn nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.